Chương 2: "Đồ Điên!"

Nơi này không phải ai muốn đến cũng được, chỉ dành riêng cho người của giới thượng lưu. Là một toà kiến trúc lớn bao gồm nhà hàng, khách sạn, trung tâm mua sắm, giải trí...

Sau khi thăm hỏi phục vụ, Đồng Nghiên biết được phòng của cha mình thuộc phòng 147, dành riêng cho khách VIP.

Cô bước đi trên dãy hành lang với ánh đèn vàng rực rỡ. Tìm đến được căn phòng kia, nhưng đến khi mở cửa liền phải khựng lại.

Trước mắt căn phòng lớn đầy đủ tiện nghi hiện ra, nhưng đây là phòng ngủ. Hoàn toàn không phải nơi để dùng bữa.

Cánh cửa phía sau không hẹn mà đóng lại, căn phòng tối chỉ duy nhất có ánh trăng lọt vào từ khung cửa sổ chiếu rọi.

Đồng Nghiên giật mình lùi lại, tay liên tục sờ soạng vào tay nắm cửa muốn mở ra. Nhưng hoàn toàn... Không có!

Chỗ này chỉ dùng thẻ để ra vào, ban nãy là do của phòng mở hé nên Đồng Nghiên cứ thế mà đẩy vào. Hiện tại nếu muốn ra khỏi nơi này cần phải có thẻ ra vào mới ra được.

Mùi hương mê hoặc bủa vây khắp cả căn phòng rộng lớn, thứ ánh sáng màu vàng mập mờ chiếu xuống, hắt lên một nửa gương mặt thanh tú của Đồng Nghiên. Cô cau mày nhìn thẳng về phía trước, không dám tùy tiện động đậy, sợ rằng sẽ làm người ở trong căn phòng phát hiện.

Tiếng lách tách truyền đến, theo hướng ánh sáng le lói, cô thấy thân ảnh không rõ ràng của một người đàn ông đang tắm. Qua lớp cửa kính dày có thể thấy được thân hình cường tráng nhưng mờ ảo của đối phương.

Đồng Nghiên bối rối không thôi, không biết tiếp theo nên làm gì, hay mở lời thế nào để có thể mượn thẻ phòng ra khỏi đây.

Cô tiến đến nhưng lại không dám mở lời, đôi chân cứng nhắc dính chặt vào sàn nhà trước cửa phòng tắm.

Không lâu sau, tiếng nước dừng lại. Đột ngột cánh cửa cũng bật mở, người bên trong bước ra với thân thể chỉ có một mảnh vải trắng quấn ngang hông.

Cảnh tượng vừa mê hoặc vừa khiến người ta bối rối không dám nhìn thẳng.

Thấy cô, đối phương cũng chẳng tỏ ra gì bất ngờ. Hắn ta nhìn chằm chằm vào Đồng Nghiên, trên mặt lại không hề lộ ra chút biểu cảm nào, lạnh giọng nói: "Đến sớm hơn dự định nhỉ? Mà cô... Là người mới?"

Trước câu hỏi kì quặc này Đồng Nghiên thật không biết nên trả lời ra sao, chỉ là anh ta không thể quấn chặt chiếc khăn kia một chút sao? Nhìn thế nào cũng thấy như thế sắp rơi đến nơi rồi vậy.

Sống trên đời hai mươi mốt năm, đây là lần đầu tiên cô phải đối diện với tình cảnh xấu hổ thế này đấy!

Người đàn ông thoáng mỉm cười, nụ cười nhẹ đến mức dường như còn chẳng lan đến đáy mắt. Biểu hiện non nớt sợ sệt của Đồng Nghiên làm hắn cảm thấy vô cùng thích thú, lại có kiểu bày ra gương mặt ngây thơ như vậy nữa sao?

Tay chân lúc này đã cứng đờ, mắt lại không biết nên đặt vào đâu cho phải, Đồng Nghiên chỉ đành cúi xuống nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.

Miệng cô lí nhí phát ra âm thanh không rõ ràng, chậm rãi cất lời: "Có thể... Cho tôi mượn thẻ phòng không? Tôi... Tôi đi nhầm phòng..."

"Nhầm?" Lục Thiếu Thần nhướng mày, bật cười thành tiếng: "Đã vào đến đây rồi thì làm gì có chuyện nhầm?"

Đồng Nghiên khô khan nuốt nước bọt, thật không hiểu nổi tên đàn ông này có đang nói lí lẽ không, sao có thể nói ra mấy câu bá đạo vậy chứ?

Ít nhiều gì cô cũng sinh ra trong gia đình giàu có, cũng từng là tiểu thư danh giá đứng trên trăm người. Vậy mà lần đầu tiên có thể gặp được thể loại bá đạo như hắn ta.

"Tôi chỉ muốn mượn thẻ phòng thôi, xin anh giữ tự trọng."

Thấy người kia ngày càng áp sát, Đồng Nghiên hoảng loạn lùi ra sau. Kết quả lại trượt chân ngã xuống giường, tên kia cũng vô cùng thuận theo mà nhanh chân bước đến, áp sát lên người cô.

Có lẽ là vừa tắm xong, nên tóc hắn ta vẫn còn ướt nước, từng giọt từng giọt lạnh buốt nhỏ xuống, rơi lên má Đồng Nghiên.

"Này! Tôi chỉ muốn mượn thẻ phòng rồi rời đi thôi." Cô lớn tiếng quát, cố gắng đẩy đối phương ra, cũng như muốn phá tan bầu không khí ái muội trong căn phòng này. Nhưng càng nói càng thấy giọng nói bản thân cứng đờ.

"Phụ nữ đến đây đều để "phục vụ", em đã ở đây rồi thì phải thực hiện đúng nhiệm vụ của mình chứ? Sao có thể bãi bỏ trách nhiệm như thế được?"

"Tôi đã nói rồi, là đi nhầm phòng, tôi không biết anh đang nói gì hết. Mau buông tôi ra."

"Không buông."

"Đồ điên!"

Rõ ràng có bao biện thế nào vẫn không thể lay chuyển được suy nghĩ của đối phương. Đồng Nghiên nghiến răng nghiến lợi, sau đó thuận theo cánh tay đang vây cô lại giữa giường, quay qua cắn một cái thật mạnh.

Đúng lúc này dựa theo ánh trăng chiếu sáng, Đồng Nghiên nhìn thấy thẻ phòng trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Cô nhân cơ hội người kia vẫn còn ôm tay la ó lên vì đau đớn rồi chộp lấy tấm thẻ chạy ngay đến cửa phòng.

Lúc chân chuẩn bị đặt ra ngoài, phía sau đã có giọng nói truyền đến.

Lục Thiếu Thần thản nhiên nhìn cô, chỉnh lại chiếc khăn tắm sắp rơi trên người.

"Đồng tiểu thư, cược thử xem cô có quay lại căn phòng này không?"

Hắn ta... Biết mình?

Đó là suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu Đồng Nghiên. Nhưng còn câu nói phía sau thật sự cô không thể nào hiểu nổi, hắn ta rốt cuộc có ý gì chứ, muốn cược là cược thế nào?

Quay lại?

Vì sao cô phải quay lại?

Đóng cánh cửa gỗ đen tuyền mà không đáp lấy một lời, Đồng Nghiên quay người dứt khoát rời đi. Mãi một lúc lâu cuối cùng cũng tìm được phòng của cha mình.

Hoá ra số cuối của số phòng không phải là 7, mà là 1.

.........

Căn phòng ăn với tấm cửa kính có thể nhìn vào bên trong dễ dàng, chỉ riêng việc nó cách âm khiến Đồng Nghiên không thể nghe được bất cứ thứ gì.

Cùng lúc có phục vụ đi đến: "Xin phép nhường đường ạ!" Cô gái lên tiếng, mỉm cười với Đồng Nghiên.

Cô ngượng ngùng lùi ra sau, dựa theo khe hở cánh cửa vẫn chưa được khép chặt vì người phục vụ vừa vào, cố gắng vểnh tai nghe ngóng tình hình bên trong.

Chỉ ngay khoảnh khắc đó một câu nói đã lọt vào tai Đồng Nghiên, như muốn xuyên thủng màng nhĩ của cô.

"Hai mươi triệu tệ lận cơ đấy, chúng ta làm một cuộc liên hôn. Gả con gái ông cho tôi, như thế sẽ giải quyết được ngay vấn đề trước mắt, thế nào?" Tên vừa nói cười phá lên với vẻ mặt thỏa mãn.

Còn Đồng Lợi Vương cứng đờ cả người, tay ông bất giác run lên bần bật.

Mắt Đồng Nghiên lập tức đỏ lên, hoảng sợ đến tột cùng, vì tên kia cô cũng biết.

Hắn ta nổi tiếng háo sắc, lại chưa có vợ, nói vậy rõ ràng là...?

Cô thật không dám nghĩ đến nữa. Nhưng nào ngờ hiện thực lại tàn khốc đến thế, người đàn ông tưởng chừng sẽ ngồi im lặng như thế mãi lại đang không ngừng run rẩy kia cuối cùng lại khẽ khàng gật đầu. Dù chỉ là rất nhẹ, nhưng tất cả Đồng Nghiên đều nhìn thấy rõ.

Mọi thứ như chết lặng, tai cô không còn nghe thấy bất cứ gì nữa. Cha cô, ông định bán cô cho một lão già để trả nợ. Nói là liên hôn, thật quá mức nực cười rồi. Tất cả cũng chỉ là giao dịch giữa tiền tài và danh lợi mà thôi.

Đồng Nghiên thẫn thờ quay người, loạng choạng bước đi. Người đó đã cược liệu cô có quay về căn phòng này lần nữa không.

Lúc đó cô chỉ cảm thấy hắn ta đúng là một tên điên ăn nói hàm hồ. Vậy mà không ngờ nó lại trở thành sự thật, cô rõ ràng là đang đứng trước cửa phòng hắn không phải sao? Hoá ra vẫn không thể tránh khỏi.

Đưa tay lên chưa kịp gõ, cánh cửa đã bật mở. Lục Thiếu Thần nghiêng đầu nhìn cô, lại hất cằm về phía trong phòng ra hiệu cho Đồng Nghiên.

Đồng Nghiên như con robot mất đi tự chủ, cứ thế bước vào.

Trước mắt lập tức tối sầm đi, thế giới ngày hôm ấy liền sụp đổ.

Hot

Comments

Nkhanhvzii

Nkhanhvzii

hay quá

2024-09-04

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2 Chương 2: "Đồ Điên!"
3 Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4 Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5 Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6 Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7 Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8 Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9 Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10 Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11 Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12 Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13 Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14 Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15 Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16 Chương 16: "Ôn Dịch..."
17 Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18 Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19 Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20 Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21 Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22 Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23 Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24 Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25 Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26 Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27 Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28 Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29 Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30 Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31 Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32 Chương 32: "Nhớ Em."
33 Chương 33: "Giả Dối!"
34 Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35 Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36 Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37 Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38 Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39 Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40 Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41 Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42 Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43 Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44 Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45 Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."
Chapter

Updated 45 Episodes

1
Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2
Chương 2: "Đồ Điên!"
3
Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4
Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5
Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6
Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7
Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8
Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9
Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10
Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11
Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12
Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13
Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14
Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15
Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16
Chương 16: "Ôn Dịch..."
17
Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18
Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19
Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20
Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21
Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22
Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23
Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24
Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25
Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26
Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27
Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28
Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29
Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30
Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31
Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32
Chương 32: "Nhớ Em."
33
Chương 33: "Giả Dối!"
34
Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35
Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36
Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37
Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38
Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39
Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40
Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41
Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42
Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43
Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44
Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45
Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play