Hôn Nhân Thương Mại

Hôn Nhân Thương Mại

Chương 1: Mở đầu

Trang viên nhà họ Giang.

Người hầu lần lượt bưng từng món mỹ thực lên bàn.

Mọi người trong nhà lần lượt ngồi vào bàn chuẩn bị dùng bữa sáng.

Một ngày mới có sự khởi đầu vốn dĩ tươi đẹp là vậy lại bị một tiếng la thất thanh từ trên lầu phá hỏng.

Tiếng thét đó đã làm kinh động đến ông cụ đang ngồi xem báo trên bàn.

Ông cụ không hài lòng, đặt tờ báo và gỡ kính lão xuống, tay vớ lấy gậy ba toong rồi chậm rãi đứng dậy.

Một vị quý phụ trung niên ngồi cạnh ông lão vẫy tay ra hiệu cho người hầu gái. Ánh mắt sắc sảo như ngầm ám chỉ: "Đi lên tầng xem có chuyện gì".

Sau đó quay lại vẻ mặt hiền hậu nói với ông cụ:

"Bố định đi đâu đấy ạ? Để con sai người đánh ô tô ra cổng. Bữa sáng sắp ..."

Ông cụ lấy cái mũ phớt đội lên đầu, chống ba toong đi ra cửa phòng nhưng mắt không nhìn vị phu nhân lấy một cái, biểu cảm trên gương mặt lộ rõ vẻ không hài lòng.

"Không cần, chị quản lý tốt con gái của mình vào. Không thằng Sâm nó về nhìn thấy lại bảo, có mỗi việc dạy dỗ con cái mà làm không xong."

Ra đến cửa, người ông tuy không ngoảnh lại nhưng giọng nói thêm phần gay gắt hơn trước:

"Còn tôi đi đâu thì mặc thân tôi! Đi ra cổng làm bát cháo lòng cũng cần ngồi xe sang đưa rước à?"

Mặt người phụ nữ lập tức sượng sùng, nghẹn họng không có ý kiến gì. Bà lặng lẽ giấu cơ thể tím ngắc sau bộ bàn ghế, mắt nhìn theo người hầu gái vừa rời đi.

Cả một màn trên có một cô gái đã chứng kiến hết thảy nhưng không có ý kiến gì.

Bởi vốn dĩ ở cái nhà này cô là người ngoài cuộc cũng chả có tiếng nói, giờ lên tiếng bình phẩm để bị ăn mắng oan à?

Thôi thì... ít một chuyện vẫn hơn là nhiều hơn một chuyện, cứ án binh bất động xem tình hình thế nào đã.

Ngân Hà vuốt nhẹ mấy sợi tóc đen dài vô tình che khuất tầm nhìn, cô trông vô cùng thảnh thơi và thư giãn khi người khó tính nhất trong nhà là ông nội đã rời đi.

Lúc nãy cô không dám thả lỏng cơ thể vì sự có mặt của ông. Cho nên cô ngồi ăn sáng với tư thế lưng thẳng đơ đem lại cảm giác khó chịu vô cùng. Những quy tắc trên bàn ăn do ông nội đặt ra khiến cô không thoải mái và căng thẳng.

Còn bây giờ, khi không còn ai quản thúc Ngân Hà bắt đầu thưởng thức bữa ăn một cách ngon miệng.

Có điều...

Yên ổn chẳng được bao lâu, cô hai nhà họ Giang là Giang Minh Tuyết xông vào phòng ăn bằng đôi chân trần, nhìn Ngân Hà bằng đôi mắt hằn học như kẻ thù rồi chỉ tay rủa xả nhặng xị cả lên:

"Mẹ, mẹ hãy đuổi quách con khốn này ra khỏi nhà mình đi! Nó dám ăn trộm trang sức của con!"

Khẽ cau đôi mày liễu được cắt tỉa cẩn thận, người phụ nữ không hiểu đầu đuôi ngọn ngành thế nào nên đã hỏi người hầu chạy theo sau Giang Minh Tuyết.

"Chuyện là như thế nào?"

Người hầu theo sau Giang Minh Nguyệt là cô gái nhận lệnh chạy lên lầu kiểm tra bèn thưa:

"Thưa bà chủ, nhị cô chủ báo rằng chuỗi vòng làm từ kim cương được tặng hôm sinh nhật bị mất vào sáng nay. Còn người lấy trộm..."

Nói tới đây cô ta lúng túng không dám kể tiếp. Mắt len lén nhìn Ngân Hà rồi lại ngầm trao đổi qua lại với Giang Minh Tuyết, hành động như đang ngầm ám thị gì đó.

"Kẻ trộm là ai? Đã bắt tận tay chưa?"

"Là... là cô cả Ngân Hà làm. Tang chứng vật chứng đều ở trên phòng cô ấy. Nếu bà chủ không tin có thể lên phòng cô ấy kiểm tra là sẽ biết ngay thôi ạ."

Gương mặt người phụ nữ không mảy may có một chút thay đổi, như thể đã tin những lời vu khống kia là đúng. Bà ấy nghiêm nghị nhìn cô, lạnh mặt hỏi:

"Ngân Hà, mấy lời em gái con nói có thật không?"

Ngân Hà đang bình tĩnh nhấm nháp miếng trứng tráng liền dừng lại. Cô cau mày nhìn lên người mẹ ruột vừa mới nhận cách đây không lâu, trong lòng không ngừng cảm khái.

Thực là tàn canh gió lạnh quá đi mà!

Nếu bà ấy lựa chọn tin tưởng cô thì đã không nói một câu gây hiểu nhầm như thế rồi. Đằng này... khác nào tuyên bố với mọi người ở đây Ngân Hà cô là kẻ ăn trộm?

Chẳng lẽ là vậy sao?

Cơ mà nói cô là kẻ trộm cũng không có oan.

Bởi vì trước khi vào đây cô từng là một siêu trộm được một tổ chức thần bí huấn luyện bài bản. Họ đào tạo cô trộm cắp những bảo vật có giá trị lên đến triệu đô và hàng năm từng kiếm về cho tổ chức bộn tiền.

Còn chuỗi vòng cổ của Giang Minh Tuyết ấy à? Một chuỗi kim cương bé tí không đáng nhét kẽ răng cũng xứng để cô động tay?

Tưởng cô rảnh rỗi lắm chắc?

Âm mưu vu oan giá họa vụng về thế này tưởng siêu trộm đây không nhìn ra?

Ngân Hà đặt cái dĩa lên đĩa sứ cái cạch, làm hai kẻ làm chuyện xấu giật mình thon thót.

"Mẹ và Nguyệt nói con ăn trộm? Vậy bằng chứng đâu? Lời nói một phía của người hầu còn đáng tin hơn con à?"

"Cô đừng có giảo biện! Chính Hoà đã nói tận mắt nhìn thấy còn có thể là giả sao?"

"Thế phòng cô có lắp CCTV không? Bảo bên an ninh trích xuất đoạn Cam đó lên đây. Ai ăn trộm ai nói dối là sẽ biết ngay thôi mà."

Người hầu lập tức biến sắc, một cử chỉ ngầm tố cáo hành vi đen tối của bọn họ.

"Cô chủ! Giờ chúng ta làm sao bây giờ?"

"Không hoảng, tối qua em đã cho người tháo CCTV đó đi rồi, không có bằng chứng để xem cô ta còn nhảy nhót đến bao giờ."

Người hầu gái thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ rằng đã thoát một kiếp nạn. Nhưng không, làm gì có chuyện dễ như trở bàn tay thế kia.

Chứng kiến một màn chủ tớ ăn ý, Ngân Hà thản nhiên khuấy khuấy ly sữa tươi trước mặt mọi người, rồi lại thản nhiên ngửa cổ uống hết một hơi ly sữa đó.

Đúng là sữa ở nhà giàu, đặc biệt chất lượng và hảo hạng!

Hành động không coi ai ra gì chọc tức Minh Tuyết, cô ta nổi khùng muốn hất đổ ly sữa nhưng Ngân Hà tránh được.

"Đừng nóng, tôi còn chưa lật bài ngửa với các người nữa mà!"

Giang Minh Tuyết và người hầu khẽ biến sắc, bị đổ tội như vầy Ngân Hà còn định giãy chết?

"Tôi quên không nhắc hai người một câu, phòng Minh Tuyết không lắp Cam nhưng phòng tôi thì có. Cả ngoài hành lang nữa, đâu đâu cũng có hết."

Sắp qua 2024 rồi, thủ đoạn thấp kém và cũ rích này làm ơn dẹp đi được không?

Ngân Hà cô đây thấy chướng mắt lắm rồi!

Chapter
Chapter

Updated 35 Episodes

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play