Chap 3: Làm phiền

Tối đó Nhậm Duyệt Hàm có muốn đi hay không cũng phải đi sang nhà bác Tần một chuyến. Hàng xóm ở nơi này quả thật rất hiếu khách vừa thấy cô đến ai cũng vui vẻ hỏi han các thứ. Sau đó lại cùng nhau tán dốc trên trời dưới đất, trong không khí tràn ngập tiếng cười. Cho dù cô không phải người bản địa tiếng nghe được tiếng không nhưng thấy họ vui như vậy cô cũng vui vẻ theo.

"Tiểu An, nghe bảo lần này về nhà để xem mắt hả?" Bác gái Tần vui vẻ hỏi. Chủ yếu cũng là kiếm chuyện hỏi han con cháu.

An Nhất Bình đang ăn nghe vậy liền đứng hình mấy hai giây. Ai nha, cô chỉ bị ép đi xem mắt mà chuyện đó cũng đến tai hàng xóm rồi.

"Thật sao? Kết quả thế nào?" Bác gái Tần và mọi người nhìn thấy biểu hiện của An Nhất Bình thì bản thân càng thêm chắc chắn. Sau đó lại chuyển sang trạng thái tò mò muốn hóng chuyện.

"Mặt hoa da phấn, không phải mẫu người cháu thích." An Nhất Bình nghĩ đến chàng trai mình bị bắt đi xem mắt liền nổi hết cả da gà, cảm thấy đến cháo cũng khó nuốt trôi.

"Quá ẻo lả." Sau đó cô lại bồi thêm một câu nhận xét nữa.

Mọi người xung quanh nghe vậy liền cười phá lên.

"Cháu kiếm chồng chứ không phải tuyển cấp dưới nha. Ngài tư lệnh mà nghe được lời nhận xét này sẽ ói máu đó." Bác Lý cười cười trêu chọc. Tổng tư lệnh An mà nghe được con gái nhận xét về đối tượng làm con rể tương lai mình như vậy không tức chết mới lạ. Mà nghe đâu đối tượng lần này còn ở quân hàm thiếu tá. Tuổi còn trẻ đã có quân hàm như vậy không phải dạng kém cỏi đâu.

"Cháu không biết. Cháu chỉ nhìn sao nói vậy." An Nhất Bình gắn cọng cải và cá đã bỏ hết xương vào bát của người bên cạnh rồi cáu kỉnh đáp.

Nhậm Duyệt Hàm nhìn người bên cạnh gắp đồ ăn vào bát mình liền cau mày. Nãy giờ cô hầu như chỉ gắp cho có, từ hồi ốm nghén đến giờ nghe mùi thức ăn cô vẫn còn sợ.

"Cải xanh rất thanh đạm, cá cũng không tanh đâu cô ăn thử đi." An Nhất Bình vẫn giữ vững nụ cười rồi giải thích.

Nhậm Duyệt Hàm nhìn thấy nụ cười và cách quan tâm ấm áp đó không hiểu sao lại đỏ mặt. Xem đi, thiên thần trên đời này là có thật. Một người làm sao có thể được tạo hoá ưu ái như vậy chứ.

Cô vừa ngồi ăn vừa chăm chú nghe bọn họ nói chuyện, có vài câu cô không hiểu An Nhất Bình còn nhỏ giọng phiên dịch giúp.

Sau khi kết thúc buổi tối ai liền về nhà nấy. Cô và An Nhất Bình cùng hướng liền đi cùng nhau trở về.

"Cô An là người ở đây sao?" Cô tò mò hỏi. Dù sao nhìn cách nào cô cũng thấy không giống.

"Tôi ở Đông Châu." An Nhất Bình nhanh chóng đáp.

Nhậm Duyệt Hàm nghe vậy có chút ngơ người. Đông Châu và Thượng Đông là hai thành phố lớn sầm uất và náo nhiệt bậc nhất của nước A. Nhưng theo cô được biết so về chính trị và quân sự thì Thượng Đông chả là cái đinh gì trong mắt Đông Châu cả. Một nơi là thành phố mới nổi và một nơi là thành phố lâu đời nó có khác biệt rất lớn. Đặc biệt về ngân sách nhà nước hơn phân nữa là Đông Châu đóng góp và người nơi đó không phú cũng quý. Hèn gì lại không nhận ra cô là phải. Dù sao nếu đặt cô ở Đông Châu cùng lắm cô chỉ được sánh như một con hát mua vui không đáng để họ để tâm.

"Bình thường công việc của tôi rất bận, nơi đây giống như chỗ để tôi nghỉ dưỡng." Thấy ánh mắt tò mò của người bên cạnh An Nhất Bình liền giải thích.

Nhậm Duyệt Hàm khẽ ồ lên. Cô có cảm giác cô có suy nghĩ gì thì người này cũng nhìn ra được hết. Bộ cô đã viết hết tất cả suy nghĩ lên mặt mình hay sao.

"Vậy cô định ở đây nghỉ ngơi bao lâu?"

"Nếu không có việc đột xuất thì nửa năm."

Nhậm Duyệt Hàm nghe xong lại ồ thêm đợt nữa. Nghỉ dưỡng một lần nữa năm, nếu là cô chắc giới giải trí sẽ quên cô luôn mất. Nhưng người có thể làm nữa năm và an tâm nghỉ dưỡng nữa năm còn lại quả thật hiếm có.

"Cô muốn sang nhà tôi uống ít trà không?"

Hai người đi với nhau được một đoạn đã đến cửa nhà của cô ấy, Nhậm Duyệt Hàm định về nhà mình nhưng lại nghe An Nhất Bình ngỏ lời mời. Cô cau mày quay lại nhìn cô ấy có chút khó hiểu. Mới quen nhau không bao lâu đã mời người khác vào nhà có phải có chút không hay không. Hay là người này không có chút cảnh giác nào với người lạ như cô nhỉ.

"Thật ra tôi có chút chuyện muốn nhờ cô Nhậm. Cô giúp tôi chứ?" An Nhất Bình gãy gãy đầu có chút bối rối. Có phải cô mặt dày rồi không. Lại liên tục nhờ người ta hết chuyện này đến chuyện khác.

"Ân" Nhậm Duyệt Hàm thấy bộ dạng khó xử của An Nhất Bình cảm giác cứ như nếu bản thân không đồng ý liền biến thành kẻ phạm tội vậy.

Vậy là chỉ chưa đầy một ngày quen biết nhau mà cô đã bước vào phòng khách nhà người ta ngồi rồi.

Nhậm Duyệt Hàm quan sát nhà của An Nhất Bình liền cảm thấy có chút chột dạ. Về kiến trúc thì căn hộ chung cư nào cũng y như nhau. Chỉ khác mỗi người sẽ có một cách bày trí khác nhau mà thôi. Nhưng vấn đế làm cô chột dạ là cái khác.

Xem đi, nơi người ta nghỉ dưỡng thôi mà cái gì cũng có lại vừa gọn gàng, ngăn nắp đến hạt bụi còn không có còn chỗ cô có khác gì chuồng lợn không chứ. Mà cô cũng phát hiện hình như An Nhất Bình bị chứng ám ảnh cưỡng chế thì phải, cái gì cũng xếp thành hình vuông.

Nhậm Duyệt Hàm ngẩn ngơi đột nhiên có ly sữa ấm đặt trước mặt.

"Cô Nhậm dùng nước rồi đợi tôi chút nhé. Tôi tắm cái đã."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play