(Fanfic)(JoongDunk) Thiên Sư
Trong mỗi trường học đều tồn tại một truyền thuyết đô thị khó có lời lý giải, bất kể trường nào cũng vậy, và trường trung học Minh Khai cũng không ngoại lệ. Ngày đầu tiên Joong Archen vào trường đã nghe đàn anh khóa trên dặn trước ba điều cấm kỵ không được làm. Thứ nhất, rơi cục tẩy thì không cần tìm vì sẽ tìm không thấy. Thứ hai, để quên đồ ở trường thì buổi tối không được quay lại lấy. Thứ ba, không được nói chuyện với người mang giày đỏ. Nếu gặp người mang giày đỏ thì cứ bỏ chạy hoặc giả chết là tốt nhất.
Đối với những nhân vật trong các bộ truyện kinh dị, chắc chắn nhân vật chính sẽ bị sự tò mò kích thích, ma xui quỷ khiến quên đồ ở lớp học rồi nửa đêm quay lại trường để tìm. Nhưng Joong Archen là kẻ sáng suốt, suốt ba năm cấp ba không mắc lỗi, nhưng có những chuyện đến như duyên phận. Năm nay Joong Archen học lớp 12A, lần đầu tiên “quên đồ”, còn là quên nguyên cái balo đi học.
Sau một giấc ngủ no nê say căng, sáng hôm sau đến lớp, khi lớp trưởng thu bài tập về nhà thì Joong Archen mới lật tung cả bàn học để tìm.
“Bài tập tối qua để đâu?”
“Ở trên lớp, tao để quên á, chắc là mất rồi, biết làm sao bây giờ”
“Mày cố tình đúng không?”
“Bài tập bị ma giấu đáng tin hơn bị mèo gặm mà.”
Nhưng Joong Archen vạn nhất không thể ngờ tới, người bạn ngồi bàn bên cạnh lại lấy ra một quyển bài tập có đề tên Joong Archen Aydin to đùng trên đó. Vừa đưa cho lớp trưởng, vừa nháy mắt với hắn.
“À Joong, hôm qua thấy mày để quên nguyên cái balo, nặng quá nên tao chỉ mang được quyển bài tập về thôi nè”
“Ai mượn mày vậy Dunk? Ai phái mày tới đây hãm hại tao?”
“Tao tốt bụng á”
Lại nháy mắt thêm một lần rồi giao dứt khoát đưa bài tập cho lớp trưởng mang đi nộp. Joong Archen giận đến mấy cũng chỉ có thể bấm bụng nhịn nhục. Dù gì chỉ một hôm không làm bài tập, bị phạt không nặng lắm, cùng lắm chỉ có nhảy ếch 50 cái ở hành lang.
Nhưng sau giờ nghỉ trưa, thầy chủ nhiệm quay lại lớp cùng với chồng vở bài tập trên tay. Vừa thả xuống bàn kêu rầm một tiếng lớn khiến cả lớp trật tự, còn chưa dám thở mạnh thì thầy đã cầm cây thước bảng chỉ về phía bàn cuối. Joong Archen cúi mặt vẫn cảm thấy cây thước kia đang chỉ thẳng vào mặt mình.
“Joong Archen Aydin!”
“Dạ có!”
Hắn đứng bật dậy, tay giơ lên thái dương chào theo kiểu quân đội. Thầy định quát tiếp nhưng bỗng thở dài, dường như đã quá bất lực, không thể làm gì ngoài chuyện thở dài, giọng cũng dịu lại giống như không muốn nói nữa.
“Em bị cấm túc 1 tuần.”
“HẢ!?”
“Còn dám "hả" với giáo viên!!?”
“Nhưng mà sao lại cấm túc?!”
“Cả quyển bài tập trống trơn mà còn dám nói! Từ đầu năm đến giờ em không làm một bài nào! Một tuần ở yên trong ký túc xá làm cho xong bài tập đi!”
“HẢ?!?!?!?”
Trong lòng có dự cảm không lành, hắn nhìn sang người bạn ngồi bên cạnh. Dunk thấy hắn nhìn mình, liền trưng ra vẻ mặt vô tội rồi phì cười, nháy mắt một cái, khẩu hình tròn vành rõ chữ: “Chúc mừng nha bạn yêu”
Joong Archen ôm cả bụng tức, dù bị Dunk bày trò chọc ghẹo suốt ba năm sống cùng ký túc xá, đây là lần đầu tiên hắn giận thật. Nhưng Dunk thì chưa từng quan tâm mà vẫn luôn dửng dưng và đắc ý vì những trò đùa của bản thân.
Suốt cả tối hắn không nói chuyện với Dunk câu nào, cậu cũng chẳng bắt chuyện muốn làm lành với hắn mà chỉ ngồi bên bệ cửa sổ nhìn về phía trường học. Joong Archen cũng không biết tại sao hôm nay trong trường lại ồn ào đến thế, có tiếng học sinh chạy loạn lại có tiếng cười nói và la hét như thể đang tổ chức đêm nhạc hội, náo nhiệt nhưng cũng có chút rợn người mỗi khi nghe thấy tiếng cười khanh khách lanh lãnh của người phụ nữ nào đó.
Đến khi nửa đêm khuya khoắt, Joong đặt lưng xuống giường ngủ mới nghe thấy Dunk mở miệng, đúng lúc tiếng ồn ào từ trường học cũng không còn, yên lặng đến tĩnh mịch.
“Mạng của mày do tao nhặt về, mày cũng nên nghĩ cách đền đáp tao đi.”
Updated 71 Episodes
Comments
Vũ Ngọc Mai
nghe nói anh thích nhảy, nhưng mà này là nhảy ếch =))
2025-03-08
0
sainee
Minh Khai hời ơi🤭🤭🤭/Smile//Smile//Smile//Smile/
2025-03-08
0
kjmtherx721
Như cách ra chiến trường quên vũ khí ở nhà 🥰
2025-03-06
0