Ảnh Đế Tài Năng Của Tổng Tài Hắc Đạo
Thành phố S nơi tấp nập ồn ào, khi màn đêm buông xuống vẫn rực rỡ sắc màu. Mỗi người đều có cuộc sống công việc bận rộn của riêng mình. Đêm nay tại nơi này có một buổi concert của vị ảnh đế nổi tiếng rất nhiều người hâm mộ.
Buổi biểu diễn sẽ bắt đầu từ 7h đến 10h nhưng ai cũng háo hức đến sớm để có thể gặp và xin chữ kí của ảnh đế Nguỵ Ân Khi đúng 6h cậu bước xuống từ một chiếc xe Rolls-Royce mọi người hò reo muốn tới gần. Nhìn cậu bước xuống từ một chiếc xe đắt tiền như vậy họ không hỏi hít khí lạnh. Quả nhiên nếu nói đến tiền bạc của vị ảnh đế này thì khỏi phải bàn. Cậu không chỉ giàu mà là rất giàu là đằng khác.Vừa là ảnh đế kiêm nhiều vai trò chưa kể đến cậu còn là thiếu gia của Ngụy gia giàu nứt vách. Thấy tình hình không ổn cậu lên tiếng:
- Mọi người mình biết là mọi rất háo hức muốn tặng quà xin chữ kí nhưng bây giờ mình pahir đi chuẩn bị nếu không sẽ không kịp mất. Khi nào kết thúc mọi người muốn tặng quà hoặc xin chữ kí sau cũng được. Chúc mọi người một buổi tối tốt lành. Cảm ơn mọi người đã tới buooie biểu diễn ngày hôm nay
Nói xong cậu đi vào trong cùng với trợ lí và ekip để lại tiếng hò reo. Vào đến nơi mỗi người một việc để chuẩn bị cho buổi biểu diễn. Cậu đang ngồi trang điểm thì điện thoại reo lên, nhìn tên người gọi cậu nhẹ nhàng bắt máy, giọng điệu hoàn toàn khác khi nói chuyện với fan. Người gọi tới là ông anh trai quý hoá của cậu - Nguỵ Trạch Vũ. Cái ông anh trai này của cậu mắc bệnh cưng chiều em trai quá mức, mà không chỉ có anh trai mà ai trong gia tộc Nguỵ Gia đều thế. Nhiều lúc cậu không biết phải làm sao với sự cưng chiều vô đối của họ với cậu. Nhưng nói thế thôi cậu cũng rất hưởng thụ sự cưng chiều đó. Cậu nhẹ nhàng trả lời:
- Alo, anh hai ! Anh gọi em có chuyện gì không ạ ?
Nghe giọng nói mềm mại tựa như kẹo của em trai mình hắn thật sự muốn thơm vào cái má mềm của cậu qua đi !
- Bảo bảo em đang làm gì vậy ? Có ở thành phố không ? Anh chán quá muốn gặp bé con cơ!
Ở đầu dây bên hắn, có mấy người bạn ngồi cùng đang uống rượu nghe hắn nói mà rợn hết người.
- Em vừa bay về sau trận thi đấu võ. Bây giờ em đang chuẩn bị để tí biểu diễn buổi concert của mình. Em cũng định bảo anh nhưng sợ anh bận nên thôi.
Nghe cậu nói vậy hắn bật người dậy nói:
- Anh làm gì có bận mà nếu có bận thì cũng phải đi xem. mấy công việc lằng nhằng đó sao có thể cản được anh chứ. Hiện em đang ở đâu để anh đến luôn ?
- Ở sân vận động lớn nhất thành phố S. Có xa chỗ anh quá không nếu xa thì thôi.
- Giờ anh đến anh đang ở gần đó.
- OK ! Khi nào anh đến thì gọi em để em bảo trợ lí ra đón anh.
- Ừ, bye. anh cúp trước nha.
Hắn cúp máy xong vội uống nốt cốc rượu rồi đứng dậy vừa chuẩn bị mặc áo vừa nói mấy thằng bạn của mình:
- Bọn mày cứ ngồi uống tao đi trước đây.
Mấy ông bạn nghe thế thì một người trong số đó hỏi:
- Đi gặp ai mà vội thế? Người yêu hả ?
Hắn ghe thế liền gào lại:
- Điên, người yêu đâu ra. Tao đi gặp em trai tao. Hôm nay em ấy tổ chức buổi concert nên tao muốn đi xem. Nếu muốn bọn mày cũng có thể đi cùng. Dù gì ngồi uống rượu không làm gì cũng chán.
- Hai bọn tôi thì sao cũng được nhưng hỏi cậu ta đi, xem cậu ấy muốn đi không?
Hai người nói là Dương Hàn và Dương Thiên. Họ là anh em sinh dôi của Dương gia. Tính cách hai người này không quá lạnh lùng. Hắn nghe thế thì quay sang nhìn một người duy nhất trong phòn từ nãy đế giờ chưa nói một chữ nào chỉ tập trung uống rượu.
- Ê, mày có muốn đi không?
Lâm Hạo nghe thế thì suy ngẫm một lúc rồi trả lời:
- Cũng được.
Hắn thấy thế thì rút máy ra gọi cậu.
- Bảo bối em chuẩn bị thêm ba chỗ nữa hộ anh nha, có bạn của anh đến cùng.
- Vâng ạ.
- Ừ tầm 10 phút nữa anh đến
- Dạ.
Cúp máy hắn nói:
- Đi thôi
Nói xong ba chiếc xe lao vút trên đường. Người đi đường nhìn mà khiếp sợ. Khi đến nơi hắn đã thấy trợ lí của em mình - Giang Lâm đang đứng đợi liền đi đến.
- Nguỵ tổng, cậu ấy bảo tôi đến đón các ngài ạ.
- Ừ. Bây giờ tôi vào gặp em ấy được không?
- Được ạ, để tôi dẫn mọi người đến gặp ấy rồi ra chỗ ngồi sau.
Nói xong Giang Lâm dẫn đường đi trước theo sau là 4 người đàn ông. Đến trước căn phòng trợ lí gõ cửa:
- Tiểu Ân em xong chưa anh dẫn họ vào?
Lúc này cậu đang thay tranh phục nên nhờ người ra mở cửa. Một nhân viên trong ekip nói:
- Trợ lí Giang cậu ấy bảo mọi người vào ngồi đợi cậu ấy một tí cậu ấy đang thay đồ ạ.
- Được, cô đi làm việc trước đi. Ở dây có tôi rồi.
- Vâng.
Nói xong trợ lí dẫn mọi người phòng đi đến bàn tiếp khách:
- Mọi người ngồi đây chờ cậu ấy, tôi ra ngoài có việc rồi quay lại sau.
Trợ lí Giang nói xong liền đi ra ngoài làm việc. Tầm một phút cậu thay trang phục xong vừa mở cửa vừa nói với trợ lí của mình mà không nhận ra sự xuất hiện của bốn người đàn ông vừa lạnh lùng vừa lịch lãm:
- Anh Lâm, anh hai em đến chưa vậy? Mà thôi đi anh ấy đến chắc sẽ điện cho em thôi. Anh gọi bên âm thanh vào giúp em chỉnh mic và test xem nó có ổn định không?
Cậu nói một loạt mà hong thấy anh trợ lí mọi ngày rất tháo vát mà sao bây giời im lặng thế nhỉ, liền ngẩng đầu lên nhìn thì thấy mấy người đàn ông trong đó có anh mình đang ngồi lù lù ở bàn tiếp khách nhìn cậu. Thấy thế cậu cậu liền ho nhẹ một cái nhằm che dấu sự xấu hổ của mình:
- Mọi người đến rồi à. em cứ tưởng Anh ấy dẫn mọi người đến chỗ ngồi không ngờ lại vào đây trước.
Anh cậu lúc này phi đến ôm cậu, cọ vào má cậu nói:
- Bảo bối anh muốn gặp em, mấy tháng rồi anh mới gặp lại em.
- Em xin lỗi tại lịch trình của em dày quá. Với lại hôm nay biểu diễn xong em sẽ nghỉ ngơi tầm một tuần lúc đấy anh muốn gì em cũng chiều đượcc chưa?
Nghe cậu dành thời gian cho mình Nguỵ Trach Vũ rất vui vì mỗi khi muốn gặp cậu rất khó luôn á.
- Được em nhớ lời mình nói đó. Đừng quỵt như mấy lần trước.
- Em hứa!
Ba người đàm ông kia cứ nhìn hai anh em chim chuột với nhau mà không biết nói gì luôn. Lúc này Dương Hàn lên tiếng:
- Hai em các người có thể buông nhau ra không, phải giới thiệu qua để mọi người còn làm quen chứ.
- À quên mất, để tôi giới thiệu cho mấy cậu. Đây là em trai tôi- Nguỵ Ân.
- Bảo bảo đây là bạn anh. Người vừa nói là Dương Hàn còn bên cạnh anh ta là Dương Thiên là em trai của Dương Hạo, họ là anh em sinh đôi. Người còn lại Lâm Hạo.
Nghe anh mình giới thiệu xong cậu cười nhẹ đưa tay ra bắt tay từng người.
- Xin chào anh Dương Hàn, Dương thiên, Lâm Hạo.
Dương Thiên nói:
- Gọi bọn anh là Hàn, Thiên, Hạo là được rồi.
- Vâng.
Từ nãy đến giời cậu cảm thấy có một ánh mắt cứ nhìn cậu chằm chằm. Đúng ánh đó chính là của anh. Từ khi nhìn thấy cậu là anh không thể rời mắt cậu được. Anh nhận ra mình đã trúng tiếng sét ái tình của cậu rồi. Nghĩ cũng thật buồn cười, cái thứ anh cho là sẽ không bao giờ có thật và sẽ không bao giờ xáy ra với mình, thế mà ngay lúc này anh lại được nếm trải nó. Chính là anh đã thích cậu từ ngay lần gặp đầu tiên.
Mọi người cứ thế ngồi nói chuyện cười đừa một lúc thì trợ lí Giang đi vào nói với cậu:
- Tiểu Ân anh dẫn người đến ấy mic cho em.
- Vâng.
Cậu đứng dậy để cho mọi người đeo mic rồi kiểm tra xem có ổn định không. Khi cậu hát thử cả phòng dường như lặng thinh vì tiếng hát của cậu quá hay luôn.
- OK! Ổn rồi cảm ơn mọi người đã hỗ trợ nếu có gì trục trặc tôi sẽ ra hiệu sau.Cũng sắp đến giờ rồi chúng ta ra là vừa rồi. Anh Giang, anh dẫn họ ra khu vực ghế ngồi hộ em.
- Được để anh.
Cậu quay ra nói với bốn anh chàng cao to lạnh lùng:
- Mọi người ra ghế ngồi xem nha em đi trước đây, bye.
Cả bốn người đòngo thời nói:
- Ừ, em đi trước đi bọn anh lo được mà.
Cậu nghe bốn người cùng đồng mà chỉ biết cười không biết nói gì trước sự đáng yêu này.
Chuẩn bị đến giờ mọi người liền bận rộn tấp nập vào vị tri của mình dể ngồi xem vầ làm việc.
Trên sân khấu có màn hình led full khổ lớn toàn bộ nên ngồi đâu cũng có thể nhìn rõ. Màn hình hiện lên thời gian đếm ngược. Ở dưới mọi người hò reo đồng thanh đếm theo.
- 10,9,8,7,6,5....Aaaaa, Ngụy Ân....
- Ân Ân....Tiểu Ân....
Nhìn mọi người hò reo không ngừng bốn anh chàng nào đó chỉ biết bất lực.
Dương Thiên nhìn anh cậu nói:
- Tôi không ngờ em cậu nổi đến cỡ đó luôn á. Nhìn sân khấu đầu tư như này tôi hơi ngạc nhiên. Không phải ai cũng như em cậu chịu đầu tư như này đâu.
- Nói thật với bọn mày là tao thực sự không biết là em ấy nhiều tiền cỡ nào nữa có khi còn giàu hơn bọn mình nữa á.
Dương Hàn ngạc nhiên hỏi:
- Nhiều đến thế á, vậy có nhiều hơn Lâm Hạo không? Cậu ta là kinh nhất trong bốn đứa bọn mình rồi đấy. Giàu đến không kể hết á.
- Có khi là nhiều hơn hoặc ngang.
- Vãi em cậu là trâu à. Làm gì mà nhiều thế.
- Tôi không biết nữa em ấy làm nhiều thứ đến nỗi tôi cũng không biết nữa. Cái gì em ấy cũng giỏi chẳng qua nó không thể hiện ra, nhiều lúc tôi cũng nghi ngờ IQ của mình nữa.
Anh nghe hắn nói thế chỉ biết cười thầm. Không hổ là bảo bối mà mình nhìn trúng. Anh thật sự muốn khám phá ở cậu quá đi mất thôi. Cậu quả nhiên bảo bối vàng. Lúc này anh lên tiếng hỏi:
- Thế hiện tại cậu biết em ấy giỏi những gì rồi?
- Ừm thì em ấy giỏi võ, thể thao, diễn xuất, hát, sáng tác, các dụng cụ âm nhạc. Tóm lại là xuất sắc, em ấy đi thi nhiều đến nỗi người ta nghe đã sợ chết khiếp muốn bỏ thi. Em ấy toàn về nhất hoặc nhì, giải thưởng vứt đầy từ nhà chính sang nhà riêng đến nhà tôi cũng có. Nhiều đến nỗi không có chỗ để trưng bày.
Mọi người nghe hắn nói mà không biết nói gì luôn. Cậu quá tài giỏi luôn.
Updated 25 Episodes
Comments
Phương Mai
.
2025-03-24
0