Fic: Sai trái.
Santake !! Takemichi = Hoa viên ; Sanzu = Xuân Dạ Nàng đi đến cung của mình..Đằng sau là Xuân Dạ lẽo đẽo đi theo, nàng mở của phòng căn phòng tối tăm chỉ có mỗi ánh trăng và ánh nến nàng ngồi lên giườ
0
2
Nguyệt (1/2)
Tiếng cười đùa hỗn loạn vang vọng khắp ngõ hẹp phía sau trường Trung học Vân Trung. Đêm đã muộn, ánh đèn đường mờ ảo rọi xuống tấm áo đồng phục trắng giờ đã nhuốm máu loang lổ. “Cô nghĩ cô là ai hả?
0
3
Nguyệt (2/2)
Nguyệt không thể ngừng nghĩ về những gì đã xảy ra trong những ngày qua. Những buổi tối cô trằn trọc trong giường, những cuộc trò chuyện với Nhật cứ vương vấn mãi trong tâm trí cô. Họ không hề gặp nhau
0
2
[RhyCap]”Mợ út”
Nguyễn Quang Anh_Con trai út của Nhà hội đồng Nguyễn còn Hoàng Đức Duy_Là 1 nông dân nghèo,Một hôm cả hai gặp nhau tại con đường làng cả hai đã say đắm nhau và qua lại với nhau 1 khoảng thời gian An
0
2
Phần 1: mở mắt trong căn phòng đỏ
Bạn tỉnh dậy trong một căn phòng phủ đầy màn nhung đỏ. Không có cửa, chỉ có một chiếc đồng hồ đứng, một con búp bê sứ nứt nẻ đang ngồi trên bàn, và tiếng nhạc cổ vang lên nhẹ như đang thì thầm trong t
1
9
Gặp gỡ kì lạ
Thu se lạnh tràn về trong các phố phường, các con ngách trên thủ đô Hà Nội. Những đợt gió lành lạnh phả vào trong buổi chiều thu rơi đầy lá vàng. Những chiếc lá chao mình nghiêng trong không trung như
0
6
Có bao giờ .. ?
Minh ngồi một mình trên chiếc ghế đá cũ trong công viên, tay cầm một ly cà phê đã nguội lạnh. Quay sang nhìn Hoàng đang đứng gần đó, cậu tựa vào thành cầu, mắt nhìn xa xăm. "Cậu có bao giờ cảm thấy m
0
4
MÙA HẠ TRONG TÔI
Có những mùa hè trôi qua lặng lẽ như cơn gió. Có những mùa hè, chỉ cần nghĩ đến, tim tôi lại run lên nhè nhẹ. Mùa hè năm tôi 17 tuổi, tôi đã thích một người. Cậu ấy tên là Gia Hưng. Gia Hưng chuyển
0
4
[ TouYuki ] Khi linh hồn gọi tên cậu
Mùa thu năm ấy, lá đỏ phủ kín con đường dẫn vào trường trung học Tomoeda. Cơn gió nhẹ buổi sáng xào xạc cuốn lá khô bay nghiêng nghiêng dưới chân người. Touya vẫn bước như mọi ngày, chiếc cặp vắt hờ t
0
2
[ KuroFai ] Bất lực trước sự nghịch ngợm của bạn đồng nghiệp
Horitsuba Gakuen sáng nay nhộn nhịp như thường lệ, nhưng với Kurogane, mọi chuyện bắt đầu sai sai khi tiếng cười lanh lảnh vang vọng từ phòng giáo viên—lại là hắn. "Chào buổi sáng, Kuro-sama~!" Fai v
0
1
Kỵ sĩ và ánh sao.
Bầu trời mùa đông phủ màu xám lạnh, gió thổi qua những con đường dài hun hút của vùng cao nguyên, nơi chỉ có gió, mùi thông và những tiếng vó ngựa vang vọng trong ký ức. Quang Anh người kỵ sĩ cuối
0
6
Chiếc Yếm Đỏ
Chương 1 – Gặp Nhau Dưới Trời Sương Cung Thường Phúc, năm Hoằng Trị thứ mười ba, mùa đông lạnh hơn mọi năm. Gió rít xuyên qua từng mái ngói âm dương, xô bóng trăng lên vách tường đá rêu phong. Trong
0
7
Tìm
Ngày anh có cơ hội đi du học cũng tới. Một đất nước hoàn toàn mới, nơi ấp ủ ngàn ước mơ của chàng trai trẻ chỉ mới vừa bước sang 22 tuổi. "Cứ đi như vậy, không thấy tiếc sao?" "Có, tiếc chứ. Vì ph
1
2
Cánh chim (2)
Đôi lúc tôi lặng người, tôi đã suy nghĩ hàng trăm câu trả lời, lời bao biện cho lỗi lầm gây ra. Nhưng mỗi lần như thế, họ lại khiến cho tôi khó nói, cảm giác như từng câu chữ bị vỡ tan đi. Đến cuối,
0
3
Mỗi chiều anh lại về
Giữa lằn ranh mong manh giữa sự sống và cái chết, tình yêu vẫn không chịu phai màu. An và Duy – hai chàng trai trẻ lớn lên cùng nhau giữa thị trấn yên bình, mang trong tim những rung động đầu đời thu
0
0
Bản Nhạc Piano (1)
Nếu như nỗi nhớ có thể gom thành một bản nhạc thì nó sẽ là một bản nhạc buồn không có hồi kết giữa Hải Minh và Mộng Khiết. Tựa như là 52 Bue,kẻ cô độc giữa khoảng không rộng lớn.Kẻ vui vẻ thánh thót
0
2
Bên khung cửa sổ
Cái se se lạnh , mang theo chút hương của lá rụng , gió heo may thổi làm tung bay những cái lá rụng đầu mùa thu , mắt nước trong nhưng không xanh chỉ mang theo cái đẹp có phần trầm đục mà khẽ phẳng lặ
0
1
Mùa Hoa Anh Đào Của Chúng Ta
Hồi nhỏ,vào mùa hoa anh đào nở rộ nhất khi tôi còn 7 tuổi,có một hàng xóm mới chuyển đến gần nhà tôi. Gia đình đó có 3 người. Cô,chú và một cậu trai bằng tuổi tôi. Ngày hôm sau,cô chú nhà ấy quyết địn
1
6
Có Những Vết Lặng
Toàn thức dậy lúc bảy giờ sáng. Không phải vì đồng hồ báo thức, cũng chẳng vì tiếng ồn nào đó – chỉ đơn giản là cơ thể cậu quen với nhịp sinh học đó sau ba năm sống một mình trong căn nhà này. Cậu khô
1
2
Cậu Ấy Đã Từng Nhìn Tôi Như Thế
--- Tôi thích cậu ấy vào một ngày mưa. Hôm đó, tôi quên mang ô, đứng chờ dưới mái hiên cạnh phòng thể dục. Trí Khang – lớp phó học tập của lớp bên – xuất hiện, chìa ra chiếc dù màu xanh lam, khẽ ng
0
2