_01_

[Vào lúc xx giờ xx phút, người dân phát hiện một thi thể nam không xác định danh tính đang trôi trên khu vực hạ lưu sông. Đây đã là vụ án chết đuối thứ 8 trong ba tháng gần đây, phía cảnh sát đề nghị tăng cường tuyên truyền người dân nên tránh các khu vực sông, dù là người lớn hay trẻ nhỏ...]

Bản tin thời sự lúc 18 giờ lại đưa tin về vụ án mạng gần đây gây xôn xao dư luận. Phía cảnh sát một lần nữa nói vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra, câu này Dunk đã nghe ít nhất 5 lần trong 3 tháng qua, chán đến mức không thể xem tiếp nữa.

“Lại là kiểu này.”

“Chết đuối thì không hiếm gặp. Nhưng mà gần đây sao cứ chết đuối liên tục ấy nhỉ?”

“Không phải tai nạn đâu.”

Nhưng bố của Dunk thì vẫn chăm chú xem thời sự, có lẽ vì bệnh nghề nghiệp nên bây giờ ông đối với những vụ án mạng vẫn còn tinh thần rất tốt.

“Lẽ nào là án mạng sao? Hung thủ là ai? Ma da hả? Bố về hưu rồi mà còn tinh thần của cảnh sát hình sự quá đó.”

“Không phải ý đó mà. Con không thấy điểm tương đồng của nạn nhân hả? Ủa mà con nói vậy là sao? Bộ coi thường bố đó hả??!”

“Không phải. Là con kính nể bố mà, bố là người đã tóm được tên thủ phạm giết cả nhà 7 người mà, nhưng thời đại bây giờ không có sát nhân hàng loạt gì đó nữa đâu, bố đừng căng thẳng quá. Chiều nay con ghé trường lấy đồ rồi sẽ về sớm cùng bố ăn tối nha.”

Dunk Natachai năm nay đã 23 tuổi, là một sinh viên sắp tốt nghiệp. Vì học ở Học viện an ninh nên dọn vào ở ký túc xá, chỉ khi cuối tuần mới được về nhà với bố. Hôm nay là chủ nhật, vốn dĩ không cần đến trường, nhưng cậu để quên dây sạc điện thoại nên phải đến lấy.

“Oke con dê. Nhớ bảo Pond đi cùng con. Thời gian này ở khu nhà mình hay xảy ra mấy vụ sợ lắm, con đừng đi một mình.”

“Con là đàn ông trai tráng mà, không sợ mấy chuyện đó đâu.”

“Đàn ông cũng là con người thôi. Con là mình đồng da sắt hay gì?”

“Không sao. Con học ở học viện an ninh mà, tương lai còn phải bảo vệ đất nước, không thể để người khác bảo vệ con được.”

“Vậy sau này con là mình đồng da sắt hả?”

“Thôi mà bố đừng giận. Lát con book xe về, an toàn lắm bố đừng lo.”

“Ừ, nhớ về sớm đó.”

Vốn chỉ định ghé qua phòng ký túc xá lấy cục sạc điện thoại rồi về, nhưng thầy nhìn thấy Dunk, liền lôi cổ cậu đến sân tập để “biểu diễn” cho sinh viên khoá dưới.

Môn tháo lắp súng không khó, sinh viên thời học kỳ quân sự đều đã học qua. Nhưng sau khi vượt chướng ngại vật, tháo lắp súng và ngắm bắn trong thời gian quy định thì lại là một chuyện khác. Làm được và làm được điểm cao, lại là hai chuyện khác nhau.

Thời Dunk học, cậu xếp đầu lớp với thành tích 56 giây, thành tích này đã có nhiều người đạp đổ, nhưng cộng với thành tính nhắm bắn 100 điểm phạm vi 200m thì vẫn giữ vững ngai vàng của mình. Hôm nay bị thầy Jom kéo đến sân tập, làm mẫu cho đàn em khoá dưới xem thử.

Lần đầu làm mẫu cần động tác chính xác và chậm rãi. Lần thứ hai làm mẫu thành tích, Dunk chỉ phản ứng theo bản năng, không ngờ thầy Jom ở bên cạnh bấm đồng hồ tính giờ, nâng thành tích kỷ lục của cậu lên 50 giây  tròn trịa.

“Tiến bộ không ít nha Dunk”

“May mắn thôi ạ, may mắn thôi”

“Nhắm bắn 200m không có ống ngắm mà bảo là may mắn sao?”

“Hehehe”

Đào tạo được một học viên như vậy, đương nhiên ai cũng sẽ tự hào. Thầy Jom vỗ vai Dunk, khen ngợi trước mặt khoá dưới cũng không sợ bọn họ ganh ghét Dunk. Ở đây dùng thành tích để nói chuyện, nói xấu sau lưng kẻ mạnh hơn mình thì tức là thừa nhận bản thân yếu kém.

Nhưng đối với một người ưu tú như Dunk, muốn ghét cũng không thể ghét. Dù ở sân tập chỉ toàn là học viên nam, nhưng bọn họ đều cảm thấy Dunk như tỏa ra hào quang nam chính, để bọn họ làm nam phụ hay diễn viên quần chúng cũng không sao. Bởi vì gương mặt đó sáng sủa và rạng ngời, dáng người cân đối với tỉ lệ chuẩn chỉnh, giọng nói trầm nam tính nhưng giọng điệu lại ôn hoà, dịu dàng, và thái độ hoà nhã thân thiện như vậy, không thể nào khiến người khác ghét được.

“À mà không phải hôm nay là ngày nghỉ của em sao? Em đến trường làm gì vậy?”

“Em để quên đồ ở phòng nên định ghé qua trường để lấy. Nhưng sao hôm nay thầy dạy môn nhắm bắn vậy? Bình thường không phải thầy Ice dạy sao?”

“Ice nhận nhiệm vụ nên tạm vắng một thời gian. Cấp trên cũng điều người đến thay cậu ta rồi, ngày mai mới đến nên thầy dạy thế cho Ice hôm nay.”

“À, thì ra là vậy.”

Dunk nói chuyện với giáo quan thêm một lúc rồi mới về phòng tắm rửa, thay lại đồ thường ngày.

Nhìn đồng hồ cũng hơn sáu giờ chiều, mặt trời cũng đã lặn. Giờ này Pond đã vào ca trực đêm nên cậu không gọi làm phiền, từ trường về nhà cũng không xa nên không có ý định sẽ đặt xe.

Tuy nhà không khó khăn cũng chẳng nghèo khổ, nhưng đối với cậu, tiết kiệm đồng nào thì hay đồng đó. Một người bố già sống bằng lương hưu của cán bộ, một người con trai sắp tốt nghiệp chẳng đi làm thêm, nếu tiêu xài phung phí thì có ngày cạp đất mà ăn.

Dunk quyết định đi bộ về nhà. Dù những ngày gần đây khu gần nhà xảy ra vài vụ án mạng nghiêm trọng, trong lúc cậu học cũng được tham khảo qua vụ án với tư cách nghiên cứu sinh vì hung thủ vẫn chưa bị bắt, bước đầu suy đoán hung thủ có đồng phạm nhưng chưa tìm được nghi phạm vụ án.

Nhưng bởi vì đã xảy ra vụ án nên đã thắt chặt an ninh nên Dunk mới không đề phòng cảnh giác.

Đi được một đoạn, Dunk chợt dừng lại vì nghe thấy tiếng bước chân của một người khác. Đường về nhà khá vắng, hôm nay chỉ có một mình cậu nên sự xuất hiện của một người khác là chuyện cực kỳ đáng ngờ.

---Không lẽ mình xui vậy?

Thân là một học viên ưu tú của trường an ninh, tương lai sẽ là một cảnh sát đội điều tra, nếu ngủm củ tỏi ở đây thì….Tuy không đến mức ngủm củ tỏi, nhưng vẫn quá mất mặt.

Dunk đi nhanh thêm một chút rồi dừng gấp, đối phương dừng không kịp nên dư ra vài tiếng bước chân. Dường như người kia biết đã bị lộ, liền tăng tốc nhịp bước.

---Chạy nhanh vậy?! Không lẽ rượt mình!?!

Cậu liền co cẳng chạy, vừa chạy vừa gọi điện thoại cho Pond đang trực đêm ở trường. Từ trường chạy đến đây không xa, nếu cậu xảy ra chuyện thì Pond sẽ đến kịp.

Hot

Comments

Nhị sư đệ

Nhị sư đệ

Có tag trinh thám nên thấy câu này hơi rợn người rồi đó 💀

2024-12-08

0

Vũ Ngọc Mai

Vũ Ngọc Mai

ngầu dữ à 💪🏻😎

2024-12-04

0

Mỹ Ân

Mỹ Ân

bố àaaaaaa

2024-12-04

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play