muốn tu tiên

Ánh mắt lấp lánh của Ảnh Thương khiến Ngân Sương không kìm lòng được mà nghĩ

/Chủ tử dễ thương quá, thật sự sắp không kìm nổi rồi./

"Vậy ngươi nói đi, ta đã bị hủy dung chưa?"

"Hmm chắc là chưa, chỉ là mũi chảy nhiều máu, gò má hơi đỏ, trán sưng tấy mà thôi"

Liệt kê xong Ngân Sương cũng không quên mà nở một nụ cười tươi rói đến nỗi khiến y phải nghi ngờ nhân sinh

/Hở, dung...dung nhan của ta...bị hủy rồi...?/

Mới nghĩ mà y đã không kìm được nước mắt khiến nó rơi lã chã. Hắn bối rối dỗ dành. Như tiểu nương tử giận dỗi phu quân vậy a.

"Chủ tử, ta...ta"

"Oa..."

Y khóc càng to hơn giống y hệt đứa trẻ bị đánh.

"Chủ tử, đừng...đừng khóc nữa."

Tay hắn không tự chủ được mà đưa lên đầu y, xoa xoa

/Đúng thật là trẻ con a/

"Vậy giờ ta phải làm gì người mới nín đây?"

"Ta...ta muốn ăn kẹo"

2 ngón tay Ảnh Thương chọc vào nhau, gương mặt ngại ngùng mà ngước mặt lên nhìn

"Ngươi...sẽ mua cho ta chứ...?"

"Ta...mua"

"Làm gì mà ấp a ấp úng vậy. Đừng nói với bổn công tử là ngươi không có tiền nhé?"

Hắn gãi gãi đầu, vừa nhìn là biết hắn thật sự chẳng một xu dính túi.

"Vậy 2 năm nay, ngươi sống bằng cách gì?"

"Ta...ta đi cướp..."

"Ha?"

Mặt y nổi gân xanh, dường như rất giận

"Sao ngươi không kiếm việc khác mà làm?"

" Ta cũng đâu muốn nhưng người quên mất ta từng nói gì rồi sao? Ở đây là thế giới tu tiên, ta không có linh lực. Ngoài việc này thì chẳng làm được gì nữa."

"Vậy ngươi muốn tu tiên không?"

Y không nhanh không chậm mà nói

"Thật sự có thể tu tiên sao?"

"Ngươi đang nghi ngờ ta?"

Ánh mắt khinh thường

/Nhưng nhìn khiến người ta không tin được thật mà/

"Ta tin nhưng làm sao để tu tiên? Tu tiên cần linh căn, chúng ta lại không có. Vậy sẽ tu kiểu gì?"

Ảnh Thương đưa tay lên ra hiệu

"Bí mật. Đợi ngươi mua kẹo cho ta rồi, ta sẽ nói cho ngươi biết được không?"

/Lại vậy nữa rồi/

"Vậy để ta đi mua cho người"

"Đi nhanh về nhanh. Tiền thì ở dưới đất đó, đi nhớ mua thêm vài bộ y phục nữa nhé."

"Vâng, ta đi một lát sẽ về. Người ở đây cẩn thận."

"Được, ta biết rồi." Cười

Đợi khi Ngân Sương đã đi xa, Ảnh Thương liền thay đổi sắc mặt trở lên lạnh lùng hơn rất nhiều. Không biết móc ra từ đâu nhưng cây linh dược quý hiếm.

"Hoán cốt đan này, ta chắc chắn phải luyện rồi !"

Tự hỏi tại sao lại là hoán cốt đan mà không phải loại đan khác? Chính là hai người họ chẳng phải người phàm, họ có thể tu tiên nhưng sao lại không thể? Vì họ bị hạ độc khiến gân mạch bị tắc nghẽn. Linh lực có vào nhưng không ra, đây chính là lí do khiến người khác cũng như họ tưởng mình là người phàm.

Trong khi Ảnh Thương đang luyện đan thì bên Ngân Sương cũng không rảnh rỗi gì. Hắn chủ động đi tìm đám sát thủ lúc nãy.

"Lão đại, ta sợ quá. Lạnh ở phía sau lưng như có người thổi ấy."

"Chẳng nhẽ có ma?"

"Ma...ma sao?"

"Các ngươi yên lặng một chút đi, dẫu sao chúng ta cũng là sát thủ. Oan hồn dưới kiếm còn ít sao?"

"Nhưng mà..."

"Nhưng nhị cái gì, mau đi thôi."

"Ha muốn đi sao? Ta cho các ngươi đi à?"

Tiếng nói cất lên khiến đám người cảnh giác mà quay đầu lại, nhìn ngó xung quanh. Nhưng lại không thấy một bóng người.

"Thật sự là ma a."

"Ở đây đến một cái bóng còn không có, lấy đâu ra người?"

"Ảo giác do mọi người tự tưởng tượng ra thôi. Mau đi về phục mệnh."

"Thật sự là ảo giác sao? Ngươi có nghe thấy không?"

Người bên cạnh liền khẽ gật đầu. Hắn lại quay ra hỏi người khác, cũng đáp lại hắn một gái gật đầu.

/Thế này mà còn nói là ảo giác sao?/

Hot

Comments

Minh Tran

Minh Tran

tui đang đọc cái quái j thế này
tg viết không có logic j hết vậy
cái tên Ảnh Thương bị đa nhân cách à
càng đọc càng hoang mang :-!

2024-07-20

1

Nàng Ther

Nàng Ther

- Chưa ai lấy ghế đầu thì tuoi xin nhẹ một cái hén :>>

2024-07-16

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play