Chương 5: Hai đứa nhỏ

Trong màn đêm tĩnh mịch, giọng nói của Lăng Tú vang lên khe khẽ.

“Không ngủ được?”

Đường Thi giật mình quay lại, mái tóc dựng đứng của nàng phản chiếu ánh trăng nhàn nhạt, tạo ra một thứ ánh sáng mơ hồ khiến người ta bật cười dù trong lòng chất đầy muộn phiền.

“Xin lỗi chị Lăng Tú, em không cố ý làm phiền. Chuyện hôm nay… em thật sự cảm ơn chị.”

“Cảm tạ thì không cần. Cái ta tò mò là… ta tưởng ngươi đã định tự sát.”

Đường Thi lắc đầu, nụ cười nhạt hiện lên nhưng trong mắt lại chất chứa bao nỗi xót xa.

“Em cùng Nghiên Nhi mồ côi từ năm mười tuổi. Bác cả nhận nuôi chúng em chỉ vì tiền bảo hiểm. Chúng em phải làm lụng đủ thứ, ăn chẳng đủ no, mặc không đủ ấm. Đến năm mười tám tuổi, họ cắt đứt quan hệ, đuổi bọn em ra đường. Em nghỉ học, làm phụ bếp để nuôi Nghiên Nhi tiếp tục đi học. Căn nhà của cha mẹ, dù danh nghĩa thuộc về bác cả, nhưng may mắn vẫn chưa bị chiếm mất. Nếu giờ em chết, Nghiên Nhi sẽ thế nào? Ai sẽ chăm sóc con bé?”

Lăng Tú im lặng, ánh mắt lướt qua thân hình gầy gò của Đường Thi. Chị em cô gái này thực sự đã chịu quá nhiều khổ cực.

“Tại sao ngươi không đòi lại tài sản từ tay bác cả?”

“Con rể hắn là luật sư có tiếng, quan hệ rộng.”

Không gian lặng đi, chỉ còn ánh trăng yếu ớt trải dài trên mặt đất. Từ xa, những tiếng gầm khàn đặc của lũ xác sống vang vọng lại, khiến màn đêm càng thêm lạnh lẽo.

“Chúng ta sẽ chết sao?”

Đường Thi bất chợt hỏi. Lăng Tú rút ra một điếu thuốc, châm lửa, ánh lập lòe phản chiếu trong mắt nàng.

“Phải, chết già.”

Nghe vậy, Đường Thi bật cười, khóe môi cong nhẹ.

“Về ngủ đi, đừng suy nghĩ nhiều. Đôi khi muốn chết còn khó hơn là muốn sống.”

Khi bóng dáng Đường Thi khuất sau cánh cửa, Lăng Tú mới bắt đầu hành động. Danh sách những kẻ từng phản bội cô vẫn còn đó, và cô sẽ đích thân xử lý từng người một.

Biệt thự trên núi này chỉ có mười căn, đều thuộc về giới thượng lưu. Lăng Tú nhẹ nhàng nhảy qua tường, tránh làm kinh động lũ xác sống. Dị năng tiến hóa giúp cơ thể cô linh hoạt hơn rất nhiều.

Xung quanh lác đác vài con zombie lang thang, ánh mắt trống rỗng. Lăng Tú không chút do dự, ra tay giết sạch, moi lấy tinh thạch từ não chúng.

Cấp D, tinh thạch nhỏ như hạt gạo. Cấp C, cỡ hạt đậu. Cấp B, bằng quả nho. Cấp A, to bằng quả vải. Cấp S, cỡ quả trứng gà. Còn cấp SS—thứ cô từng thấy duy nhất một lần—lớn ngang quả trứng ngỗng.

Não zombie mềm nhũn, nhưng tinh thạch bên trong lại rắn chắc. Chỉ cần sờ qua là biết vị trí. Lăng Tú nhanh chóng thu hoạch, hơn chục con zombie đều bị xử lý gọn gàng.

Cô tiếp tục thăm dò những căn biệt thự lân cận.

Một căn nhà của quan chức cấp cao, nơi từng nuôi nhân tình của hắn. Cửa mở, cảnh tượng bên trong khiến người bình thường phải nôn mửa—năm xác sống nữ đang xé xác một người đàn ông. Hắn chưa kịp biến đổi đã bị ăn đến chết.

Lăng Tú nhanh chóng kết liễu đám zombie, moi lấy tinh thạch. Để chắc chắn, cô giật sét thêm một lần lên thi thể gã đàn ông. Sau đó, cô lục soát toàn bộ nhà, lấy đi mọi thứ có thể dùng. Chỉ trong vài phút, nơi này bị vơ vét sạch sẽ.

Tiếp tục đến căn biệt thự khác. Một căn còn bỏ trống, không có gì giá trị. Căn kế tiếp thuộc về một gia đình bốn người. Trên tường treo ảnh họ cười hạnh phúc. Người làm, vệ sĩ trong nhà đã hóa thành xác sống. Lăng Tú lặp lại quá trình—giết, moi tinh thạch.

Bất chợt, có tiếng động.

“Có người ngoài đó không? Xin hãy cứu chúng ta.”

Cánh cửa tủ khẽ mở, hai đứa trẻ run rẩy bước ra từ một phòng tránh nạn nhỏ.

Cậu bé lớn khoảng tám tuổi, ôm chặt em gái ba tuổi trong lòng. Dù hoảng sợ, ánh mắt cậu vẫn toát lên sự kiên cường hiếm thấy ở một đứa trẻ.

“Đi theo ta.”

“Cảm ơn chị gái! Cảm ơn chị gái!”

Cậu bé cúi đầu cảm kích. Nhưng vừa nhìn thấy đống xác chết xung quanh, cậu liền nôn thốc nôn tháo.

“Cha mẹ ngươi đâu?”

“Họ đi công tác, chưa kịp về…”

Lăng Tú gật đầu, không hỏi thêm. Tuy rằng giờ cô cưu mang chúng nhưng nếu chúng có dã tâm, cô cũng không ngại ra tay.

“Ôm chặt em gái ngươi.”

Dứt lời, cô xách cổ áo cậu bé, phóng đi như một cơn gió.

Trở về biệt thự, Lăng Tú gõ cửa, gọi Đường Nghiên và Đường Thi dậy.

“Chuyện gì vậy, ân công?”

Đường Nghiên dụi mắt, giọng vẫn còn ngái ngủ. Đường Thi thì chưa từng ngủ suốt cả đêm.

“Hai đứa nhỏ này là ta cứu được, các ngươi tự lo liệu đi.”

Đường Nghiên thi triển dị năng kiểm tra, sau đó gật đầu.

“Bé gái thật đáng thương, nhỏ thế này… À mà ân công, kỳ lạ thật, trước đó em còn cảm nhận được năng lượng của chị, nhưng giờ thì không. Chị giống như bị che phủ hoàn toàn vậy.”

Lăng Tú không nói gì. Sau khi hấp thụ tinh thạch, dị năng của cô đã tăng lên cấp 3.

Thế giới này chưa ai phát hiện ra bí mật của tinh thạch. Nhưng cô đã biết, và cô sẽ không bỏ lỡ cơ hội trở thành kẻ mạnh nhất.

Bé trai kiệt sức, cuối cùng cũng thiếp đi bên cạnh em gái. Trong căn biệt thự này có ba phòng ngủ, một phòng dành cho hai đứa nhỏ, một phòng của Đường Thi và Đường Nghiên.

Lăng Tú đứng dậy, vươn vai.

“Chờ sáng hay đi luôn?”

Đường Thi nhìn nàng, không chút do dự.

“Đi thôi.”

Hot

Comments

𝙽𝚘𝚗𝚐𝙽𝚘𝚌𝙲𝚘𝚌𝙳𝚞𝚘𝚒♋

𝙽𝚘𝚗𝚐𝙽𝚘𝚌𝙲𝚘𝚌𝙳𝚞𝚘𝚒♋

🤧Buồn thí.Đọc thì suy theo,không đọc thì tò mò

2025-03-08

2

ζɦ❍ℜ ⚡︎

ζɦ❍ℜ ⚡︎

con rể làm luật sư còn phải đi chiếm đoạt tài sản từ 2 đứa cháu mồ côi, chịu

2025-02-22

2

𝙽𝚘𝚗𝚐𝙽𝚘𝚌𝙲𝚘𝚌𝙳𝚞𝚘𝚒♋

𝙽𝚘𝚗𝚐𝙽𝚘𝚌𝙲𝚘𝚌𝙳𝚞𝚘𝚒♋

Vậy để em ru chị ngủ nhá/Chuckle/

2025-03-08

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Trở về trước tận thế
2 Chương 2: Tích trữ vật tư
3 Chương 3: Lựa Chọn Trước Bình Minh
4 Chương 4: Lập đội
5 Chương 5: Hai đứa nhỏ
6 Chương 6: Giết dị năng giả đầu tiên
7 Chương 7: Cơn Mưa Tận Thế
8 Chương 8: Tiến tới trại giam
9 Chương 9: Bóp chết từ trong trứng nước
10 Chương 10: Giữa Đói Khát Và Niềm Tin
11 Chương 11: Bên trong thành phố
12 Chương 12: Để ngươi nhận ra lòng người
13 Chương 13: Đường Nghiên đã tỉnh ngộ
14 Chương 14: Còn sót lại tôn nghiêm lão Bát
15 Chương 15: Quá khứ
16 Chương 16: Sẽ không bị độc chết đó chứ?
17 Chương 17: Chu Gia Châu
18 Chương 18: Trở về
19 Chương 19: Gặp lại người quen
20 Chương 20: Trại giam thất thủ
21 Chương 21: Gia nhập
22 Chương 22: Tới giờ mở tiệc
23 Chương 23: Mưa tình yêu
24 Chương 24: Một nhóm người mới
25 Chương 25: Kẻ nguy hiểm
26 Chương 26: Tiến thoái lưỡng nan
27 Chương 27: Tận Thế Và Những Kẻ Ngây Thơ
28 Chương 28: Giá Trị Của Lương Tâm
29 Chương 29: Tham lam sẽ bị tham lam hại
30 Chương 30: Cơn Đói Và Hy Vọng Mong Manh
31 Chương 31: May mắn còn kịp
32 Chương 32: Chu Mộng Dao ngỏ ý
33 Chương 33: Đoàn kết là sức mạnh
34 Chương 34: Tù Nhân
35 Chương 35: Bữa Tiệc Giữa Tận Thế
36 Chương 36: Tìm cách phát triển
37 Chương 37: Người đặc biệt trong lòng Lăng Tú
38 Chương 38: Đêm Lạnh Đầu Tiên
39 Chương 39: Độc thân cẩu tại trời lạnh thật đáng thương
40 Chương 40: Quân đội tới
41 Chương 41: Nam chính?
42 Chương 42: Tới nhanh đi nhanh
43 Chương 43: Tiết lộ
44 Chương 44: Không Khí Lạnh Và Trái Tim Ấm
45 Chương 45: Ai hơn ai
46 Chương 46: Kế hoạch tương lai
47 Chương 47: Ngày may mắn
48 Chương 48: Kết thúc?
49 Chương 49: Cục diện rối rắm
50 Chương 50: Tỉnh Giấc
51 Chương 51: Sự lựa chọn
52 Chương 52: Hé lộ một chút kết cục
53 Chương 53: Sự cố bất ngờ
54 Chương 54: Bão tố nổi lên
55 Chương 55: Một thanh niên đáng thương
56 Chương 56: Xác sống kì lạ
57 Chương 57: Đừng để ta giết ngươi
58 Chương 58:
59 Chương 59: Bắt Tay Làm Hoà
60 Chương 60:
61 Chương 61: Sự tàn khốc
62 Chương 62
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Trở về trước tận thế
2
Chương 2: Tích trữ vật tư
3
Chương 3: Lựa Chọn Trước Bình Minh
4
Chương 4: Lập đội
5
Chương 5: Hai đứa nhỏ
6
Chương 6: Giết dị năng giả đầu tiên
7
Chương 7: Cơn Mưa Tận Thế
8
Chương 8: Tiến tới trại giam
9
Chương 9: Bóp chết từ trong trứng nước
10
Chương 10: Giữa Đói Khát Và Niềm Tin
11
Chương 11: Bên trong thành phố
12
Chương 12: Để ngươi nhận ra lòng người
13
Chương 13: Đường Nghiên đã tỉnh ngộ
14
Chương 14: Còn sót lại tôn nghiêm lão Bát
15
Chương 15: Quá khứ
16
Chương 16: Sẽ không bị độc chết đó chứ?
17
Chương 17: Chu Gia Châu
18
Chương 18: Trở về
19
Chương 19: Gặp lại người quen
20
Chương 20: Trại giam thất thủ
21
Chương 21: Gia nhập
22
Chương 22: Tới giờ mở tiệc
23
Chương 23: Mưa tình yêu
24
Chương 24: Một nhóm người mới
25
Chương 25: Kẻ nguy hiểm
26
Chương 26: Tiến thoái lưỡng nan
27
Chương 27: Tận Thế Và Những Kẻ Ngây Thơ
28
Chương 28: Giá Trị Của Lương Tâm
29
Chương 29: Tham lam sẽ bị tham lam hại
30
Chương 30: Cơn Đói Và Hy Vọng Mong Manh
31
Chương 31: May mắn còn kịp
32
Chương 32: Chu Mộng Dao ngỏ ý
33
Chương 33: Đoàn kết là sức mạnh
34
Chương 34: Tù Nhân
35
Chương 35: Bữa Tiệc Giữa Tận Thế
36
Chương 36: Tìm cách phát triển
37
Chương 37: Người đặc biệt trong lòng Lăng Tú
38
Chương 38: Đêm Lạnh Đầu Tiên
39
Chương 39: Độc thân cẩu tại trời lạnh thật đáng thương
40
Chương 40: Quân đội tới
41
Chương 41: Nam chính?
42
Chương 42: Tới nhanh đi nhanh
43
Chương 43: Tiết lộ
44
Chương 44: Không Khí Lạnh Và Trái Tim Ấm
45
Chương 45: Ai hơn ai
46
Chương 46: Kế hoạch tương lai
47
Chương 47: Ngày may mắn
48
Chương 48: Kết thúc?
49
Chương 49: Cục diện rối rắm
50
Chương 50: Tỉnh Giấc
51
Chương 51: Sự lựa chọn
52
Chương 52: Hé lộ một chút kết cục
53
Chương 53: Sự cố bất ngờ
54
Chương 54: Bão tố nổi lên
55
Chương 55: Một thanh niên đáng thương
56
Chương 56: Xác sống kì lạ
57
Chương 57: Đừng để ta giết ngươi
58
Chương 58:
59
Chương 59: Bắt Tay Làm Hoà
60
Chương 60:
61
Chương 61: Sự tàn khốc
62
Chương 62

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play