Hôm nay là ngày đầu tiên Tuệ Tú nhậm chức Giám đốc pháp chế của tập đoàn, vì vậy cậu đã đến tập đoàn Thừa Gia Minh ngay từ sớm, cùng với Thừa Thịnh Quân.
Đúng vậy, cậu hoàn toàn không có cơ hội từ chối hay nói bất cứ một lời nào trước sự nhiệt tình quá mức của Tuệ Minh. Cậu bị đẩy lên ghế phụ, và chiếc xe đã lăn bánh ngay trước khi Tuệ Tú kịp phản ứng.
“Cho tôi xuống xe.”
Tuệ Tú nhìn ra ngoài, hai bên đường đi chỉ toàn là những hàng cây xanh, lí tính cho cậu biết nếu như bây giờ hắn thả cậu xuống xe thì khả năng Tuệ Tú đến muộn rất cao. Đây là ngày đầu tiên cậu đến tập đoàn với cương vị Giám đốc pháp chế, đi muộn sẽ tạo ấn tượng xấu với đồng nghiệp.
Nhưng có lẽ bản tính cứng đầu của Tuệ Tú đã chiến thắng. Cậu thà rằng bản thân đi muộn còn hơn phải đi chung xe với Thừa Thịnh Quân.
“Hãy ngồi yên đi, Tú Tú. Nếu cậu xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó, ba nhỏ sẽ không để tôi yên đâu.”
Lời nói cau có, tỏ rõ thái độ ngại phiền phức của Thừa Thịnh Quân trái lại khiến Tuệ Tú sững sờ vài giây.
Hắn ta thật sự đã thay đổi rồi…
Và Tuệ Tú có chút an lòng vì sự biến đổi toàn diện ấy.
Nhưng mà việc bị giam giữ cùng kẻ thù trong cùng một không gian khiến Tuệ Tú gần như ngộp thở, cả hai đều im lặng trong suốt quãng đường đi, điều này khiến không gian chật hẹp trong chiếc xe Mercedes càng thêm nặng nề hơn bao giờ hết.
Khi chiếc siêu xe đắt đỏ chỉ vừa yên vị tại hầm đỗ xe của tòa cao ốc Dominance, Tuệ Tú ngay lập tức tháo dây an toàn và gần như là chạy khỏi xe, đến mức Thừa Thịnh Quân cũng phải tỏ thái độ không hài lòng. Cậu làm như cậu ghê tởm hắn lắm vậy, chỉ cần phải ở chạy hắn lâu thêm vài tích tắc nữa thôi thì cậu sẽ đột tử ngay tắp lự vậy.
Và sự thật cũng không khác suy nghĩ của Thừa Thịnh Quân bao nhiêu, Tuệ Tú sợ hãi phải ở gần hắn ta, sợ hãi sự hiện diện của hắn ta.
Cậu ở đây, ngay lúc này, đồng ý nhận công việc trong tập đoàn do Thừa Thịnh Quân điều hành, lí do lớn nhất nằm trong những lời mà cậu nói vào đêm qua.
Tất cả đều là vì muốn báo đáp ơn nghĩa thuở nhỏ.
[-------------]
Hai mươi mốt năm trước.
Đó là lần đầu tiên Tuệ Tú gặp được Tuệ Minh, khi đó Tuệ Minh vẫn còn là ông chủ hàng bánh ngọt nhỏ tại Tứ Sơn, một thành phố cách Hoa Kinh ba tiếng đi xe.
Tuệ Tú từ khi hiểu chuyện đã phải sống cùng đám trẻ ăn xin, hàng ngày bị bắt đi khắp nơi tỏ vẻ đáng thương để được người ta cho tiền, thậm chí không ít lần diễn trò cùng người lớn để vòi tiền người ta. Cậu sống trong đói khổ, cơ cực, lừa lọc, dối trá, bẩn thỉu.
Chính Tuệ Minh là người đã vươn tay cứu rỗi cả cuộc đời của cậu.
Ba nhỏ đã bỏ tiền ra mua cậu từ tay đám người hôi hám kia, cho cậu một cuộc sống mới.
Tuệ Minh cho cậu tình yêu thương, cho cậu được ăn học đàng hoàng, cho cậu được làm một đứa trẻ đúng nghĩa.
Đối với cậu, Tuệ Minh là ánh sáng, là tất cả những gì tươi đẹp nhất.
Không có Tuệ Minh, thì không có Tuệ Tú.
Cho đến khi Tuệ Minh và chủ tịch Thừa nối lại tình xưa, Tuệ Minh nhận ra đứa con ruột thịt của mình vẫn còn sống, hơn nữa còn sống rất khỏe mạnh và sung túc trong căn biệt phủ tại Thiên Hoa Ân.
Ngay cả khi Tuệ Minh đã có hạnh phúc trọn vẹn bên gia đình nhỏ của mình, người đó cũng không bỏ rơi Tuệ Tú.
Tuệ Minh nói, Tuệ Tú cũng là một phần trong “gia đình nhỏ” này, thiếu đi cậu, từ gia đình này không thể nào trọn vẹn được.
Kể từ khi Tuệ Tú theo Tuệ Minh chuyển về sống với Thừa Thiên Trạch và Thừa Thịnh Quân, Tuệ Tú không những không bị bỏ rơi, mà còn có thêm một người thương yêu.
Thừa Thiên Trạch rất quan tâm cưng chiều Tuệ Tú, cũng rất coi trọng việc học hành của cậu.
Không có Thừa Thiên Trạch, thì không có Luật sư Tuệ Tú danh tiếng lẫy lừng.
Đó là hai người mà Tuệ Tú kính trọng nhất, ơn nghĩa của họ dành cho cậu đủ để Tuệ Tú gạt bỏ tất cả tồi tệ trong quá khứ mà đứa con trai duy nhất của cặp vợ chồng- Thừa Thịnh Quân đã reo rắc.
Cậu lựa chọn trở về, lựa chọn bước chân vào Thừa Gia Minh, lựa chọn chung sống với kẻ cậu căm hận nhất, chỉ vì một câu nói của bọn họ.
Đều đáng giá cả.
[--------------]
“Tầng này là của bộ phận truyền thông của tập đoàn, ở bên kia…”
Trong khi Tuệ Tú đang nghe vị Giám đốc Nhân sự giới thiệu sơ qua về tập đoàn thì bất chợt một giọng nữ vang lên bên tai, nó cao,sáng và trong, cực kỳ quen thuộc.
“Tôi cho các người một tháng, tròn một tháng! Rồi các người đặt lên bàn làm việc của tôi một bản kế hoạch được chắp vá từ những ý tưởng cũ rích cách đây ba bốn năm. Các người cảm thấy, trí nhớ của tôi rất kém, cho nên muốn rèn luyện cho tôi sao?”
Qua lớp cửa kính mờ, Tuệ Tú thấy thấp thoáng bóng dáng người phụ nữ giơ cao một tập tài liệu màu xanh, sau đó ném thẳng xuống bàn. Cách lớp cửa, Tuệ Tú cũng cảm nhận rõ ràng không khí căng thẳng bên trong.
“Thưa phó tổng… đây đều là xu hướng mới nhất hiện nay… Mặc dù chúng ta đã làm qua, nhưng...”
“Nhưng thứ tôi cần là sự độc đáo và mới lạ, thậm chí là đi trước thời đại. Nếu như chỉ cần chạy theo xu hướng thịnh hành, tập đoàn cần đến những tinh anh trong tinh anh như các ngươi để làm gì? Tô đẹp cho hồ sơ năng lực?”
Tập đoàn Thừa Gia Minh là tập đoàn đa ngành đứng đầu đất nước, tập trung chủ yếu và bốn lĩnh vực bao gồm: bất động sản, y tế, truyền thông và công nghệ. Gần đây có một số thông tin cho rằng tập đoàn dự định sẽ lấn sang cả du lịch khi mà đại diện phát ngôn của Thừa Gia Minh chia sẻ với báo chí về một số khu nghỉ dưỡng tầm cỡ mà khách du lịch nước ngoài ưu tiên chọn lựa khi đặt chân đến vùng lãnh thổ của đất nước.
Với quy mô và vị thế của mình, đây không chỉ là nơi làm việc mơ ước của hàng nghìn nhân tài, mà còn được xem như anh cả nắm đầu mạch kinh tế của cả đất nước. Người ta vẫn thường nói đùa với nhau rằng, Thừa Gia Minh đứng vững, nền kinh tế cũng sẽ không sụp.
“Làm lại cho tôi một bản kế hoạch khác, sử dụng chất xám của mình đi. Nếu như không làm được, viết đơn xin nghỉ việc gửi đến phòng tôi, sau đó đến phòng tài chính nhận trợ cấp. Tập đoàn không cần người vô dụng!”
Vừa dứt lời, người phụ nữ liền bỏ ra ngoài, để lại đám người không dám thở mạnh trong phòng.
“Anh Tuệ Tú…”
Dáng vẻ khi nhìn thấy Tuệ Tú của người phụ nữ hoàn toàn khác xa với bộ dạng thiếu điều muốn ăn tươi nuốt sống đám người khi nãy, giống như hoàn toàn biến thành một người khác vậy.
Tuệ Tú mỉm cười dịu dàng với người phụ nữ đó, nhẹ giọng gọi:
“Giai Dĩnh…”
Thừa Giai Dĩnh kêu một tiếng, sau đó ngay lập tức nhào vào lòng Tuệ Tú, dáng điệu như con mèo đỏng đảnh nhưng thích làm nũng vậy.
“Ôi! Nhớ anh chết mất.”
“Chúng ta mới gặp nhau vào nửa tháng trước.”
Tuệ Tú bất lực nhắc nhở, cũng không từ chối cái ôm thắm thiết từ cô.
“Nửa tháng là hai tuần lận đó. Cuối cùng anh cũng chịu về rồi.”
Thừa Giai Dĩnh rất nhanh đã rời khỏi vòng tay Tuệ Tú, bĩu môi nói. Cô hoàn toàn không để ý rằng ở phía sau, những thành viên của bộ phận truyền thông đang hóng hớt về hai người. Bọn họ nhìn nhau, trông cực kì hóng hớt, rất khôi hài.
“Anh đang đi tham quan sao?”
“Phải, giám đốc Hứa đang dẫn anh đi.”
Tuệ Tú nghiêng người sang, hòa nhã hướng tay về phía Giám đốc Nhân sự Hứa Chung Dương. Thừa Giai Dĩnh đưa mới nhìn sang, bình thản nói:
“Giám đốc Hứa vất vả rồi. Anh quay về làm việc đi, tôi sẽ dẫn ngài Giám đốc Pháp chế đây đi tham quan các tầng trên.”
Updated 22 Episodes
Comments