Buổi sáng hôm nay trời trong xanh rất đẹp, không khí không gay gắt như những ngày trước ngược lại có chút thoải mái Thời Vãn Ca vừa đến phòng hồi sức của bệnh nhân hôm trước phẫu thuật do tai nạn.
Tiếng chuông điện thoại trong túi áo blouse vang lên, mở màng hình nhìn thấy Kiều Dật Hiên đang gọi đến.
“Sao thế?”
Đầu dây bên kia dừng mấy giây mới nói tiếp: “Vãn Vãn, tối nay anh có chút việc sẽ không về nhà.”
Bước chân của Thời Vãn Ca theo câu nói của anh mà dừng lại, thất thần một lúc chậm rãi đáp: “Em biết rồi, tối nay em cũng phải trực ở bệnh viện.”
“Nhớ ăn đầy đủ đấy, đừng bỏ bữa.” - Kiều Dật Hiên cũng không lạ chuyện cô thường xuyên trực đêm ở bệnh viện, mặc dù đã nhiều lần anh có đến gặp viện trưởng nói về việc này nhưng ông ấy nói là Thời Vãn Ca muốn trực.
“Ừm, em còn phải viết bệnh án cúp máy trước đây.”
Cất lại điện thoại vào trong túi áo, cô vừa đi vừa cầm bệnh án xem, trong lòng cứ như bị đè nặng bởi một tảng đá vô hình, tảng đá này không biết từ đâu mà có chỉ là lúc xuất hiện lúc lại biệt tích.
Đi ngang qua quầy lễ tân, nữ y tá lên tiếng gọi cô: “Bác sĩ Thời! Sinh nhật vui vẻ nhé.”
“Cảm ơn em.” - Trên môi nở nụ cười vui vẻ gật nhẹ đầu cảm ơn.
Quay về phòng làm việc, Vân Ly cũng đẩy cửa vào phòng làm việc theo sau cô.
Vừa ngồi xuống, Vân Ly đã đặt lên bàn cô một hộp quà nhung đen: “Tiểu Thời sinh nhật vui vẻ, công việc bay xa.”
“Cầu kỳ như vậy làm gì, chỉ cần nhớ sinh nhật tớ là được rồi.”
Vân Ly đi đến dựa vào bàn làm việc của Thời Vãn Ca, vẻ mặt thần bí như có bí mật động trời: “Nói cậu nghe một chuyện, Giản Tây Sâm về nước rồi còn nói tối nay họp mặt ở nhà hàng.”
“Xem ra cố tình về đón sinh nhật cậu rồi.”
Vỗ tay một cái đầy thích thú, ai mà không biết Giản Tây Sâm thích Thời Vãn Ca chứ, chỉ có người trong cuộc chối bỏ giả vờ không biết mà thôi.
“Chắc là trùng hợp thôi, cậu đừng nói linh tinh truyền đến tai Dật Hiên sẽ không hay đâu.”
“…”
“Được rồi, được rồi.” - Vân Ly đứng dậy không nói đến chuyện đó nữa khoanh tay dặn dò cô: “Tối nay cậu không trực ban, nhớ phải đến đó.”
Thời Vãn Ca gật đầu, làm cùng một nơi sao có thể nói dối chuyện trực đêm, chỉ có thể nghe theo bọn họ. Bọn cô bốn người cũng chỉ có cô là kết hôn sớm bọn họ đều đang yêu đương.
Chỉ riêng Giản Tây Sâm từ khi ra trường cũng chưa gặp lại lần nào, cuộc sống thế nào cô cũng không rõ.
Tiếng giấy bút vang lên, vẻ mặt nghiêm túc chuyên tâm với công việc mà mình chọn cũng chẳng than thở nửa lời. Viết xong bệnh án và báo cáo có khả năng là đến giờ hẹn đi ăn của bọn họ.
Thời gian trôi rất nhanh khi chuyên tâm làm việc.
Mở điện thoại lên đã có rất nhiều tin nhắn chúc mừng sinh nhật cô, trong lòng cũng không còn cảm thấy nặng nề, nhìn đồng hồ đeo trên tay, cô nhanh chóng đi đến bãi đỗ xe của bệnh viện.
Thời Vãn Ca lái xe đến địa điểm hẹn là nhà hàng mà bọn họ hay tụ họp.
Cô đi thẳng lên phòng vip mà Giản Tây Sâm đã đặt, lúc tan làm không thấy Vân Ly có lẽ đã đến trước rồi, bước chân đang đi đến thang máy của Thời Vãn Ca đột nhiên dừng lại cô như bị đóng băng khi nhìn thấy hình bóng quen thuộc vừa đi nhanh ngang.
Mất mấy giây định hình cô mới ổn định lại được tâm trạng, người vừa rồi trông thật giống, nhưng cũng có thể là người giống người mà thôi.
Giản Tây Sâm nhìn thấy cô đến liền đứng dậy kéo ghế, cô lịch sự gật đầu cảm ơn sắc mặt tái nhợt tâm trạng bất an đeo bám không tha cho cô, nhiều năm như vậy cảm giác lo được lo mất này vẫn chưa từng rời khỏi cô.
“Cậu không khoẻ sao? Sắc mặt tái nhợt thế này.” - Vân Ly đưa tay chạm vào trán cô đầy lo lắng.
Thời Vãn Ca lắc đầu: “Tớ vào nhà vệ sinh một lát, mọi người gọi món đi.”
Nói xong nhanh chóng ra ngoài, không ngừng tự trấn an mình rằng không phải người đó đâu, đột nhiên cô nhớ đến chuyện anh gọi đến sáng nay bảo không về nhà.
Cô lấy điện thoại trong túi, ấn gọi cho Kiều Dật Hiên, tiếng chuông vẫn vang lên nhưng đầu dây bên kia vẫn không ai đáp lại, cô ấn gọi anh thêm mấy cuộc vẫn không nhấc máy.
Đột nhiêm giọng nói bên ngoài lọt vào tai cô, lúc này cô như sụp đổ hoàn toàn.
“Kiều Nghi, cậu đến với Dật Hiên sao?” Là giọng của một người phụ nữ.
Người được nhắc tên cũng rất vui vẻ trả lời: “Ừm, buổi sáng anh ấy đến đón tớ ở sân bay.”
“Không phải anh ấy vẫn còn thích cậu đấy chứ, dù sao hai người cũng từng yêu đương mà.” - Người phụ nữ đi cùng Chung Kiều Nghi nửa đùa nửa thật.
Chung Kiều Nghi nhếch môi nở nụ cười sau đó cũng rất nhanh chóng thu lại sự vui vẻ của mình mà trả lời: “Đừng nói lung tung, anh ấy đã kết hôn rồi để người khác nghe thấy sẽ không hay đâu.”
“Bây giờ bọn tớ chỉ là bạn bè mà thôi.”
“Có điên mới tin cậu nói.”
“Được rồi, mau quay lại thôi mọi người vẫn đang đợi dùng bữa đấy.”
Tiếng bước chân dần xa đến khi không nghe thấy nữa Thời Vãn Ca mới bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô đi đến bồn rửa tay xả nước hết mức liên tục lấy nước tạt vào mặt chính mình để bản thân trở nên tỉnh táo.
Đứng nhìn mình trong gương một lúc lâu cô mới ổn định được tâm trạng phức tạp của mình.
Nở một nụ cười nhạt, dù sao cũng không phải lần đầu.
Kiều Dật Hiên đầu óc rất bận rộn cho nên những chuyện nhỏ con này anh sẽ không bao giờ nhớ đến.
Updated 37 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Sinh nhật của vợ thì là chuyện nhỏ không bao giờ nhớ đến, nhưng thời gian đi đón bé ba thì anh lại có thừa. Anh là người ck "tốt và tuyệt" quá nhỉ/CoolGuy/
2025-02-24
14
🌷iammt_vy💖
Quao, anh là một ng đàn ông vạn em mê đấy chứ. Trách nhiệm làm chồng anh đang gánh, anh cũng không ngại gánh luôn trách nhiệm với baby three. Anh rảnh rỗi quá :)) Thời gian rải đều ha anh, để xem cuộc hôn nhân này và cô baby three đã cũ kia anh làm sao mà vun vén cho êm 😊
2025-02-24
2
Thuy Pham Bich Pham
lại toang sớm thôi
2025-02-24
2