Chương 11 Khoảnh khắc gần gũi

Vừa bước vào phòng, Trần Khải lập tức nhận ra không gian gọn gàng hơn hẳn. Nhìn sơ qua cũng biết ai là người đã dọn dẹp. Hắn bước đến, đặt khay xuống bàn thấp rồi ngồi cạnh Diệp Dung.

"Anh suýt không nhận ra phòng mình rồi. Cảm ơn em."

"Em chỉ tiện tay dọn thôi."

"A Dung, dùng trà bánh đi." Trần Khải mời như vậy, Diệp Dung cũng không khách sáo, cầm tách trà lên nhấp một ngụm. Hương trà lan tỏa, hơi ấm len lỏi khắp cơ thể, khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn.

"Mấy cái bánh này ngon quá." Diệp Dung vừa ăn vừa tấm tắc khen, vẻ mặt vui tươi, chậm rãi thưởng thức từng miếng bánh. Trần Khải nhấp một ngụm trà rồi nhìn cậu. Nhận ra trên môi Diệp Dung còn vương lại vài vụn bánh nhỏ, ánh mắt hắn lặng lẽ dừng lại ở nơi đó.

Trần Khải nghiêng người tới, vươn tay chạm nhẹ vào môi Diệp Dung, ngón tay chậm rãi lau đi vụn bánh, động tác có phần cố ý vô tình. Sau đó, như một hành động tự nhiên, hắn đưa tay lên môi mình, đầu lưỡi lướt qua ngón tay vừa chạm vào môi của Diệp Dung.

"Đúng vậy, rất ngon. Đây đều là bánh anh mua trên phố đấy." Hắn muốn nếm thêm nhiều vụn bánh một chút, nhưng có vẻ không tiện.

Diệp Dung không nhìn thấy động tác của Trần Khải, nếu thấy, chắc hẳn cậu sẽ nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn đề phòng.

Trần Khải vươn tay xoa nhẹ mái tóc Diệp Dung, hành động này giúp hắn bình tĩnh lại đôi chút, "Nếu mời A Dung đến đây mà chỉ ngồi trong phòng không thì chán quá nhỉ?"

"Khải ca muốn thế nào đều được. Dù chỉ ngồi trong phòng thì em cũng không sao mà."

Lời nói của Diệp Dung trong sáng, vô tư, Trần Khải dù biết vậy nhưng khi nghe nửa câu đầu vẫn có cảm giác cậu đang ngầm cho phép hắn muốn làm gì cũng được. Suýt thì...

"Vậy tối nay A Dung cùng anh ra ngoài nhé? Vài người bạn của anh rủ đi chơi ấy mà."

Trước giờ, Diệp Dung không biết buổi tối còn có thể ra ngoài chơi. Đa số mọi người đều ngủ sớm, ngoại trừ những người đi làm trễ. Mặc dù biết dòng người vẫn luôn hoạt động bất kể ngày đêm, nhưng cậu chưa từng ra ngoài sau sáu giờ tối. Không biết khung cảnh đó như thế nào nhỉ? Diệp Dung cũng thật tò mò, lại có chút mong đợi, nên đã đồng ý lời mời của Trần Khải.

"Vẫn đơn giản quá. Xế chiều, chúng ta ra chợ mua thức ăn về nấu ăn nhỉ? Dù gì tối ra ngoài chơi cũng chả có gì ăn được đâu."

Toàn là đồ ăn vặt thôi, muốn ăn một bữa chính đàng hoàng cũng khó. Bọn bạn hắn mới không chịu ngồi yên ở một chỗ như quán ăn lâu như vậy đâu.

Diệp Dung cười cười, đôi mắt xinh đẹp nhìn Trần Khải rồi nói: "Bữa tối là Khải ca nấu sao? Khải ca biết nấu ăn ư?"

"Em thấy một gian bếp mà chẳng dùng qua mấy lần đâu."

Trần Khải cũng cười, hai tay vươn ra kéo Diệp Dung lại bên mình rồi cù cậu. Mỗi cái chạm vào eo khiến Diệp Dung cảm thấy thật nhột, tiếng cười ngọt ngào và xin tha vang lên không ngừng: "D... dừng lại đi... Hahaha..."

"Sao hả? Hôm nay A Dung còn biết đùa anh. Chịu nhận sai hay chưa?" Trần Khải vừa cười hỏi, tay lại không ngừng, thậm chí còn di chuyển khắp nơi.

"Không nhận sai đâu! Hahaha... nhột quá đi!"

Hiếm khi Diệp Dung bướng bỉnh như vậy, vừa bĩu môi cười vừa không ngừng né tránh.

"Được rồi, em sẽ biết tay anh." Quả thật, Trần Khải đang muốn cho Diệp Dung biết tay.

"Hah... ha... Anh dừng lại đi! Em chịu không nổi..."

Dù cậu nói vậy, nhưng hắn vẫn tiếp tục trêu đùa. Bị cù liên tục làm cậu vừa nhột vừa buồn cười, đến mức nước mắt sinh lý cũng rơi ra. Diệp Dung nghĩ gì đó rồi vội vàng nói: "A! Em sai rồi! Haha... Không được... Dừng tay..."

Tầm mắt Trần Khải dừng lại ở nụ cười trên môi Diệp Dung, rồi nhìn đôi phượng nhãn xinh đẹp lấp lánh nước mắt sinh lý tràn ra. Bộ dạng thở hồng hộc, không ngừng xin tha.

Diệp Dung cũng nhìn Trần Khải. Nhất thời, hai ánh mắt va chạm nhau, làm bán cầu đại não hắn như ngừng hoạt động. Hắn không chọc Diệp Dung nữa.

Chỉ để hai cánh tay chống hai bên người Diệp Dung, da thịt dán sát làm nhiệt độ cơ thể hai người như ấm áp hơn. Ánh mắt Trần Khải không có cách nào rời khỏi gương mặt của Diệp Dung. Trần Khải đại khái thấy được bản thân cũng có chút nóng rồi. Một tay của hắn không khống chế được giơ lên, sờ sườn mặt của Diệp Dung.

"Anh..?"

Diệp Dung bị ánh mắt nóng rực của Trần Khải nhìn đến mức ngượng ngùng. Nhìn gương mặt đào hoa gần kề của Trần Khải, không thể phủ nhận hắn thực sự rất tuấn tú. Hai má Diệp Dung dần ửng hồng, ánh mắt vội chuyển hướng nơi khác để giảm bớt sự căng thẳng trong bầu không khí có chút ám muội này.

Mắt không chạm mắt nữa, Trần Khải dần thanh tỉnh đôi chút. Hắn rời khỏi người Diệp Dung như chưa có chuyện gì xảy ra, cười nói: "Vậy xế chiều, chúng ta chạy xe đạp đi mua thức ăn nhé? Nấu ăn có lẽ nên nhờ A Dung rồi."

"Anh thật sự không biết nấu ăn, A Dung giúp anh nha?"

"V-vâng."

"Chuyện nhỏ mà thôi, cứ để em."

Nói rồi, Trần Khải như muốn đi ra ngoài. Diệp Dung không biết hắn định đi đâu nên hỏi: "Khải ca đi đâu vậy?"

"Anh cất xe đạp vào nhà, khóa cửa lại. Chúng ta ngủ trưa đi thôi." Vì cũng không có hoạt động gì để làm, bây giờ nên là lúc nghỉ trưa. Chiều còn phải ra chợ một chuyến.

"Vậy em dọn khay trà bánh trên bàn." Cậu nói.

"Ừ."

Khi Trần Khải và Diệp Dung trở lại phòng, không khí đã không còn ngượng ngùng như vừa rồi nữa. Vì đã từng ngủ chung giường nên cả hai rất tự nhiên mà leo lên. Diệp Dung bị Trần Khải ôm vào lòng cũng không thấy có gì lạ, đắp chăn lên lại rất ấm.

Rất nhanh, cậu đã chìm vào giấc ngủ. Có lẽ do đi làm, lại cùng Trần Khải đùa giỡn nên mệt rồi.

Trần Khải thầm nghĩ, suýt thì đem Diệp Dung ăn luôn rồi. Hiện tại, cậu đối với hắn mà nói thật sự là quá hấp dẫn.

Nhưng không sao, tất cả đều là vì bồi dưỡng tình cảm thôi. Trần Khải nhận thấy Diệp Dung là người đơn thuần, dường như rất nhanh đã có ý với hắn. Tuy hiện tại chưa chính thức định ra mối hôn sự này, nhưng sớm muộn gì Diệp Dung cũng sẽ rơi vào tay hắn.

Môi nhẹ cong, Trần Khải thỏa mãn đi vào giấc ngủ.

Hot

Comments

⫷Ráng màu ⫸

⫷Ráng màu ⫸

móa 😖 bái thiến

2025-03-13

3

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play