Màn đêm ưu tối, nhịp điệu dồn dập của phố đêm đã dần, chỉ còn le lói nhưng vệt sáng của những ngôi sao trên trời đêm, của những ánh lập lòe của những ngọn đèn đường.
Đêm đã về khuya, chỉ còn heo hút những cơn gió đêm lạnh buốt, thổi xào xạc những chiếc lá vàng rơi giữa đường.
Tiếng đồng hồ chậm rãi kéo lê chiếc kim giờ, thong thả nhích từng tí một về con số 12- thời khắc giao thời giữa một đêm tàn và một ngày mới đầy sức sống.
Trong căn phòng chỉ còn ánh đèn nhỏ của chiếc đèn ngủ, nhưng tia sáng của ánh trăng len lỏi qua khe cửa, chiếu lên khuôn mặt một cô gái đang say giấc. Không biết có phải là gặp ác mộng hay không mà mồ hôi toát ra khắp mặt, bịn rịn nắm chặt góc chăn.
Ở một nơi nào đó, khung cảnh hiện lên là một người con gái đang quỳ trước mặt một người trung niên một thân trường bào hắc tuyền, chắp tay ra sau, đưa lưng về phía cô gái đang mặt cẩm y mẫu đơn, rách tả tơi, nhuộm màu hoa là màu máu của vết thương chằng chịt khiến cho người ta không thể phân biệt đâu là máu, đâu là màu của y phục.
Đỡ ngực, khóe môi rỉ máu, tóc dài bay táng loạn trong gió, một giọt huyết lệ từ từ chảy xuống:
"Cha, vì sao người lại ép buộc con làm điều đó chứ?!"
" Đây là trách nhiệm của con, từ khi con ra đời thì sứ mệnh yêu cầu con phải như vậy .Không thể nào bướng bỉnh làm theo ý con được."
" Ha...! Lại là cái sứ mệnh chết tiệt kia? Sao phải là con chứ?"
" Hỗn xược, Du gia đặt hết hi vọng vào người kế nhiệm là con, thế mà con lại làm càn như vậy."
Người trung niên tức giận lôi đình, vung tay áo hất một chưởng về phía cô gái, khiến cô hất tung đập vào một bức tường.
Đùng.
Phụt...
Một dòng máu tanh nồng phun ra chậu mẫu đơn gần đó, lệ huyết vẫn không ngừng chảy xuống, trên khuôn mặt tái nhợt vì mất màu mà xuất hiện một nụ cười thê lương.
Cạch, đùng.
Gió thổi từng cơn mạnh, đập dữ tợn vào cửa sổ từng đợt, đánh thức Du Mộc từ trong cảnh thê lương kia dậy.
Không biết vì sao trái tim cô lại nhói đau, như có thứ gì đó đâm vào, nước mắt không biết chảy từ bao giờ đã làm ướt gối một mảng.
Con mắt vô hồn, thẩn thờ nhìn ra cửa sổ mà không biết lí do vì sao tim lại đau như vậy.
Sáng hôm sau.
Mọi thứ bên ngoài đang trỗi dậy sức sống mãnh liệt chào đón ngày mới, trái ngược Du Mộc ngồi ủ ê khều khều những sợi mỳ nở nhão ra vì nấu đã lâu, vẫn thẩn thờ về cơn ác mộng hôm qua. Cô thấy cô gái trong mộng cảnh rất giống mình nhưng lại không có cảm giác gì quen thuộc cả.
Mặc dù đằng đẳng hai mươi năm nay cô vẫn luôn lặp đi lặp lại những cảnh như vậy, thậm chí còn đáng sợ hơn. Hồi cô mới 5 tuổi, những cơn mộng hành hạ khiến cho cô suýt chút nữa lâm vào trạng thái tự kỉ, may được gia đình phát giác đi tìm đại sư, được đại sư cho chiếc châm gỗ đào này mới bớt được.Tuy nhiên, thỉnh thoảng cô vẫn sẽ nằm mộng thấy chúng, xong sáng dậy quên mất.
Những cảnh cô nằm mơ thấy toàn cảnh máu me đáng sợ. Ranh giới sự sống cái chết mỏng manh, khắp nơi gào thét tiếng than khóc kêu la cầu cứu, màu đỏ của máu tanh tung tóe, lênh láng khắp nơi. Cây cối đã nhuộm màu máu, nhà cửa tan hoang. Tiếng con nít khóc oe oe gọi mẹ nhưng mẹ chúng đã bỏ mình trong đất.
Rinh~rinh.
Kết thúc hồi tưởng rùng rợn kia, Du Mộc đã lên kế hoạch tác chiến là hôm nay lượn lờ mấy khu trang sức, thực hiện "chiến dịch càng quét" đá quý màu.
Cầm túi xách, sửa soạn mọi thứ tươm tất, cô nhét hết tài sản cô cần kiệm dành dụm được ba năm nay, một ít tiền mặt và một đống thẻ tín dụng.
Nếu tên cướp nào mà cướp được túi xách này thì có lẽ đời con cháu chắt ba đời phung phí cũng không hết được.
Trung tâm thương mại
Mặc dù mới buổi sáng nhưng ngoài trời nóng như đổ lửa, mặc dù cố lách đi vào bóng râm cây vẫn không giảm bớt được cái nóng.
Người ra vào nhộn nhịp ở cửa trung tâm, mặc dù còn sớm nhưng lúc nào cũng là giờ cao điểm.
Bước chân vào, khí lạnh của điều hòa khiến cho Du Mộc đỡ bớt cái oi của trời hè. Chậc lưỡi bước vào nhìn sự hào nhoáng, sang trọng ở đây.
Đây có lẽ là những lần đếm trên đầu ngón tay Du Mộc bước chân vào đây, lần gần nhất cô đi tới đây không biết là khi nào nữa.
Nhờ phong cách độc đáo" kín cổng cao tường" mà biến một cô gái trẻ 20 thành một bà già 70 và cũng nhờ đức tính" lười biếng" mà một cô tiểu thư ngậm thìa vàng từ nhỏ biến thành con nhỏ nhà quê nhà mồng tơi từ xó xỉnh nào chui ra trong mắt mọi người.
Sau khi lượn lờ n lần mấy khu trang sức thì số đá cũng kiếm được kha khá, ngược lại thì đã khoét một lỗ lớn gia tài cô.
Đồng tiền đi liền khúc ruột a!!! Mất một đống tiền chưa đây một tiếng, khiến cô khóc ròng xót của biết bao.
Tâm trạng tồi tệ, bày ra vẻ mặt người lạ chớ gần, rũ rượi đi vào một cửa hàng quần áo gần đó.
Đằng nào cũng đã tốn rồi, phóng một lần cho biết mùi vị lắm tiền, bước hăng hái vào cửa hàng sang trọng.
Bước chân vào, tưởng là một vị khách sộp nào vào, nhưng khi nhìn bộ vẻ ăn mày của Du Mộc, nhân viên tiếp thị khinh miệt một tiếng rồi bỏ đi chỗ khác.
Phong cách ăn mày đang giúp cô làm tâm điểm, chiếm sự chú ý của mấy nhân viên và đám tiểu thư kênh kiệu mới nổi.
Không chịu được mắt cú vọ săm soi kia, Du Mộc làm ngơ đi vào một gian hàng gần đó để lựa đồ.
Loay hoay lựa được cái váy ưng ý, ngẩng đầu lên nhìn thấy lục biểu trà Nhã Liên với tên ngựa giống Triệu Khanh tay trong tay ôm ấp thân mật hướng chỗ cô. Du Mộc coi bọn họ là không khí, cũng không biểu tình gì.
Thấy Du Mộc coi không thấy gì, Nhã Liên suồng sã dựt cái váy trong tay Du Mộc, coi việc cô ta vừa làm chẳng có gì, giọng điệu cua ngoa sặc mùi trà xanh:
" Yo,Du đại khảo cổ sư ngày đêm giam nắng tắm mưa với công việc khai quật, thế mà hôm nay lại có thờì giờ đi mua sắm sao?!"
Du Mộc nhướng mày, coi cô ta như chó sủa lảng ngoài tai, chẳng thèm quan tâm cô ta đang khiêu khích, ngoáy ngoáy lỗ tai đi chỗ khác.
Thấy Du Mộc làm lơ mình, Nhã Liên tức tối lôi kéo cánh tay Triệu Khanh:
" Không lẽ chúng tôi lại khiến cô chướng mắt sao. Nể tình tôi và anh ấy với cô có chút quan hệ nên tôi mới tới chào hỏi cô. Cái thứ nghèo mà không biết phận như cô mà cũng cóc ghẻ ăn thịt thiên nga, bò lên ghế Triệu thiếu phu nhân ấy sao?"
Thấy Du Mộc không thèm nói gì, khiến cô ta kiêu căng càng nói càng lớn:
" Với bộ dạng nghèo khổ quanh năm ăn đồ ăn nhanh không rõ hàng hiệu, chả mấy khi có dịp mua sắm thôi thì tôi và anh ấy bố thí cô ít tiền mua ít áo quần, chút tiền lẻ này cũng không sao đúng không anh yêu."
Triệu Khanh một bên trầm mặc không nói gì, nhìn chằm chằm vào biểu hiện của Du Mộc. Cơn giận cấp một, cấp hai, cấp đại học của Du Mộc không thể nào kiềm lại:
" Mõm chó chả bao giờ mọc hàm ngà. Bớt kiểu mèo khóc chuột đi, nếu cô đi làm diễn viên thì Oscar nợ cô một giải nữ diễn viên chính của Holywood rồi đấy nhá!"
" À mà tôi nghe có lộn không? Cô có tiền ư? Ăn mặc diêm dúa như con hát ở phố đêm tưởng mình là công chúa Bạch Tuyết chắc? Nhan sắc thì tầm thường, chuyên mồi chài đàn ông bằng thân dưới, nghĩ lấy làm hãnh diện ha?!"
" Mày nói ai hả? Cái con tiện nhân này!"
Dơ tay định đánh Du Mộc, nhưng bị cô bắt tay lại, tiện tay tát ngược lại cô ta một phát:
" Chậc quả nhân nói chẳng ngoa mà, ngưu tầm ngưu mã tầm mã mà. Tiện nhân luôn trời sinh một cặp với tra nam mà. Mau lặn đi cho trong không khí môi trường, không tốt cho phế quản mọi người. Bye, bye hé!!!"
Đi được vài bước thì Du Mộc lôi điện thoại ra bấm dãy sô, âm trầm ra lệnh:
" Trong vòng một giờ tới, tôi không muốn thấy cái gì mang tên là Triệu gia ở thành phố này và cái cửa hàng WR ở trung tâm thương mại này!"
Updated 60 Episodes
Comments
×͜× ßỉ ↭ ɲɠạɲ╰︿╯
Tội nữ 9 quá
2021-12-12
0
Tiêu Chỉ
Đúng là tra nam tiện nữ có khác :)
2021-12-03
0