_02_

[Nếu mày đọc được tờ note này trước 12 giờ đêm thì mau đi xa khỏi đó đi. Tối nay nữ quỷ đòi mạng, ai cũng không thoát. Tao lượn trước nha bạn yêu~]

Joong Archen đọc tấm note rồi chết lặng. Ngày thường Dunk hay chọc ghẹo hắn nhưng không đến mức này, hắn liền gọi điện thoại cho cậu, còn chưa đổ đến hồi chuông thứ ba thì Dunk đã nghe máy.

“Má! Sao mày nghĩ tới bước này vậy? Đáng lẽ mày phải hoảng loạn rồi ôm đồ bỏ chạy mới đúng!”

“Ê thằng khùng. Lệ quỷ là cái gì mà đòi mạng là sao nữa?”

“Truyền thuyết đôi giày đỏ, mày chưa nghe sao?”

“Chưa nghe sự tình chi tiết.”

“Vậy bây giờ mày về nhà đi, trong hộc bàn của tao có cái rương gỗ nhỏ nhớ mang theo luôn. Vừa đi vừa nói.”

“Tao đang bị cấm túc.”

“Mày còn chậm trễ thì bị cấm đầu thai luôn đó.”

“.....”

Nếu đối lại là người khác nói thì Joong Archen nhất định không tin, nhưng vì gia đình Dunk Natachai không chỉ có truyền thống mà còn có địa vị trong giới thiên sư, hắn không thể không nghe. Dù bán tín bán nghi, nhưng chuyện thần quái thì đề phòng vẫn hơn. Joong Archen vội thay hoodie và quần dài, xách balo rỗng, bên trong chỉ mang theo vật dụng cần thiết và một chiếc rương nhỏ, sau đó tẩu thoát khỏi ký túc xá.

Đeo tai nghe, vừa đi vừa nghe Dunk kể về truyền thuyết đô thị nọ. Mở đầu câu chuyện cũng đã đủ hù chết người ta, Joong Archen vẫn đang chạy nhưng hắn cảm thấy tim như hẫng mất một nhịp.

“Đôi hài đỏ không phải truyền thuyết đô thị, cô ấy thật sự đã chết trong trường chúng ta, ông cố tao là thiên sư lo liệu việc đó.”

Trước đây khu đất này là một bãi tha ma do ảnh hưởng của chiến tranh. Những sinh mạng bị chiến tranh mang đi hầu hết đều không thể vào luân hồi vì chấp niệm rất lớn, có thể vì muốn quay về quê hương do phải chết nơi đất khách quê người, có thể vì oán hận bản thân chết quá đột ngột nên cứ vất vưởng để trả thù đời, cũng có thể vì dương thọ chưa tận hoặc âm thọ chưa hết,...có rất nhiều, rất nhiều lý do. Chung quy thì họ vẫn ở đó, tại nơi họ nằm xuống.

Những oán khí tích tụ quá nhiều sẽ giam giữ cả những linh hồn lương thiện muốn rời đi. Sau đó trải qua nhiều năm, chính sách xã hội mọi thứ đều thay đổi, trường học cũng bắt đầu được xây dựng trên khu đất này. Khi xây dựng bất kỳ công trình nào cũng phải có cúng kiếng, khi xây dựng trường học cũng vậy, nhưng do những công trình trước đó đều bị quấy phá nên lần xây dựng này mọi người đặc biệt để tâm đến vấn đề tâm linh, mời cả thiên sư có tiếng tăm trong giới để xử lý.

Mọi nút thắt đều có thể gỡ, thiên sư không phải kẻ ăn tiền của người dương để ức hiếp người âm, dòng họ Lertratkosum có uy tín ở cả hai giới nên chưa từng làm việc tắc trách. Mọi việc xử lý rất ổn thỏa, nhưng thiên sư không nhận tiền, chỉ khuyên chủ thầu phải làm nhiều công đức, vì họa của ông ta đã sắp tới.

“Họa? Là họa gì?”

Cảm giác vừa hóng chuyện vừa chạy bộ quả thật hiếm có, cả đời cũng không mong có cơ hội trải nghiệm lần thứ hai.

“Ông ta ngoại tình khi vợ đang mang thai đứa con thứ hai, nhưng là con gái nên ông ta chán ghét, đi tìm một người khác để sinh con trai. Vợ của ông ta khi đi bắt ghen thì bị tiểu tam xô ngã cầu thang, kết quả một xác hai mạng.”

“Đù?!”

“Nhưng thời đó pháp luật chưa hoàn thiện, cho nên dùng vài đồng lấp liếm là qua chuyện.”

Chuyện này Joong Archen có thể hiểu, trong phim cũng có nhiều tình tiết như thế này.

“Sau đó trường học được xây dựng, vợ nhỏ của ông ta làm giám thị trong trường. Nhưng không được rõ là vì chuyện gì thì vào ngày rằm tháng bảy, mọi người tìm thấy xác bà ta ở phòng giám thị, tư thế chết kỳ lạ, dưới sàn còn vẽ một loại bùa chú.”

“Là bùa gì? Thuật cấm sao?”

“Phải. Là thuật cấm siêu sinh.”

“.....”

“Chân mang đôi giày đỏ. Hằng đêm gõ lọc cọc.”

“Gõ lọc cọc..ý là bà ta đi khắp hành lang sao?”

“Không chỉ hành lang, mà là khắp nơi.”

Joong Archen bỗng nghe thấy tiếng hét thất thanh phát ra từ phòng ký túc xá của mình, theo phản xạ ngoảnh mặt lại nhìn thì nhìn thấy đôi mắt đỏ rực màu máu của một người phụ nữ đứng bên cửa sổ nhìn chằm chằm về phía hắn. Trông y hệt như một người giám thị phát hiện có học sinh trốn khỏi ký túc xá ngay trong đêm.

“Mẹ kiếp! Tao chạm mắt bà ta rồi!”

“Mày ra khỏi trường chưa?”

“Rồi! Tao hết nguy hiểm rồi hả?”

“Bà ta không chạy theo mày đâu.”

“Vậy thì may quá.”

“Tại bả bay á”

“Fxckkkkk!!!!!!!! Đúng là không nên tin mày mà thằng quần!!!”

Joong Archen bán sống bán chết lao đầu về phía trước, bản năng khi chạy trốn của một con mồi là ngoái đầu nhìn lại phía sau nhưng Joong Archen thì khác, hắn trong tâm thế của một kẻ săn, săn sự sống của chính mình nên cứ lao đầu về phía trước, cho đến khi nhìn thấy có người đứng chờ ở trước mặt cũng không giảm tốc độ mà trực tiếp lao thẳng vào.

Nếu là người thì xây xác nhẹ, nếu là ma thì cũng bị tông đến hồn siêu phách lạc. Nhưng đối phương nhanh hơn một nhịp, lách người sang một bên để Joong Archen tiếp tục phóng đi như tên lửa. Hắn nhận ra trên lưng nhẹ đi rất nhiều, ngoái đầu nhìn lại mới nhận ra balo của mình từ khi nào đã nằm trong tay của đối phương.

Chiếc rương rung rầm rầm như thể thứ ở bên trong muốn thoát ra ngoài, một chiếc rương nhỏ trong tay nhưng lại mang đến cảm giác như một chiếc quan tài đang muốn bật nắp ngồi dậy. Joong Archen muốn xem kỹ chuyện gì đang xảy ra nhưng mạng quan trọng hơn, đúng lúc giảm tốc độ thì giọng Dunk lại vang lên trong tai nghe

“Thằng quần cút đi xa xa hộ cái!”

“Tao mới bị cướp cái rương rồi!”

“Là tao nè!”

“À. Vậy bình an nha! Mày còn thiếu tao một chầu kem tuyết!!!”

Từ biệt xong liền bỏ chạy té khói, thoáng cái đã đến đường lớn. Ngày thường đi học leo con dốc dài hơn cây số cũng không có cảm giác gì, chỉ có cảm giác trễ học bị thầy thể dục phạt. Nhưng hôm nay xuống dốc mới nhận ra ngôi trường nằm trên ngọn đồi một mình một cõi, bóng đêm bao trùm trên đỉnh nóc như thể có cái miệng đang há lớn từ từ nuốt trọn ngôi trường một cách quỷ dị.

“Ghê vãi. Không biết thằng Dunk có ứng phó nổi không”

Vừa nói xong thì chiếc xe từ đâu lao tới đạp phanh ngay bên cạnh Joong Archen dọa hắn giật mình suýt chút lại khởi động động cơ chạy bộ.

“Joong Archen đúng không?”

“Bắt cóc hả?”

Hắn lùi lại hai bước, đối phương vẫn còn ngồi trên xe, không hề có ý định xấu nào.

“Dunk đâu rồi?”

“Ở trên kia.”

“Cái rương đưa cho Dunk chưa?”

“Đưa rồi. Anh là ai vậy?”

“Anh hai nó. Cậu lên xe đi, tài xế sẽ đưa cậu về nhà.”

“....anh trả lời đúng ba câu hỏi thì tôi lên.”

“Được.”

Joong Archen thấy người ngồi trên xe đeo kính râm giữa trời đêm, xương cạnh hàm quả thật có phần giống với Dunk. Nếu không phải anh em ruột thì chắc có lẽ niềng răng chung một nha sĩ.

“Họ tên của Dunk là gì?”

“Dunk Natachai Lertratkosum.”

“Họ tên của anh?”

“Pond Naravit Lertratkosum”

Hắn gật gù, âm thầm lấy điện thoại ra xác nhận. Tên tuổi của dòng họ Lertratkosumtrong giới thiên sư không nhỏ, chỉ cần tra cứu một phút là ra kết quả. Sau khi xác nhận đối phương đúng là truyền nhân của nhà Lertratkosum, Joong Archen lại hỏi

“Line của anh là gì?”

“....”

“Thì tôi xác nhận xem có ai giả danh anh không mà.”

Đối phương giơ mã QR Line cho Joong Archen, hắn chờ lời đề nghị kết bạn được chấp nhận rồi mới lên xe. Nhưng đối phương lại xuống xe.

“Ủa kìa anh hai!?”

“Cậu về trước đi. Tôi phải đi xem thằng nhóc nhà tôi trước đã.”

Cửa kính đang kéo lên thì Joong Archen bất thình lình tóm lấy tay của Pond, gương mặt của đứa nhóc tuổi chưa tròn mười tám lúc này mới hiện ra.

“Mọi người vẫn còn trong trường. Anh đừng bỏ mặc họ.”

Pond không hứa hẹn gì, chỉ gỡ tay Joong khỏi tay mình rồi quay người đi về phía con dốc. Nhưng Joong Archen lại cảm thấy dường như vẻ tĩnh lặng của người đàn ông kia đã mang theo tức giận.

Hot

Comments

Windy

Windy

Đang sợ mà bật cười luôn 🤣

2025-03-03

2

Mỹ Ân

Mỹ Ân

thần kinh đang căng thẳng cũng phải bật cười vì cái lý luận đó luôn

2025-03-03

2

🐇 k thích 🥕 [鳳姮]

🐇 k thích 🥕 [鳳姮]

còn bị cấm gì nữa hongg, ê nh mà bị sợ ahihi

2025-03-22

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play