Thánh Nữ Ngại Ngùng (Tử Thần Sài Gòn)

Thánh Nữ Ngại Ngùng (Tử Thần Sài Gòn)

chương 1

Tại một con hẻm tối nọ có một cậu thanh niên đang cố gắng chạy trong màn đêm tĩnh lặng ở thành phố để tránh khỏi sự truy đuổi của một cô gái.

"Hộc hộc hộc! Đừng mà! Em xin chị đó chị hãy tha cho em đi mà!"

Nhưng cô gái chỉ nở một nụ cười ngoắc tận mang tai, với một con dao trên tay. Còn cậu thanh niên đã hoàn toàn đuối sức và ngã khụy xuống đất. Lúc này cô gái man rợn đó xuất hiện và tiếp cận gần cậu thanh niên hơn.

"Đừng lo chị sẽ giúp em chết một cách không đau đớn nhất nhé!"

Nói xong cô liền lấy ra một lọ thuốc nhỏ mắt chứa một lượng chất độc xyanua nhỏ thẳng vào mắt của cậu thanh niên

"Aaaaaaaaa!" Cậu thanh niên la hét lên thảm thiết.

"Xoẹt"

Cô liền dùng dao đâm trực tiếp vào bụng của nạn nhân. Lúc này nạn nhân không còn sức để chống cự nữa cô mỉm cười rời đi trong màn đêm u tối của thành phố.

...*...

"Chào buổi sáng 2 thiên thần đáng yêu của mẹ!"

"Vâng! Bọn con chào mẹ!" Cả hai anh em bọn tôi đồng thanh đáp

Mẹ tôi thì nở nụ cười rất dễ thương và rất duyên dáng để chào buổi sáng hai anh em chúng tôi trong khi ông bố thì lúc nào cũng trầm ngâm suy nghĩ với cái tờ báo đang che chắn khuôn mặt của ông.

"Anh yêu ơi! Anh cất tờ báo dùm em với! Hori và Kadowaki muốn trò chuyện với anh kìa. Đừng làm chúng sốt ruột như thế chứ!"

"Khỏi!" Bố liền than vãn với giọng nói cau có lạnh lùng một tay thì cầm tờ báo còn một tay thì ăn miếng bánh mì chấm với bát sữa "Ông Thọ" pha với nước.

"Haiz! Thông cảm cho ba nhé các con! Bố con nhiều khi cũng bận rộn lắm! Nhất là làm cảnh sát!" Mẹ tôi liền mỉm cười vui vẻ nói.

Bữa sáng chúng tôi có món cơm rang với thịt kho tàu do mẹ tôi nấu.

"Ừm! Phải công nhận bữa sáng mẹ nấu là ngon nhất!" Tôi liền vừa ăn vừa nói.

"Phải công nhận dạo mẹ cũng rành nấu món các món ăn ở Việt Nam nhỉ? Ngày trước mẹ cũng toàn làm cơm trộn trứng sống thôi!" Kadowaki nói.

Mẹ tôi đặt tay lên má mỉm cười và nói.

"Ừm thực ra dạo này mẹ cũng có tự học cách nấu các món ăn mới ở trên mạng."

Phải quả thực từ trước đến giờ nhà tôi toàn ăn những món ăn theo cách của bố là kiểu của nước Anh hoặc những món ăn nấu theo phong cách Nhật Bản của mẹ.

"Phải công nhận! Món ăn của bố mẹ lúc nào nấu cũng ngon hết à!" Tôi mỉm cười khen mẹ.

"Con quá khen rồi đó Hori!"

"Nào! Mặt em đang dính cơm kìa!"

"Hả?" Tôi ngại ngùng đỏ mặt.

Mẹ và anh hai tôi mỉm cười trêu chọc tôi. Còn bố tôi thì cứ chăm chăm với cái tờ báo lúc nào cũng đọc bằng mắt chả thèm để ý bọn tôi làm gì.

"Nào mình ơi! Mình trò chuyện cùng em với các con cho vui!"

"Không khiến!" Bố tôi liền lạnh lùng nói.

"Thôi nào mình ơi!" Mẹ tôi

"Thôi nào bố ơi!"

"Thôi được rồi!" Bố tôi liền gấp tờ báo lại và lấy một mẩu bánh mì chấm với sữa "Ông Thọ" còn lại trong bát.

"Vậy nhé! Bố đố 2 đứa câu này! Asin là được biết đến là một nhân vật thần thoại có thể chạy nhanh như gió nhưng tại sao anh ấy lại có thể bắt được rùa? Biết rằng anh chấp cho con rùa đi trước 100m!"

Nói xong bố tôi liền lại giở tớ báo ra để đọc tiếp. Lúc này hai anh em bọn tôi cũng không hiểu lắm

"Thiệt tình bố lúc nào cũng câu đố!" Kadowaki liền nói.

Cả hai bọn tôi đang vắt óc suy nghĩ thì lúc mẹ tôi đang ở chỗ rửa bát liền nói.

"Thực ra đáp án rất đơn giản thôi! Vì khi Asin đi được một đoạn thì con rùa nó cũng sẽ đi được một đoạn thôi. Sau đó Asin đi được một đoạn nữa thì con rùa nó cũng sẽ đi thêm được một đoạn nữa. Và cứ như thế thì Asin sẽ không bao giờ bắt kịp được con rùa!"

"À ra là vậy!" Tôi ngạc nhiên thốt lên

"Đó là cách giải thích về giới hạn vô cực!" Kadowaki liền thốt lên.

Nhưng chưa kịp bọn tôi trả lời cho bố tôi thì ông đã biến mất lúc nào bọn tôi chả biết nữa. Còn mẹ tôi chuẩn bị giỏ hàng để chuẩn bị đi chợ.

"Thôi giờ các con lên phòng đi, mẹ đi chợ mua thức ăn! Các con ở nhà trông nhà nhé!"

"Vâng ạ!" Cả hai anh em liền đồng thanh đáp.

Nói xong mẹ tôi liền khóa cửa và đi chợ trong khi chỉ còn có hai anh em bọn tôi ở nhà. Mỗi người bọn tôi tuy rất hòa thuận nhưng mỗi người có cuộc sống và không gian thế giới riêng. Anh hai tôi thì lên phòng đọc sách còn tôi thì đến chỗ ban công để chăm sóc cho những cái cây xinh đẹp của mình.

Tôi có một chậu hoa được đặt ở dưới ban công được cố định chắc chắn bằng dây thép đi kèm với vài chiếc ốc vít để đảm bảo chắc chắn.

Tôi lúc nào cũng có thói quen chăm sóc cho những cây hoa hồng của mình.

Vừa tận hưởng khung cảnh ngắm hoa vì cầm điện thoại lướt mạng xã hội để xem tin tức thời sự để cập nhật về tình hình chính trị của đất nước.

"Haiz lúc nào thời sự cũng có tin tức mới lạ! Cũng không ngạc nhiên!"

Nhưng bỗng nhiên có một tin tức đã hiện lên khiến tôi khá ngạc nhiên.

Hot

Comments

Me👽

Me👽

mới vào là đi bán muối liền z đó he

2025-02-21

0

Me👽

Me👽

xin lỗi vì 1s nào đó t đã nghĩ bậy=)))

2025-02-21

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play