Trần Tĩnh cảm nhận dòng điện truyền từ sau lưng đến trước ngực, rồi lan ra toàn thân.
Nhịp tim anh tăng nhanh, tuy vậy cơn đau vẫn trong mực chịu đựng.
Lắng nghe theo lời Phượng Hoàng, Trần Tĩnh vận chuyển ‘linh khí’ trong dòng điện, hòng hấp thu rồi lại sử dụng nó, giúp cho cơ thể tăng khả năng chịu đựng.
Dòng điện mạnh hơn nữa được chạm vào sau lưng Trần Tĩnh.
Lần này cơn đau mãnh liệt hơn, anh nghiến răng chống đỡ, giữ vững tỉnh táo để làm theo chỉ dẫn của vẹt tinh.
Lại thêm một mạch điện, một cái rồi một cái.
Phượng Hoàng nhìn sau lưng Trần Tĩnh đã tràn ngập phích cắm điện được thiết kế riêng biệt, mơ hồ còn thấy được điện tích lách tách bao quanh người Trần Tĩnh.
Đã đến bước này thì không thể lùi lại. Có đe dọa mới có tiến bộ.
Phượng Hoàng đợi thêm một lát, hét lớn.
“Thu sức lại, thu linh khí lại, bảo vệ tim.”
Trần Tĩnh giác quan mơ hồ, không nghe được lời Phượng Hoàng nói. Tuy vậy linh cảm mách bảo anh ta phải bảo vệ cơ quan trọng yếu.
Phượng Hoàng nhìn dòng linh khí di chuyển thành hình cầu, bao quanh vùng giữa lồng ngực. Lúc này mới an tâm, nhìn đến cầu dao chủ chốt.
Chỉ cần đẩy cầu dao này lên, dòng điện sẽ được cường hóa bằng công suất của một tia sét.
Linh khí trong đó, sẽ giúp Trần Tĩnh thức tỉnh dị năng.Cũng có thể khiến, Trần Tĩnh rời khỏi cuộc đời này.
Lúc này hối hận thì cũng muộn rồi.
Cầu dao kéo lên, men theo dây điện truyền thẳng vào thân thể thanh niên.
oooooooooOoooooooooooo
Trong trạm vệ tinh ngoài không gian lúc này cũng ghi nhận sự cố mất điện toàn thành phố.
Từ trạm phát điện thành phố, lan tỏa dần ra xung quanh. Nơi cuối cùng mất điện chính là biệt thự của Trần Tĩnh.
Nhân viên ca trực thấy có sự cố liền tiến hành kiểm tra, khi mở cửa phòng phân giải đá năng lượng, ánh đèn pin soi đến chỗ máy móc, nơi đó trống không, giống như hòn đá đã bốc hơi.
oooooooOoooooooooo
Phượng Hoàng nhìn từng dòng điện bao quanh thân thể Trần Tĩnh.
Tia điện màu xanh trắng lập lòe, quần áo của Trần Tĩnh rách tả tơi, da thịt cháy đen, máu túa ra từ các vết thương, đỏ đen lẫn lộn.
Phượng Hoàng quyết đoán bấm gọi cấp cứu.
Bệnh viện liên hệ thông qua vệ tinh nên cuộc gọi không hề bị gián đoạn, xe cấp cứu rất nhanh liền đến cổng biệt thự.
Các bác sĩ, y tá khi thấy một con vẹt bay ra, đưa họ đến góc vườn biệt thự.
Trần Tĩnh đã mất ý thức, đổ gục trên nền đất. Nhịp tim yếu ớt.
Tiếng hò hét náo loạn, máy kích tim được đưa ra, máy trợ thở. Hàng loạt động tác sơ cứu diễn ra nhưng hơi thở của Trần Tĩnh ngày càng mỏng manh.
Lúc này, Phượng Hoàng thấy sợ.
Vẹt tinh nghĩ lại, từ lúc cậu nghĩ ra ý tưởng điên rồ này, Trần Tĩnh không hề có ý kiến gì. Toàn bộ đều nghe theo chỉ đạo.
Không hề có sự nghi ngờ. Cũng không có phản kháng.
Mà người kia lúc này lại đang ở kia, giữa đám bác sĩ, y tá, nhịp thở đứt quãng.
Linh khí cũng không thể bảo vệ tim của Trần Tĩnh hoàn toàn.
“Là tôi nợ cậu.”
Phượng Hoàng tung cánh, bay đến lồng ngực Trần Tĩnh, nhanh chóng đá bay chiếc mặt nạ thở của Trần Tĩnh khỏi mặt anh.
Mỏ mở rộng, vẹt tinh cạy môi của Trần Tĩnh, nhả vào đó một viên ngọc.
Bác sĩ bị hành động đột ngột của vẹt tinh dọa sợ, lúc hồi thần ra liền ném cậu đi.
Ông ta muốn kiểm tra con vẹt nhả gì vào miệng bệnh nhân, nhưng lại không hề phát hiện cái gì.
Máy đo nhịp tim nhảy lên một đoạn, như một kì tích, liên tục lên xuống nhịp nhàng, còn có xu hướng đập nhanh đến lúc bình thường mới dừng lại.
Không chần chừ lâu hơn, Trần Tĩnh được đưa lên xe cấp cứu, di chuyển đến bệnh viện.
Phượng Hoàng nhìn Trần Tĩnh được đưa đi mới thả lỏng nằm xuống nền cỏ.
Viên ngọc kia chính là nội đan của vẹt tinh. Sau khi xuyên, thần kì làm sao mà nó vẫn còn tồn tại trong cơ thể của Phượng Hoàng.
Vẹt tinh nhờ vào nội đan mới có thể giữ được linh tính, cũng nhờ vào đó một phần mà có thể nói chuyện.
Lần này mất nội đan, có lẽ muốn hóa thành người thì phải đợi đến kiếp sau.
Thật sự là lấy mạng đổi mạng.
Updated 175 Episodes
Comments
Ruby
báo ơi là báo
2025-03-17
1
dảkness_forever
Hú hú con vẹt siu cấp cute đáng iu xứng đáng 10 điẻm
2024-06-13
2
dảkness_forever
Cược mạng luôn wais mấy ní quá đỉnh
2024-06-13
2