Chương 2: Xích Mích

Sau khi ném điện thoại đi, cả ba chạy thục mạng về bên phải, cứ chạy và chạy. Hể gặp người biến dị thì rẽ sang hướng khác mà hì hục chạy. Một hồi sau cả ba vào bên trong một siêu thị lớn gần đó tạm trú. Trong siêu thị cũng có vài người biến dị nhưng không nhiều. Đại đa số là người mới nhiễm, nên họ vẫn giữ được ý thức mà không tấn công người. Nhưng dù là vậy thì với tính nóng như kem của Kiến Nam, thì đối với cậu giết hết là xong. Ngược lại với Kiến Nam, Hoài Dương luôn gắng sức khuyên bạn đến mức suýt bị cắn.

Nếu không có cậu chắc anh đã thành cái xác biết đi từ bao giờ.

"Này!!! Bọn họ còn là con người nữa đâu? Với lại cậu nghĩ mổ lấy ký sinh trùng là xong à?" Kiến Nam tức giận vả vào mặt Hoài Dương: "Mình vả cho cậu tỉnh ra này!!!"

"Mình..."

"Thịnh Hoài Dương với tiến độ trong vòng 3 giờ của chúng ít nhiều gì cũng đã ăn não gần 1 phần 2 rồi! Cậu nghĩ mổ ra là họ sống nổi sao? Thay vì để họ sống trong hình hài dị hợm, thì thà tiễn họ đi còn hơn..." Kiến Nam lườm Hoài Dương một cái rồi tiến lên phía trước.

Vì cậu là tiến sĩ của đội ngũ tiến sĩ nổi tiếng bật nhất thủ đô Light nên không có chuyện cậu không rõ về bọn MC này.

Hoài Dương ngây ngẩn một chút rồi dần tỉnh táo tự hỏi sao mình lại trở nên ngớ ngẩn như vậy. Sinh viên, thủ khoa đại học Harvard. Bác sĩ của một bệnh viện lớn tại Hoa Kỳ vậy mà lại không nghĩ tới vấn đề này. Anh tặc lưỡi một cái rồi bỏ mặt Thu Như chạy đến bên Kiến Nam rỗi rít xin lỗi.

Kiến Nam nhìn Hoài Dương một cái rồi lại liếc sang Thu Như đang đứng, cảm giác trong lòng thấy sảng khoái cực kì. Hoài Dương của cậu lúc nào cũng ân cần với người khác làm cậu có chút không vui nên mới trút giận lên đám người biến dị. Thực chất cậu cũng chẳng phải tàn độc đến mức giết họ. Nhưng mà dù thì cũng là bất lợi, nên đành chỉ có thể vậy.

"Này!" Kiến Nam khoác vai Hoài Dương thì thầm: "Cô gái đó là gì của cậu vậy?"

"Người yêu mình. Sao vậy? Nãy giờ nhìn không biết à?" Hoài Dương thẳng thắn nói ra, hoàn toàn không để ý sắc mặt đang tối sầm của Kiến Nam.

"Ừ... Tại không muốn biết thôi, nhìn là hiểu rồi..." Kiến Nam tỏ vẻ hời hợt lạ thường. Xong bỏ lại Hoài Dương đứng đó mà đi tìm vài thứ để ăn.

Hoài Dương cũng chẳng để tâm mấy để động thái kì lạ của Kiến Nam mà đi đến bên Thu Như đang ngơ ngẩn nhìn gì đó.

"Em đang nhìn gì vậy?" Hoài Dương giơ tay sờ sờ lên da mặt mịn màng của cô.

"À... Hả? Em không sao, chỉ là hơi tò mò về anh Kiến Nam nên nhìn thôi..." Cô vội nhón chân câu lấy cổ của Hoài Dương, nhầm an ủi anh, để tránh sự nghi ngờ.

Hoài Dương cũng nhìn ra điểm bất thường nhưng anh chọn cách im lặng, và anh chỉ trấn an mình rằng do anh quá đa nghi mà thôi. Xong thì anh cũng chỉ cười trừ, rồi cho qua mặc kệ mọi bất thường của Thu Như.

[Nói sơ về Thu Như thì cô tên đầy đủ là Phan Thị Thu Như vốn là người Mỹ gốc Việt, cô theo đuổi anh năm đại học. Rồi hai người yêu nhau đến bây giờ. Còn phần Thịnh Hoài Dương thì anh tên thật là Arritton Joi, bố là người Mỹ, mẹ là người Việt. Nên anh và cô cũng gọi là khá hợp đôi. Còn phần Kiến Nam thì cậu là người Việt hoàn toàn và là bạn thân từ cấp 2 của Hoài Dương.]

...----------------...

Một lúc đi loanh quanh trong siêu thị, Kiến Nam chợt nhận ra có điều gì đó bất an rất khó nói. Trong lòng cứ bồn chồn khó chịu, mí mắt cứ giật giật báo hiệu điềm chẳng lành. "Beng" một cái nguyên cái chảo mới toanh gõ vào đầu người phía sau lưng Kiến Nam, phun cả óc và máu vào lưng cậu. Là Thu Như đã giúp cậu xử cái người biến dị đang há miệng chờ cắn. Kiến Nam vừa quy lưng đã thấy cảnh hãi hùng.

Thu Như vẫn cầm cải chảo nhưng tay chân cô lại run rẩy cái cháo rơi xuống âm thanh "Lẻng kẻng" vang lên, đồng thời cô cũng nhảy tọt vào lòng Kiến Nam, ôm chầm lấy.

"Nè!! Nè! Cô... Cô ? Cô làm gì vậy?" Kiến Nam giật nảy mình, vội đẩy Thu Như ra.

Kiến Nam lập tức lột áo ngoài ra, vì áo đã dính đầy máu người nhiễm bệnh, sợ là sẽ bị nhiễm qua da.

"Hai người..." Hoài Dương từ sau đi tới, vừa hay thấy cảnh hai người đang mờ mờ ám ám.

Kiến Nam thì còn đang lột áo ngoài. Khi lột xong ngước mắt lên nhìn thì cậu đột nhiên như chết trân. Miệng lắp bắp giải thích: "Mọi chuyện không như cậu nghĩ đâu Dương... Nghe mình nói..."

Kiến Nam bắt đầu liên miên câu chuyện vừa rồi, sau một lúc lâu thì Hoài Dương nghe không nổi nữa liền nói:

 "Lương Kiến Nam!!! Mình nghe đủ rồi! Mình tin cậu được chưa? Mấy năm nay cậu làm bạn mình, mình có bao giờ không tin cậu không?"

Kiến Nam thở phào một hơi rồi đem ánh mắt đầy cay nghiệt liếc xéo Thu Như. Xong rồi lại di dời tầm mắt sang chỗ khác. Lúc này ngoài trời cũng lờ mờ tối. Nhìn có vẻ đã 18h30.

Lúc này Kiến Nam cứ nhìn đâm chiêu đến hướng của Hoài Dương và Thu Như đang ôm nhau ngủ thiếp đi, lại chợt thở dài một tiếng rồi cũng nhắm nghiền mắt. Cậu không hiểu cảm xúc của mình đối với Dương là gì, nhưng cậu hiểu đó không đơn giản là tình cảm bạn bè. Và cậu thật sự không muốn tin rằng mình... Đã yêu Thịnh Hoài Dương, hay nói đúng hơn là đã yêu Arritton Joi.

Cậu dần dần chìm vào giấc ngủ sâu không nghĩ đến nguy hiểm đang đến gần mình. Đột nhiên linh tính mách bảo, cậu vớ ngay cái cây baton lúc sáng cậu nhặt trên xe cảnh sát, mà đánh bắt ngờ vào cái thứ dị hợm trước mặt mình.

Xong cậu lại điên tiết mắng: "Con mẹ nó! Ngủ cũng chả yên cái thân!!!" Kiên Nam nắm chân người biến dị đó lôi đi trong ánh đèn chập chờn của siêu thị. Rồi cậu đột nhiên dừng lại, trái tim như lệch đi một nhịp. Vì trước mắt cậu là đám người biến dị đang lang thang vô định xung quanh.

Trán cậu đổ đầy mồ hôi hột nhìn cái cửa siêu thị bị mở toang ra, mới nhớ ban sáng mình lại ngu đến mức quên đóng chặt cửa.

"Khiếp thật! Bây giờ có mà chạy đằng trời, kiểu này đi gặp cụ là cái chắc..."

Kiến Nam không dám cử động. Trên tay vẫn là cây baton quyền lực nhưng tay cậu lại bắt lực.

"Mẹ nó! Làm sao bây giờ?" Cậu lầm bầm trong miệng rồi nghĩ: "Liều thôi... Cùng lắm thì thành cái xác di dộng thôi."

Kiến Nam ném xác cái "Bịch" xuống, xong rồi thì hùng dũng xông lên. Cứ nện hết đầu con này rồi đến con kia. Cũng thật may cho cậu là những người này chỉ mới vừa biến dị nên cũng rất dễ xử lí. Nếu không lại chả biết hậu quả ra sao...

Xử lí xong cậu vội đi đóng cửa siêu thị, rồi đi vòng vòng xem còn con nào không, kiểm tra xung quanh một hồi cậu nhìn thấy một cậu thiếu niên ở một góc tối trong kho. Tưởng là người biến dị nên định tiễn cậu đi.

Ai ngờ đột nhiên cậu ta tỉnh dậy nhìn cậu một cái rồi la: "Monster." Xong lại ngất.

"Quái vật? Mẹ cái thằng này dám gọi mình như vậy à?"

...****************...

Thịnh Hoài Dương ( Arritton Joi) 25 tuổi. Cao 1m90 nặng 75kg. Thân hình lực lưỡng.

Lương Kiến Nam 25 tuổi. Cao 1m80 nặng 67kg. Khá ốm.

Phan Thị Thu Như 23 tuổi. Cao 1m70 nặng 45kg. Thân hình mảnh mai.

Hot

Comments

Mộc Khả Lạc| Dy.🍓✨| off

Mộc Khả Lạc| Dy.🍓✨| off

/Facepalm/ có cần buồn cười vậy khoonggggg

2024-08-14

0

Mộc Khả Lạc| Dy.🍓✨| off

Mộc Khả Lạc| Dy.🍓✨| off

Liều ăn nhiều. Game 1 mạng anh nha/Scowl/

2024-08-14

0

Mộc Khả Lạc| Dy.🍓✨| off

Mộc Khả Lạc| Dy.🍓✨| off

chớt

2024-08-14

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play