Buổi đêm của Hoa Kinh rất đẹp, những ánh đèn vàng rực sáng khắp mọi ngóc ngách nơi thủ phủ hoa lệ của đất nước. Trong khu phức hợp Thiên Hoa Ân tọa lạc ngay vị trí đắt giá nhất thành phố, mỗi một biệt phủ trong đó đều là nơi của những kẻ quyền cao tiền nhiều, một mét vuông ở đó đáng giá bằng tiền làm công cả đời của cả gia đình nhân viên văn phòng.
Biệt phủ nhà họ Thừa bao trọn một phần ba tổng số đất trong khu phức hợp đó, nơi được xem là xa xỉ bậc nhất, là ước mơ của vô số kẻ ngoài kia, nhưng trong mắt gia đình nhà họ Thừa thì đây cũng chỉ là nơi để dừng chân vài bữa.
Tuệ Tú và Thừa Thịnh Quân lớn lên ở đây, ít nhất là cùng sống chung dưới một mái nhà cho đến khi Tuệ Tú ra nước ngoài, còn Thừa Thịnh Quân bị tống vào quân đội rèn luyện.
Về sau, Tuệ Minh cảm thấy biệt phủ rộng lớn như vậy chỉ có hai người sống, thấy quá vẻ vắng. Cho nên Chủ tịch Thừa và Tuệ Minh đã dọn về nhà cổ của họ Thừa sinh sống, bình thường bọn họ cũng du lịch khắp nơi, thành thử nơi này bị bỏ trống khá lâu.
Tuệ Tú quay trở lại căn phòng cậu từng sống ngót nghét mười lăm năm, cách bày trí bên trong so với thời điểm cậu rời đi hoàn toàn không thay đổi gì. Nó quen thuộc đến mức Tuệ Tú cảm thấy sợ hãi, cái cảm giác chân tơ kẽ tóc đều dựng đứng cả lên, cả người giống như có một dòng điện chạy dọc sống lưng, châm chích khó chịu.
Với sự nhạy cảm được rèn dũa bởi tính đặc thù của công việc, Tuệ Tú cảm nhận rất rõ ràng trong căn phòng này có điểm nào đó bất thường, nhưng cụ thể là điểm nào thì Tuệ Tú không tìm ra. Hơn nữa sự mệt mỏi của cả một ngày dài đã rút cạn năng lượng của cậu, sau khi tắm rửa xong liền lên giường ngủ mất.
Tuệ Tú ngủ rất sâu, sâu đến mức cậu đắm chìm vào trong giấc mộng của chính mình. Trong mơ, Tuệ Tú nhìn thấy khung cảnh quen thuộc, cậu ở trong căn phòng của chính mình, bị người đàn ông phía sau ghì chặt xuống giường. Người đàn ông một tay chế trụ sau gáy của cậu, tay còn lại nâng cao hông cậu lên, mạnh mẽ thúc sâu vào bên trong mặc cho tiếng kêu gào đến khản cả cổ.
Hắn nắm lấy tóc của cậu giật mạnh về phía sau, khiến Tuệ Tú ngẩng cao đầu lên, rên rỉ từng tiếng đau đớn. Gương mặt cậu đỏ bừng vì thiếu khí, hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má, khó khăn há miệng để cố gắng hít thở, bên tai vẫn văng vẳng tiếng nói trầm thấp ma quỷ tựa như từ tầng sâu nhất của địa ngục vọng lên:
"Em muốn trốn khỏi tôi sao, Omega? Đừng hòng, cho dù có xuống Địa ngục, tôi cũng sẽ kéo em theo. Để em vĩnh viễn, không rời xa tôi! Không rời xa tôi!"
Tuệ Tú giật mình bật dậy, mồ hôi túa ra như tắm, ướt đẫm tấm lưng. Cậu sợ hãi thở hồng hộc, cái cảm giác giống bị bóp nghẹt thở ấy vẫn đang ám ảnh tâm trí Tuệ Tú.
Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt yếu ớt chiếu sáng non nửa căn phòng, trong đêm tối tựa hồ như chút vầng sáng ấm áp vỗ về tâm trí của Tuệ Tú. Cậu hiện tại chẳng khác nào con thú đang run lên từng hồi vì bị doạ, cơ thể mảnh mai nép vào một góc giường, đờ đẫn rất lâu.
Căn phòng im lặng đến mức cả tiếng kim rơi cũng nghe thấy, điều đó khiến Tuệ Tú cảm thấy ngột ngạt. Cậu rời giường, xỏ chân vào đôi dép bông đi trong nhà, chầm chậm đi khỏi phòng.
Tuệ Tú dạo trong khu vườn phía sau toà nhà chính, trên người chỉ mặc bộ áo ngủ bằng lụa mỏng manh đi dưới màn sương đêm, để những cơn gió lạnh có thể thổi bay những hình ảnh ban nãy, nó vẫn còn rất rõ ràng trong trí óc.
Loanh quanh một vòng, Tuệ Tú dừng chân trước đài phun nước lớn được thiết kế hết sức tinh xảo theo lối cổ điển nằm chễm chệ ngay giữa sân vườn. Dòng nước mát lạnh bên trong ồ ạt đổ xuống từ cái bình trên vai của nữ thần, dưới ánh trăng mờ, khung cảnh bình yên đến lạ.
Thực ra nước bên trong đều có thể uống được, điều này là bởi vì khi còn nhỏ Tuệ Tú nghịch ngợm đã không ít lần hứng nước từ chỗ này để uống. Chủ tịch Thừa thấy thế đã lắp đặt thêm hệ thống lọc nước, cho nên nước được phun lên đều đã qua xử lí, hoàn toàn có thể uống trực tiếp được.
"Không ngủ được sao?"
Giọng nói vang lên bất chợt trong đêm khuya tĩnh mịch khiến Tuệ Tú giật mình quay đầu nhìn lại, ngay sau lưng cậu, cách khoảng ba bước chân, có một người đàn ông sừng sững đứng ở đó. Vóc người Alpha trội cực kì cao lớn mạnh mẽ, cho dù được che đậy dưới lớp phục trang thẳng thớm lịch lãm cũng không mất đi sự mạnh mẽ đến từ cốt tủy.
Huống hồ chi Thừa Thịnh Quân còn được quân đội huấn luyện đặc biệt.
Hắn đứng dưới ánh trăng, bệ vệ tựa như pho tượng đồng được hun đúc nên bởi bàn tay tài tình của Chúa.
Cơn gió đêm bất chợt thổi ngang qua, phát tán mùi pheromone cao cấp của Alpha trội. Nó khá nhạt, nhưng với người bị hắn cưỡng ép phân hoá lần hai thành Omega như Tuệ Tú thì bấy nhiêu đó đủ khiến cho cậu mềm nhũn đôi chân.
Cậu ghét thứ gọi là bản năng này. Cậu căm ghét việc phải phục tùng trước một Alpha.
Cậu càng hận kẻ đã biến đổi cơ thể cậu thành thế này.
Mà kẻ đó, đang đứng ngay trước mặt cậu.
Hắn là ngọn nguồn của tất cả bi kịch trong cuộc đời cậu.
Là nỗi ám ảnh kinh hoàng trong tâm trí cậu.
Là vết thương vĩnh viễn chẳng thể chữa lành của linh hồn cậu.
Mỗi đêm cậu bị ác mộng đày đọa hành hạ, cậu hận hắn thêm một chút.
Mỗi kì phát tình đau đến không thiết sống, cậu hận hắn thêm một chút.
Mỗi khi nhìn thấy dấu vết chẳng thể xoá mờ trên cơ thể, cậu lại hận hắn thêm một chút.
Từng chút từng chút một, tích tụ lâu ngày, thành một hố sâu không thấy đáy nơi trái tim cậu.
Để rồi giờ đây, sự căm hận đó như cơn sóng dữ không ngừng cuộn trào dâng cao.
"Đêm sương gió lạnh, mau quay về phòng đi."
Thừa Thịnh Quân vẫn đứng ở đó, dùng chất giọng trầm ấm và quá đỗi dịu dàng của mình nói với Tuệ Tú.
Mà đó, là sự dịu dàng của một ác ma đích thực.
Tuệ Tú dường như bị pheromone của hắn nhấn chìm, không còn tâm trí để đấu chọi với hắn nữa. Cậu lảo đảo đi về phía trước, lướt qua hắn, cậu cần rời khỏi đây ngay lập tức.
"Tú Tú, xin lỗi."
Tuệ Tú thoáng dừng bước chân, cậu hơi khựng lại. Sự kinh ngạc xâm lấn đại não cậu, át đi phần nào cảm xúc nhộn nhạo do bị pheromone ảnh hưởng. Cậu không quay lại, chỉ lạnh lùng nói:
"Chuyện quá khứ, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Tôi quay về đây bởi vì muốn báo đáp ơn nghĩa của ba lớn và ba nhỏ. Cho nên, tôi mong rằng, sau này ngoại trừ công việc, tôi và anh sẽ không có bất kì liên kết nào nữa."
Tuệ Tú nói một mạch, sau đó thở mạnh một hơi như trút bỏ được gánh nặng. Cậu chẳng quay đầu nhìn lại phía sau lấy một lần mà đi thẳng vào trong, bỏ mặc Thừa Thịnh Quân cô độc đứng đó.
Alpha dõi theo bóng hình Omega, cho đến khi hắn không còn cảm nhận được pheromone thanh ngọt của cậu nữa. Khoé miệng hơi nhếch lên, giọng nói trở nên trầm đục hơn bao giờ hết, giống như đang tự độc thoại với chính mình vậy.
"Xin lỗi… vì phải đập nát ảo vọng của em rồi, Omega. Muốn thoát khỏi vòng tay của tôi sao? Mơ thật đẹp."
Tuệ Tú cố gắng chạy trốn thật nhanh lên phòng, khóa trái cửa lại, sau đó trượt dài theo cánh cửa ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh băng. Cậu thở dốc vài nhịp, gương mặt đỏ đỏ hồng hồng do ảnh hưởng của pheromone.
Tuệ Tú tựa đầu vào cánh cửa, ngồi ở đó rất lâu. Chiếc đồng hồ Thụy Sỹ treo trên tường vẫn vang lên tiếng "tích…tắc" từng hồi.
Một đêm mất ngủ.
Updated 22 Episodes
Comments
tree lemon
aaaaaaaa thể loại này gu mịiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
2022-12-05
4