Lúc Phan Minh Kiều đến Đà Lạt đã là buổi chiều muộn nên cô không định đi đâu, mà sau khi thu xếp hành lí xong xuôi, lại tắm một cái, gọt rửa hết tất cả mệt nhọc từ thân tới tâm thì cô liền đến khu tiếp tân ăn bữa tối.
Lúc cô đặt phòng ở đây đã yêu cầu phục vụ luôn ba bữa ăn. Cô không biết ở đây có tiền lệ này không, nhưng mà cô đã nhận được phản hồi là có thể nên cô không chút chần chừ đặt trọn gói luôn.
Đương lúc ngồi đợi bữa tối uống cốc trà mật ong ấm áp vừa yên tĩnh ngắm mặt trời lặn, Phan Minh Kiều bỗng nhìn thấy mé bên hông tòa nhà, giống như là hành lang phía sau, bình thường khách sẽ không đi đường đó, một người đàn ông dáng dấp khá cao lớn, ăn mặc giản dị, mang ủng đi núi, cầm một cái xô đựng dụng cụ làm vườn... Anh ta xuất hiện trong tầm mắt của Phan Minh Kiều nhanh mà biến mất cũng nhanh, dưới ánh sáng không đủ cô không kịp nhìn thấy mặt anh ta.
"Là chủ nhà ư..."
Phan Minh Kiều lầm bầm.
Cũng không biết vì sao cô lại nghĩ như vậy, nhưng rất nhanh Phan Minh Kiều đã đem chuyện này ném ra sau đầu.
Buổi tối, Phan Minh Kiều nằm trong phòng, mặc dù phòng cách âm rất tốt nhưng lâu lâu cô vẫn cảm nhận được gió đêm kèm theo mưa đập vào mặt kính trên cửa chính nghe có chút rùng rợn.
Cơ mà thật ra Phan Minh Kiều lại ngủ rất ngon.
Hôm sau cô ngủ đến tận tám giờ mới tỉnh lại. Lúc đó bên ngoài đã sáng choang, ánh sáng xuyên cả qua mặt kính và một lớp rèn cửa dày chiếu vào trong phòng khiến cho không gian trong phòng trở nên thoáng đãng hẳn.
Trải qua một đêm mưa, mặc dù nhiệt độ không khí có chút thấp nhưng bù lại ánh nắng sau đêm mưa đã xua tan phần nào cảm giác lạnh lẽo. Sau khi ăn sáng xong Phan Minh Kiều liền khoác nhẹ một cái khăn choàng, trên người cũng chỉ mặc một cái váy cardigan dài đến bắp chân, chân mang một đôi bốt cao cổ, có thể giúp cô hoàn toàn che đi phần còn lộ ra bên dưới rồi rời khỏi khách sạn.
Cô không có đi đâu xa, sau khi hỏi thăm một chút tình huống từ nhân viên khách sạn, cô liền nương theo sườn núi bằng đất đỏ, lần mò đến được khu vườn xung quanh khách sạn một cách thuận lợi.
Khung cảnh quanh đây thật sự rất tuyệt vời, Phan Minh Kiều mãi lo nhìn ngắm khắp nơi không có chủ đích.
Mãi đi về phía trước, cô không rõ mình đã đi đến nơi nào. Vượt qua rất nhiều dãy nhà phủ bạt trắng trồng đầy rau xanh và hoa tươi, cô bất giác đã đi đến một sườn dốc khá trống trải.
Ở đây trồng đầy những khóm cây nhìn không biết là cây gì.
Chúng nó mọc rải rác chút không gần nhau, Phan Minh Kiều thiết nghĩ vù nó chưa có hoa nên cô không biết đó là cây gì. Nó trồng trên mặt đất khá cằn cỗi nhưng lại phát triển rất tươi tốt.
Quay đi quay lại tò mò ngắm nghía, đến lúc ngẩng đầu lên cô không khỏi có chút giật mình khi nhìn thấy cách đó không xa, giữa những bụi cây có một bóng người đàn ông mặc đồ lao động đang cặm cụi vung đất ở một gốc vây.
Phan Minh Kiều nghi hoặc trong giây lát, trong lòng nghĩ người đàn ông này xuất hiện ở đây lúc nào mà cô một chút cũng không cảm nhận được, cứ như từ hư không xuất hiện. Nhưng giữa trời trong, ánh nắng cũng đủ làm gì có ma quỷ được, thế là cô cũng lấy can đảm đi đến hỏi thăm.
"Xin hỏi, đây là cây gì vậy?"
Người đàn ông kia chỉ nhìn sườn mặt thì có vẻ không lớn tuổi lắm, sau khi nghe thấy câu hỏi của cô thì ngẩng đầu lên nhìn về phía cô.
Có khoảnh khắc Phan Minh Kiều giật mình đầy kinh diễm khi nhìn thấy khuôn mặt kia, lại thốt tim vì đôi mắt nâu sẫm màu một cách quá đáng, như thể không đáy, trong phút chốc Phan Minh Kiều đã nghĩ lùi bước, không cần nghe câu trả lời từ anh ta nữa.
Cũng chính lúc đó, đôi mắt kia đã thôi nhìn cô.
Người đàn ông kia khẽ quay đầu đi, tiếp tục động tác vung đất cho gốc cây, nhưng bên tai Phan Minh Kiều lại vang lên một giọng nói khiến cô kinh ngạc trong thoáng chốc.
"Đó là cây a-ti-so."
Ý nghĩ đầu tiên của Phan Minh Kiều không phải là hóa ra đó là a-ti-so, mà là giọng anh ta thật trầm, thật hay, xinh đẹp giống như khuôn mặt của anh ta vậy.
Nhất thời cô đã nghĩ, người nông dân thời nay ai cũng chất lượng cao như vậy sao. Cố tình họ lại chôn giấu bản thân ở nơi rừng xanh núi thẳm, nếu là ở thành phố, thiết nghĩ sẽ có khối người đuổi theo như vịt.
Trước khi cô kịp phản ứng lại, hoặc cư xử theo lịch sự theo lẽ thường thì người đàn ông kia đã đứng dậy khỏi khóm cây, đổi qua một khóm cây khác, lại tiếp tục bằng việc vung đất, nhổ cỏ trông có vẻ thật nhàm chán.
Updated 43 Episodes
Comments
Mai Pham
vậy là đã đến khúc định mệnh ta gặp nhau rùi/Grin//Grin/
2024-11-07
1
Mai Pham
ban ngày có nắng anh ko xh đc nên là trời tối anh mới đi làm vườn nhỉ🤔🤔
2024-11-07
2
Phạm Nhung
để tung bông mừng tp mới của c cái đã😁😁
2024-11-08
1