Mà sự phiền muộn đó theo sự day dưa không biết xấu hổ của Đỗ Thiệu Hưng lại càng khiến nó đi về hướng khó lòng bình tĩnh được. Cho nên lúc này mới có chuyện Phan Minh Kiều tạm xin một kỳ nghỉ dài hạn để đi Đà Lạt. Cô dự định ở lại đây một thời gian, xem như cho mình một kỳ nghỉ sau mấy năm tối tăm mặt này vì công việc, cũng để mọi thứ trở lại quỹ đạo bình thường, lúc Đỗ Thiệu Hưng còn chưa bước vào cuộc đời cô.
Mặc dù cuộc điện thoại kia của Phan Minh Kiều có phần bất ngờ nhưng một chút đều không ảnh hưởng đến hành trình của chiếc xe cô đang ngồi.
Một thời gian sau đó lục đục có hành khách ngã đầu chợp mắt, nói chung không khí vô cùng im ắng. Phan Minh Kiều cũng dần dần lắng đọng lại cảm xúc bực bội trong người, rồi hướng sự chú ý đến bên ngoài cửa sổ xe.
Theo cảnh tượng ngày một trở nên xanh hóa, tâm tình của Phan Minh Kiều cũng tốt đẹp hơn.
Nếu nói hành vi nghỉ phép đi du lịch của Phan Minh Kiều là do tâm tình, nhất thời bộp chộp thì quyết định sẽ đi Đà Lạt lại là hành vi đã được cụ bị sẵn trong lòng cô.
Phan Minh Kiều vốn đã muốn đi Đà Lạt lâu rồi mà vẫn chưa có cơ hội.
So với khí hậu nóng nực, không trung đầy bụi đường và khói xăng dầu của Sài Gòn thì không khí mát mẻ trong lành của Đà Lạt thật sự là nơi người ta muốn hướng về.
"Cô gái, sao lại chọn nghỉ chân ở một nơi nằm ngoài ngoại ô thành phố thế? Từ đây đi vào trung tâm rất xa, vừa vắng vẻ vừa hẻo lánh, không náo nhiệt."
Theo quãng đường dần dần rút ngắn, dưới sự đưa đón tận nơi của xe khách, trên xe cuối cùng chỉ còn lại một mình Phan Minh Kiều.
Lúc nghe thấy Trịnh Thạch hỏi Phan Minh Kiều vẫn đáp lại: "Tôi không phải muốn tìm náo nhiệt, chỉ muốn hưởng thụ không khí trong lành thôi. Trung tâm thành phố quá đông đúc."
"À."
Trịnh Thạch buột miệng cảm thán một tiếng xem như đã hiểu rồi không lại nói nữa, tiếp tục vững vàng đưa Phan Minh Kiều đến địa chỉ mà cô đã đưa.
Nơi Phan Minh Kiều thuê để ở lại tuy nói là nằm ngoài ngoại ô nhưng điều kiện sinh hoạt không hề tệ chút nào. Ngược lại, bởi vì bên ngoài càng có không gian nên ở đây càng có nhiều biệt thự, villa, thích hợp để nghỉ dưỡng. Chỗ Phan Minh Kiều muốn ở cũng là một khách sạn được xây ở bên cạnh thung lũng, nơi có rất nhiều những nhà kính trồng đầy rau xanh và hoa cỏ. Mặc dù tháng tám tháng chín nhiệt độ ở đây có chút thấp hơn trong trung tâm nhiều, còn hay mưa, đối với một người lâu năm ở Sài Gòn như cô có chút thử thách nhưng đổi lại khung cảnh càng tốt.
Phan Minh Kiều vừa đặt chân xuống xe đã cảm nhận được một luồng không khí mát lạnh xộc vào mặt khiến cô vô thức thở hắt ra. Thế nhưng tâm tình lại mạt danh thả long rất nhiều.
"Chúc cô có một chuyến du lịch vui vẻ."
Trước khi đi Trịnh Thạch còn đưa cho cô một lời chúc, Phan Minh Kiều nhẹ giọng nói cảm ơn rồi kéo vali đi vào cổng khách sạn.
Tòa khách sạn trước mặt cô là một ngôi biệt thự hai tầng nhưng vô cùng bề thế, xây dựng theo hướng dựa vào sườn núi, trừ một phần thuộc về khu lễ tân thì hành lang tầng trệt đều nằm ở bên ngoài, đối diện là vườn hoa nhỏ bên sân, vô cùng thân thiện với thiên nhiên.
Chỉ nhìn bề ngoài thì Phan Minh Kiều phát hiện tầng trệt nhiều phòng nhất, ngược lại càng lên trên càng ít phòng. Tầng hai... Hình như không cho thuê? Phan Minh Kiều nhìn thấy bản hiệu khu vực nội bộ.
"Tầng hai không cho khách thuê sao?"
Cô buộc miệng hỏi phục vụ sinh đang giúp cô xách vali lên tầng một.
Không nghĩ tới lại nhìn thấy vẻ mặt có chút kỳ lạ lại không rõ là lạ chỗ nào của chàng thanh niên, mặc dù sau đó anh chàng vẫn đáp lại rất nhanh, cũng có vẻ không tính là bị làm khó đến mức không thể trả lời.
"Đó là khu vực sinh hoạt của chủ nhà."
Phan Minh Kiều lại có hơi kinh ngạc: "Chủ nhà cũng ở đây sao?"
Lần này phục vụ viên không chần chừ lâu đã đáp: "Anh ấy rất thường ở đây. Nhưng dù sao cũng sẽ không có người làm phiền đến không gian riêng tư của anh ấy nên chẳng có vấn đề gì cả."
Phan Minh Kiều khẽ ồ một tiếng rồi thôi.
Cô theo phục vụ viên đi vào căn phòng nằm ngoài cùng phía bên tay trái hành lang tầng một.
Phòng được thiết kế với cửa ra vào bằng kính dày trong suốt, có thể nhìn thấy bên ngoài, có rèn che phủ. Cửa phòng vô cùng chắc chắn, được trang bị cách âm siêu tốt. Mặc dù là phòng đơn nhưng không gian vô cùng lớn, bên cạnh cửa sổ còn có ban công nhìn ra được toàn cảnh thung lũng phía dưới, còn có vườn hoa nhẹ nhàng.
Chỉ là lúc cô đứng ở ban công lại vô tình nhìn thấy một góc của ban công tầng hai.
Bởi vì cả tòa nhà có thiết kế bên dưới to bên trên nhỏ, tầng hai không gian càng nhỏ hơn, lại có vẻ đều được gộp lại thành một phòng.
Ban công kia được trồng đầy hoa dã quỳ, thân cây cao cao hơn một mét gần như che khuất cả ban công nên trông có vẻ âm u. Nhìn như vậy cho dù hiện tại trên ban công có người Phan Minh Kiều cũng chẳng thấy được.
Nhưng cô cũng chỉ nhìn một cái như vậy chứ không hề nghĩ gì rồi đi vào phòng lại.
Ai cũng muốn không gian riêng tư không bị người khác tìm tòi xoi mói, cô cũng vậy.
Updated 43 Episodes
Comments
Mai Pham
cj chọn đc căn phòng khéo ghê😄
2024-11-07
1
Mai Pham
đọc lại mà vẫn xa hóa😅😅
2025-02-04
0
Nguyễn Thảo
.
2024-11-09
1