Sau một đêm triền miên hoang đường, cơ thể Đồng Nghiên mềm nhũn, từng khớp xương trên người như muốn rời ra.
Nhờ thứ ánh sáng chiếu rọi từ khung cửa sổ, cô thấy nệm bên cạnh trống trơn, hẳn là người đó đã đi mất rồi.
Không chỉ thế, trên mặt bàn cạnh giường ngủ còn có một tấm chi phiếu.
Đồng Nghiên kéo theo tấm chăn lê cơ thể mệt mỏi đến cạnh bàn, vừa hay cũng có thể lấy điện thoại trong túi xách xem đã mấy giờ rồi.
Lấy điện thoại ra khỏi túi xách, cũng cùng lúc cầm tấm chi phiếu kia lên. Chỉ một giây ngay sau đó điện thoại liền rơi bộp xuống nệm.
Trên tờ chi phiếu, số tiền lớn đến mức khiến cô không dám tin vào mắt mình, còn lớn hơn khoản mà Đồng Nghiên đã ra giá bán đi sự trong trắng của mình cho hắn ta.
Cô tròn mắt, không dám tin những gì mình nhìn thấy. Không phải vì quá vội nên đối phương viết nhầm thêm một số không đấy chứ?
Đồng Nghiên lập tức tung chăn nhảy xuống giường, nhặt quần áo bị vứt dưới sàn mặc lại vào người.
Sau khi dọn dẹp lại đồ cá nhân bị tên kia ném vương vãi khắp mặt sàn, Đồng Nghiên vội vàng xuống quầy lễ tân. Số tiền lớn như vậy, nhất định phải hỏi cho ra lẽ.
Nhân viên lễ tân thấy vẻ hớt hải của cô liền lên tiếng trước: "Quý khách sao thế ạ?"
Đồng Nghiên thở hổn hển, khó khăn lên tiếng: "Người ở phòng 147, cô... Cô có thể cho tôi thông tin liên lạc không?"
"À là Lục tổng! Anh ấy rời đi từ một tiếng trước rồi." Cô ta mỉm cười nói thêm: "Trước lúc đi có dặn dò tôi nói thêm với tiểu thư 'một số không đó là quà, không cần phải trả lại' như thế đấy ạ!"
Lúc nói ra câu này cô nhân viên mặt mày không những khó coi vì không hiểu ý nghĩa, chỉ sợ bản thân sơ xuất nghe nhầm. Nào ngờ mặt Đồng Nghiên còn khó coi hơn.
Người đó rốt cuộc có gia thế khủng đến mức nào? Lại có thể tùy tiện đem số tiền lớn như vậy cho tình một đêm sao?
Đồng Nghiên thoát khỏi dòng suy nghĩ, ngước mắt lên nhìn nhân viên lê tân: "Vậy... Tiền phòng, để tôi..."
"Việc đó tiểu thư không cần lo, Lục tổng đã thanh toán từ trước rồi ạ."
Cô thở dài, hơi cúi đầu chào tạm biệt với người kia. Sau đó quay người rời đi, vừa bước ra cửa khách sạn, điện thoại trong túi xách đã rung lên liên hồi.
Đồng Nghiên mệt đến không buồn động đậy, nhưng vẫn lấy ra xem. Người gọi đến không ai khác chính là mẹ.
"Sao cả đêm không về thế? Con đang ở đâu?"
"Con có tiền trả nợ rồi."
"Sao cơ... Tiền trả nợ? Con lấy đâu ra nhiều như thế chứ? Số tiền lớn như vậy..."
"Nói chuyện với mẹ sau, con thấy hơi mệt." Đồng Nghiên vội chen vào cắt lời mẹ. Dứt lời liền cúp máy, sau đó bắt một chiếc taxi bên đường quay về nhà.
Suốt dọc đường đi, Đồng Nghiên liên tục ngáp lên ngáp xuống, người đó hành hạ cô không biết bao lâu mới chịu buông tha, cả người đau nhức ê ẩm quả thật không thể ngủ ngon nổi.
Cô dựa vào cửa kính xe nhìn ra bên ngoài, khung cảnh tấp nập bộn bề, cảm thấy nơi này từ trước vốn đã hoa lệ thế này sao?
Đồng Nghiên là cô tiểu thư danh giá đứng trên trăm người, kiêu ngạo thành thói, chưa từng một lần nhìn xuống dưới chân mình. Đến khi mất hết tất cả, mới biết được hoá ra những thứ xung quanh đều đáng để cô lưu tâm đến vậy.
Bỗng nhiên hình ảnh của người đó hiện lên trong đầu, đêm hôm qua vì quá tối, hơn nữa trong phòng lại không bật đèn.
Đồng Nghiên căn bản không thể nhìn rõ được gương mặt hắn ta, thứ cô cảm nhận được chỉ có cơ thể tráng kiện cùng bờ ngực vững chắc ấy. Và cả hơi thở lẫn mùi hương của hắn.
Mọi thứ đều quá mơ hồ, sau cùng vẫn chỉ biết tự hỏi người đó rốt cuộc là ai?
Nghĩ lại chỉ thấy đáng tiếc, ban nãy dù hỏi thế nào cũng không biết được một chút thông tin của hắn, xem ra là nhân vật lớn khiến người ta phải khiếp sợ.
"Thưa cô, sắp đến nơi rồi." Bác tài liếc thấy cô gái đang ngồi phía sau xe sắp ngủ thì lên tiếng.
Đồng Nghiên uể oải ngồi thẳng lên, sau khi trả tiền cho tài xế thì đi vào trong nhà.
Thời gian mẹ gọi cho cô cách đây chưa lâu, nhưng hiện tại trong nhà lại không có một ai.
Điểm lạ là cửa lại không khoá, mẹ cô từ trước đến nay chưa bao giờ sơ xuất đến mức quên khoá cửa như thế cả.
Cửa nhà đột ngột đóng sầm lại, Đồng Nghiên giật mình quay người lại nhìn.
Một lão già đứng sau cánh cửa đang chăm chú nhìn cô, Đồng Nghiên có thể thấy rõ được ánh mắt đó hoàn toàn không có ý tốt.
"Ông... Ông là người đó?" Lão già háo sắc hôm qua nói với cha cô muốn lấy cô. Sao ông ta lại ở đây?
Đồng Nghiên hoảng sợ lùi lại, ánh mắt lo lắng nhìn ông ta. Ngược lại tên đàn ông tỏ ra vô cùng thích thú, mỗi lần cô lùi một bước, hắn sẽ tiến đến một bước.
"Em đừng trốn! Anh... Anh đến đây thăm em mà."
Đồng Nghiên hoảng loạn hét lên: "Cút! Cút ra khỏi nhà tôi!"
Ông ta cười lên một cách man rợ, nhào đến ôm lấy cô, vùi đầu vào vai Đồng Nghiên hít lấy hít để như một tên biến thái.
"Buông... Buông ra."
Đồng Nghiên đưa tay sờ soạng trong túi sách, cố lần mò lấy tờ chi phiếu kia. Sau khi tìm được liền dùng chút sức lực còn lại đẩy ông ta thật mạnh, cũng cùng lúc đưa ra tờ chi phiếu nọ: "Số tiền này... Đủ trả nợ rồi chứ?"
Lão già giật mạnh lấy tờ chi phiếu, thoáng nheo mắt nhìn: "Ồ! Kiếm được tiền nhanh như vậy? Không lẽ lại lên giường với tên nào rồi?"
Bị nói trúng tim đen, Đồng Nghiên lại không tỏ ra lo sợ, chỉ bật cười rồi tiến lên một bước: "Như thế thì đã sao? Có tiền trả lại cho ông là được rồi không phải sao?"
Sắc mặt vốn đang đùa cợt chỉ vì câu nói này mà thay đổi ngay lập tức.
Lão ta cau mày, siết chặt tờ chi phiếu trong tay: "Tập đoàn Đồng thị không lẽ chỉ đáng giá từng này thôi à? Hơn nữa tôi nói cho cô biết, tối hôm qua tôi đã tận mắt thấy cô đứng ngoài cửa nhìn rồi. Khoản nợ mà tôi nói đến cũng chỉ là khoản nhỏ thôi, hiểu không? Đại tiểu thư!"
Updated 45 Episodes
Comments