Trần Tĩnh nhiều năm nói như vậy cũng không có ai sửa, rất khó khăn để có thể nói liền mạch. Phượng Hoàng mấy lần nhịn không được, mổ vào đầu anh ta.
Tuy vậy, cũng không phải là không thể. Trải qua một tuần dạy bảo, cuối cùng cả hai cũng đạt được kiểu giao tiếp riêng, bên cạnh đó, Trần Tĩnh đã có thể nói một từ mà không bị lắp.
“Mua cái này, cái này, cái này.” Vẹt tinh chỉ móng đến đâu, món đồ liền được cho vào giỏ hàng.
“Được.” Trần Tĩnh đáp lại.
Chữ “được” này là chữ đầu tiên Trần Tĩnh nói mà không bị lắp, bởi vì nói quá nhiều mà quen thuộc.
Công nghệ chuyển phát ở nơi này rất phát triển, hôm trước đặt hàng, hôm sau đã tới.
Nhìn từng thùng từng thùng hàng được chuyển vào trong nhà, Phượng Hoàng cảm thấy điểu sinh không còn gì tốt đẹp hơn.
Được nuông chiều, gan cũng to. Vẹt tinh đứng trước mặt Trần Tĩnh, dõng dạc nói.
“Ta muốn có thẻ ngân hàng. Thẻ ngân hàng riêng, mỗi tháng có năm triệu tiền tiêu vặt. Còn có, còn có, ta dạy anh tập nói, phải tính phí. Nể mặt những món quà, phí những buổi trước sẽ không tính. Từ buổi sau sẽ tính. Mỗi tháng một triệu, còn có tiền thưởng cuối tháng.”
Trần Tĩnh cầm thanh cà rốt mới cắt, chu đáo đưa đến gần mỏ vẹt, không do dự nói.
“Được.”
Niềm vui giàu có đến quá nhanh, vẹt tinh bàng hoàng một lúc, ngơ ngẩn không thôi.
Trần Tĩnh nhìn thú cưng nhà mình hai mắt thất thần nhìn xa xăm, vươn tay chọt nhẹ phần bụng vẹt.
Phượng Hoàng rất chăm chút cho bề ngoài của mình. Thức ăn cũng rất ngon, bổ sung đủ chất lên lông cánh rất sặc sỡ, mà lông chỗ bụng cùng quanh cổ mềm mại, thi thoảng gió thổi còn bay bay lên.
Bị đụng chạm, vẹt tinh tỉnh lại, ánh mắt cảnh cáo nhìn Trần Tĩnh, nhưng không có mổ anh. Thay vào đó, vẹt ta vươn cánh, quạt lên bàn tay Trần Tĩnh.
Lông cánh mềm mại, có đánh cũng chẳng đau. Trần Tĩnh mặt liệt nhìn chỗ bị đánh, ngẩn ngơ không thôi.
Đã hứa với thú cưng, tất nhiên Trần Tĩnh rất giữ lời, hôm sau liền đưa vẹt đi đăng kí thẻ ngân hàng.
Cô gái tiếp tân nghe xong yêu cầu thì ngẩn người.
Xã hội phát triển, cũng có rất nhiều thú cưng từ các nơi trên ngân hà được mang đến. Cũng càng ngày càng nhiều các tình huống kì lạ.
Nhưng mà làm thẻ ngân hàng cho thú cưng là sao chứ? Lại còn có thẻ không giới hạn chi tiêu.
“Qúy khách, thật xin lỗi.” Cô gái cố giữ nụ cười, thật bình tĩnh trả lời. “Ngân hàng chúng tôi hiện chưa có dịch vụ làm thẻ ngân hàng cho thú cưng. Thật lòng xin lỗi ạ.”
Trần Tĩnh nhìn Phượng Hoàng đang đậu trên vai, đầu gục xuống như buồn bã, trong lòng khó chịu.
Anh nghĩ cách muốn thú cưng nhà mình vui hơn, nghĩ tới lui, liền mở điện thoại gọi cho ai đó.
Không tới nửa tiếng sau, một người đàn ông trung niên hấp tấp chạy đến, nở nụ cười thương mại.
“Cậu Tĩnh, cậu ghé thăm, thứ lỗi tôi không biết, không đón cậu chu đáo. Thẻ ngân hàng có vấn đề gì sao? Hay là cậu muốn rút tiền?”
“Thẻ.” Trần Tĩnh lời ít ý nhiều, nhẹ tay vuốt ve vẹt tinh, lại nhìn giám đốc ngân hàng chằm chằm.
“Thẻ? Cậu Tĩnh muốn làm thêm thẻ sao? Tháng trước vừa làm thẻ không giới hạn, lần này cũng vậy sao?”
Cô nhân viên đứng bên cạnh khẽ níu tay áo giám đốc, thủ thỉ hai ba câu kể lại sự tình. Nghe xong, mặt giám đốc không tốt lành gì cho cam nhưng vẫn nở nụ cười thật tươi.
“Cậu Tĩnh. Thật lòng mà nói, ngân hàng chúng ta chưa có tiền lệ... lập tài khoản cho thú cưng, nhất là loại... động vật như này." Nói xong, giám đốc ngân hàng đưa tay vuốt mồ hôi vô hình trên trán.
Ông ta cố gắng chịu đựng ánh mắt như nhìn người chết của Trần Tĩnh, thúc giục các tế bào nhanh chóng làm việc nghĩ ra phương pháp.
“A, hay là, cậu Tĩnh lập một tài khoản mới đi, giống như… cha mẹ lập tài khoản cho con cái. Có thể kiểm soát chi tiêu, lại không có bị giới hạn các ưu đãi của ngân hàng này.”
Trần Tĩnh nhìn Phượng Hoàng, trưng cầu ý kiến. Thấy đầu vẹt lắc lư, lắc lư một hồi sau đó gật đầu. Thật sự là gật đầu, sau đó mới nhìn giám đốc ngân hàng, ừ một tiếng.
Nhận được sự đáp ứng, giám đốc ngân hàng cũng thôi toát mồ hôi hột, vui mừng mời một người, một vẹt vào trong phòng chờ, đợi in thẻ ngân hàng đưa tận tay bọn họ.
Nhân viên tiếp tân thấy cấp trên sau khi chào người thanh niên thì hớt hải chạy đi làm thẻ, giám sát quá trình sản xuất, chệch khuôn một mili, vết xước bằng hạt bụi cũng bắt làm lại, thì ngạc nhiên không thôi.
“Mới vào làm việc hả?” Đồng nghiệp thấy vậy liền huých tay cô, cười hỏi. “Thanh niên kia chính là chủ nhân của chuỗi ngân hàng của chúng ta.”
“Không phải…” Cô tiếp tân mới trố mắt, thấp giọng nói, lại chỉ vào người vừa mới bước vào trong thang máy VIP. “Vị gì họ Giản đang ở trong phòng chủ tịch sao?”
“Chính là chuyện nhà giàu, tài sản thừa kế của cha mẹ thanh niên kia để lại.” Đồng nghiệp cười, thì thầm bên tai. “Vị Giản kia, cùng với mấy cái mà họ hàng nhân lúc cháy nhà chạy đi hôi của đó.”
Updated 175 Episodes
Comments
Quạc quạc 💤💤
Vẹt sau 1000 năm sống vs tư bản 🦜💅
2024-12-29
2
Zoruji Reii
vẹt này tư bản quá
2024-08-15
4
Cyrus🐸
Không biết sư phụ của Phượng Hoàng là ai nhỉ còn nhận đệ tử không cho em theo với :)
2024-06-27
0