Chương 15 Ngâm mình

Đang gội đầu gần xong, Diệp Dung vốn muốn múc nước rửa trôi đi bọt thì bỗng dưng cảm giác có một đôi bàn tay vừa giúp cậu xối nước, vừa nhẹ xoa tóc, để bọt tan đi dần dần.

Diệp Dung cảm nhận được da đầu mình đang tê dại, từng dòng nước ấm lướt qua da qua tóc, chảy dọc xuống cổ khiến người cậu nhẹ run run.

Không cần nói cũng biết là Trần Khải giúp cậu.

"Khải ca, em có thể tự làm rồi."

"A Dung, đừng ngại, sắp xong rồi. Để anh giúp em."

Im lặng để Trần Khải giúp, Diệp Dung âm thầm đỏ mặt. Bàn tay Trần Khải nhẹ nhàng xoa tóc cậu, từng ngón tay lưu chuyển đến đâu, Diệp Dung đều có thể cảm nhận được. Trong lòng cậu thầm mong, bản thân đừng dễ xấu hổ như vậy nữa.

Tuy không nhìn thấy Trần Khải lúc này, nhưng Diệp Dung vẫn chắc chắn tầm mắt hắn chưa từng rời khỏi cậu, thay vào đó, hắn vẫn cứ nhìn chằm chằm như vậy. Không biết biểu cảm trên mặt hắn lúc này là dạng gì?

Cũng may, rất nhanh sau đó đầu tóc Diệp Dung đã sạch sẽ, không còn chút bọt nào. Khi Trần Khải thu tay về, Diệp Dung mới vuốt tóc ra sau rồi ngước mặt lên nhìn hắn.

"A! Khải ca.. Sao lại véo mặt em?!"

Trần Khải xoa xoa mặt Diệp Dung, rồi cười nói: "Hai cái má của A Dung trắng trẻo, phúng phính như thế, rất giống hai cái bánh bao. Nhìn vào là đã khiến người ta muốn cắn rồi. Anh chỉ nựng, véo vài cái không được hay sao?"

Diệp Dung trẻ con dùng hai tay chặn lại hai bên má của mình, nhìn Trần Khải mà đáp: "Vài cái như vậy là được rồi ạ! Vì em sợ khi dậy thì hoàn toàn, mà nó vẫn còn phì phì như vậy thì phải làm sao giờ?"

Nghe Diệp Dung nói thế, Trần Khải phì cười. "Phì... Ha... haha... A Dung, em đáng yêu quá haha..."

"Nếu thật sự như thế, vậy thì anh không véo em nữa được không nào? Đỡ phải sợ lớn lên mà má vẫn phì nhé!"

Chỉ là, bây giờ không véo nữa, sau này thì Trần Khải không chắc.

"Khải ca! Tắm thôi." Diệp Dung như đang dỗi hắn, vừa đứng lên liền cởi quần áo, chuẩn bị tắm.

Nhìn thái độ này của Diệp Dung, Trần Khải chắc chắn rằng cậu đã coi hắn là người rất thân thiết, chứ không còn khách sáo như với người lạ. Bình thường, Diệp Dung sẽ câu nệ, khách khí lắm, đâu có biểu lộ những tiểu tính tình đáng yêu như thế này trước mặt người khác.

Trần Khải cũng ở bên cạnh cởi quần áo, không chậm hơn Diệp Dung bao nhiêu, nhìn thấy cậu tạm treo quần áo lên, hắn bất giác lên tiếng: "A Dung à, em ngâm mình cùng anh chứ?"

"Vậy cũng được sao?" Diệp Dung vốn không có ý làm phiền Trần Khải, chỉ định xối nước tẩy rửa thân mình là đủ, không nhất thiết phải ngâm bồn gỗ làm gì.

"Ừm. Bồn khá rộng mà? A Dung vào cùng anh ngâm bồn cho thoải mái."

Trần Khải tươi cười xán lạn, đôi mắt hoa đào khẽ cong lên đầy mê hoặc. Giữa mày mang theo nét phong lưu tự nhiên, ánh mắt hắn hướng về phía Diệp Dung.

Tiếc là Diệp Dung cũng không có nhìn đến.

Không tiện từ chối Trần Khải, hơn nữa chuyện này cũng không có gì to tát, Diệp Dung muốn tắm nhanh nên liền đồng ý.

Trong gian phòng tắm.

Không khí dường như nóng ẩm hơn bình thường, hơi nước bốc lên, mờ ảo tựa những làn khói trắng đục. Diệp Dung cùng Trần Khải sóng vai tiến vào bồn gỗ chứa nước tắm. Quả thật, bồn rất rộng, đủ chỗ cho hai người. Nước ấm vừa phải, không quá nóng cũng sẽ không nhanh lạnh.

Trần Khải thoải mái tựa lưng vào thành bồn, tầm mắt vô thức đảo qua cơ thể thiếu niên không chút che giấu. Trong làn nước ấm, dáng vẻ Diệp Dung mềm mại, yêu kiều, ngây thơ đến mức dường như không hề để ý đến hắn dù chỉ một chút.

Trần Khải nhìn thân mình Diệp Dung mà cực kỳ hài lòng. Ánh mắt hắn trở nên đen tối, khó đoán.

Chỉ nhìn ngắm mà không làm gì, đó vốn là ý nghĩ ban đầu của Trần Khải. Hắn tự nhủ, bản thân không đến mức ham muốn không kiềm chế được.

Nhưng sự thật là, hắn đã bị kích thích đến cứng lên. Quả nhiên, không thể ngăn được phản ứng sinh lý.

Này cũng thật là─ tự làm bậy mà, chịu thôi.

"A Dung, giúp anh tẩy phía sau lưng một chút nhé." Vừa nói, Trần Khải liền xoay người, để lưng đối diện với Diệp Dung.

"A? Dạ vâng."

Nghe lời Trần Khải, Diệp Dung giúp hắn kỳ cọ lưng, thậm chí còn miễn phí luôn cả việc xoa bóp vai.

Để Diệp Dung dùng tay chạm lên người mình, Trần Khải đã cảm thấy bản thân được giải tỏa đôi chút. Chỉ cần thả lỏng, ngâm mình, rồi nghĩ sang chuyện khác một chút, "nó" hẳn là sẽ hạ xuống thôi.

Người dễ ngượng ngùng như Diệp Dung, chắc sẽ không chủ động muốn mình giúp tẩy lưng cho công bằng đâu nhỉ? Trần Khải thầm nghĩ.

Nếu thật sự như vậy, e rằng hắn đã không nhịn nổi mà ăn sạch thiếu niên rồi.

──10 phút sau.

"Được rồi, A Dung." Trần Khải nắm tay Diệp Dung, làm cậu ngừng lại, rồi quay ra đối mặt với cậu. Không để Diệp Dung tiếp tục xoa bóp vai cho mình nữa, hắn nói tiếp: "Anh đi trước để lấy đồ thay. Em muốn thì cứ ngâm thêm một lát, sau đó gọi anh ra xả nước dọn bồn nhé."

Diệp Dung bị Trần Khải bắt lấy tay, không biết vì sao lại đỏ mặt, vội rút tay ra. Đôi mắt cậu lảng đi chỗ khác, chỉ đáp: "Khải ca, em không định ngâm thêm. Tắm xong thay đồ rồi đi thôi."

Sao vậy nhỉ? Trần Khải cũng chỉ nắm tay cậu thôi mà, vậy mà Diệp Dung lại có phản ứng khác thường như thế.

Trần Khải cúi đầu, lúc này mới nhận ra, thì ra bây giờ Diệp Dung mới thực sự để ý đến hắn. Nhận ra cả hai đều đang lõa thể, khoảng cách giữa họ lại thực sự khá gần. Và thứ mà Diệp Dung đang chú ý, chính là hạ thân của hắn.

Nhịn không được, Trần Khải khẽ tiến gần, như trêu chọc mà hỏi Diệp Dung: "Có phải nó to không?"

Một thanh âm đột ngột vang lên bên tai.

Diệp Dung bị hắn hỏi bất thình lình, không hiểu sao lại không kiểm soát được miệng mình, lỡ buột miệng nói ra suy nghĩ trong đầu: "Ừm... So với em thì to hơn nhiều, nhìn lạ quá."

Giờ phút này, Diệp Dung chỉ cảm thấy xấu hổ đến muốn độn thổ.

Một bên, Trần Khải vì câu trả lời ngây thơ của cậu mà bật cười: "Hahaha...."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play