Nhậm Duyệt Hàm lê thân xác ra đến cửa liền nhìn qua lỗ nhỏ xác định không phải những tên côn đồ hay trộm cướp liền thở phào nhẹ nhõm.
Cô nhanh chóng mở cửa ra. Đập vào mắt cô là cô gái trẻ với thân hình mảnh mai, làn da trắng khác hoàn toàn với dân bản địa ở đây. Nhưng trong mắt cô phải nói rằng cô gái này rất đẹp, giống như kiệt tác của tạo hoá vậy.
"Cô có thuốc cảm không? Cho tôi một viên."
Nhậm Duyệt Hàm đứng hình mất hai giây sau đó mới kịp phản ứng lại mà đáp.
"Có. Đợi chút." Cô nói rồi nhanh chóng quay người đi vào bên trong nhà lấy thuốc. Lúc quay vào không khỏi muốn đánh cho mình một cái. Cô dù sao cũng là tam kim ảnh hậu vậy mà vừa nãy bị cô gái kia mê hoặc. Nhưng cô không thể phủ nhận cô gái khi nãy quá sức xinh đẹp rồi. Nếu bước chân vào giới giải trí chỉ sợ khiến nơi đó nhuốm màu máu tanh. Mà hình như cô chưa gặp cô ấy trong toà nhà này bao giờ.
Nhậm Duyệt Hàm tuy suy nghĩ vậy những vẫn nhanh chóng đi lấy thuốc rồi mang ra cửa đưa cho cô gái xinh đẹp trước mắt.
"Thuốc này rất nhẹ. Cô uống tạm mai nhớ đi khám bác sĩ." Lúc cô mua thuốc trữ ở trên trấn đều mua thuốc cho thai phụ nên liều lượng tương đối nhẹ. Người như cô ấy uống chắc không vấn đề gì đâu.
"Được. Cảm ơn."
Từ hôm đó Nhậm Duyệt Hàm cũng không gặp lại cô gái xinh đẹp đó lần nào nữa. Mọi chuyện giống như một giấc mơ thoát qua vậy. Có đôi lúc cô cũng nghĩ có phải tối đó cô gặp ma không. Một con ma xinh đẹp đến động lòng người.
Nhậm Duyệt Hàm nhéo má mình một gái. Ma quỷ gì chứ. Có phải cô ở nhà miết chán đến nổi suy nghĩ lung tung rồi không.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng thật lạ. Cô đã ở đây gần ba tháng, hầu như người ở trong toà nhà này đều rất thân thiện nên cô đã gần như nhớ mặt hết nhưng cô gái tối đó cô chỉ mới gặp lần đầu. Thậm chí đến bây giờ cô vẫn không biết cụ thể cô ấy ở tầng mấy. Chẳng lẻ là ma thiệt.
Nhậm Duyệt Hàm đột nhiên rùng mình một cái. Quả nhiên mở cửa vào buổi tối không phải là chuyện tốt lành gì.
"Cốc...cốc..."
Nhậm Duyệt Hàm nghe tiếng gõ cửa bên ngoài hoà cùng suy nghĩ của bản thân liền giật bắn người. Cô khẽ đưa mắt nhìn vào cánh cửa rồi hít lấy một hơi thật sâu. Sáng sớm chắc không có ma quỷ gì đâu nhỉ. Là cô tự do bản thân mình thôi.
Nhậm Duyệt Hàm tự an ủi bản thân rồi trực tiếp mở cửa.
"Xin chào. Đã lâu không gặp."
Cô nhìn cô gái xinh đẹp đang mỉm cười nói xin chào liền cảm thấy lạnh gáy. Cô chỉ vừa nghĩ đến cô ấy thôi mà cô ấy đã xuất hiện rồi. Như vậy có phải có chút đáng sợ rồi không. Xem ra cô phải đi mua ít tỏi treo quanh nhà mới được.
"Xin...xin chào." Nhậm Duyệt Hàm nở nụ cười có chút cứng ngắt vô cùng mất tự nhiên rồi ấp úng đáp lại.
"Tôi là An Nhất Bình. Nhà của tôi ở phía bên phải căn số 307. Rất vui được làm quen." An Nhất Bình từ đầu đến cuối vẫn duy trì nụ cười. Đối với biểu cảm mất tự nhiên của Nhậm Duyệt Hàm cũng không để ý.
Nhậm Duyệt Hàm nghe vậy liền nhìn sang phía bên phải mình. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hoá ra là hàng xóm cách vách. Bình thường cô cũng hay đi qua đó nhưng toàn thấy đóng cửa cứ nghĩ không có người sống không chứ. Không ngờ lại có một cô gái xinh đẹp như vậy.
"Tôi là Nhậm Duyệt Hàm. Rất vui được biết cô An tiểu thư." Nhậm Duyệt Hàm khi giới thiệu tên có phần không được tự nhiên cho lắm. Dù sao thì cô cũng phát hiện ra rất rõ ràng An Nhất Bình không phải người ở đây. Từ nước da đến giọng nói hoàn toàn có sự khác biệt. Nếu cô ấy biết nhận ra cô là ảnh hậu tam kim có phải sẽ náo loạn hay không.
Nhưng ngược lại An Nhất Bình lại không có biểu cảm gì nhận ra Nhậm Duyệt Hàm là đương kim ảnh hậu làm mưa làm gió giới giải trí. Cô cười thật tươi đưa cho Nhậm Duyệt Hàm chiếc lòng giữ nhiệt.
"Tối qua tôi mới từ trên trấn về, có mua ít đặc sản cô dùng thử. Xem như quà cảm ơn việc tối đó."
Nhậm Duyệt Hàm nhìn chiếc lòng ở trước mặt rồi nhận lấy.
"Cảm ơn. Hàng xóm giúp nhau là chuyện thường mà." Cô nhanh chóng nói lời xả giao. Đối với món quà trong tay thật sự có chút e ngại. Mấy nay đứa nhỏ trong bụng hành cô thiếu điều sống dở chết dở, có ăn uống gì được đâu.
"Tiểu An, về rồi đấy à."
Hai người đang nói chuyện đột nhiên có giọng nói của một bác trung niên xen vào.
Nhậm Duyệt Hàm nhận ra người này. Là hàng xóm ở cách nhà của cô mấy căn. Nếu bác ấy đã lên tiếng như vậy thì chắc chắn cô gái xinh này không phải ma rồi. Nhậm Duyệt Hàm lại một lần nữa buông bỏ suy nghĩ ở trong lòng.
Cô đứng bên cạnh có chút ngơ ngác nghe hai người nói chuyện bằng giọng bản địa. Có chút hiểu có chút không nhưng cô cảm thấy An Nhất Bình nói giọng bản địa rất hay. Âm thanh trong trẻo lại thanh thoát cực kì cuốn hút cứ như bản giao hưởng của Beethoven.
"Cô Nhậm, bác Tần hỏi tối nay cô có thể đến nhà bác ấy dùng cơm chung với chúng tôi không?" An Nhất Bình đang nói chuyện đột nhiên quay lại hỏi ý kiến Nhậm Duyệt Hàm.
Nhậm Duyệt Hàm khẽ gượng gùng. Xem ra An Nhất Bình biết cô không hiểu bọn họ nói gì mới cố ý phiên dịch cho cô đây mà.
Cô cũng định từ chối nhưng nhìn vào ánh mắt cùng nụ cười vừa ôn nhu lại có chút mong chờ của An Nhất Bình thì lại bất giác gật đầu.
Updated 35 Episodes
Comments
AnhNq0cc._
"Cô Nhậm" làm nhớ đến Nhậm BBQ quá:))
2023-06-11
3
Máaa
Cay quáaaaa
Tại sao bà vợ k đánh ông chồng mà lại chỉ đánh ng kia
Tại sao lúc đ nào cũng là lỗi của ng thứ 3 mà không phải do do kẻ thứ 2
Nếu k trăng hoa, chán cơm thèm phở thì cũng đ có chuyện ngoại tình
Caidcmmmmmm
2023-03-23
2