"Chúng ta vào thôi."
Người phụ nữ đẩy vai Ôn Dịch, liên tục thúc giục cậu đi vào bên trong căn biệt thự trước mặt. Ôn Dịch tròn mắt nhìn mẹ: "Chúng ta sau này sẽ ở đây sao mẹ?"
"Đúng thế... Vậy nên con nhớ phải ngoan ngoãn một chút, được không?"
Ôn Dịch mím môi khe khẽ gật đầu. Cánh cửa lớn màu đen mở ra, hai mẹ con cùng nắm tay nhau một lớn một nhỏ tiến vào bên trong.
Gia đình nghèo túng đến mức không lấy một xu dính túi, cha lại mang trên mình cái danh tội phạm, cậu nhóc Ôn Dịch sinh ra trong hoàn cảnh như thế sớm đã chấp nhận được tất cả. Suy nghĩ lại càng trưởng thành, chín chắn hơn so với những đứa trẻ cùng trang lứa khác.
Năm ấy cậu cùng mẹ đến một căn biệt thự vô cùng sa hoa , giàu có để làm người giúp việc. Lần đầu tiên đặt chân vào trong, thứ làm cậu nhóc để ý lại không phải vẻ ngoài hào nhoáng của căn biệt thự kia, hay vườn hoa rộng lớn của nó. Mà thứ duy nhất cậu bận tâm đến chính là cô bé đang ngồi dưới gốc hướng dương nghịch đất.
Ánh mắt cô bé khi đó long lanh sáng ngời, gương mặt tròn trĩnh vô cùng đáng yêu.
Buông cái xẻng nhỏ trong tay xuống, cô bé ngước mắt nhìn cậu mỉm cười. Trong ánh mắt ấy tựa hồ chứa đầy sao trời, chỉ là vô tình chạm mắt lại khiến Ôn Dịch dù cả đời này cũng chẳng thể quên được. Mãi mãi khắc ghi nó vào tận tâm...
Ôn Dịch thời điểm đó đã bắt đầu thích thầm cô bé ấy, rất thích, rất thích cô. Chỉ là... Người như cậu làm sao có thể xứng đáng được với người thanh cao như vậy?
Suốt những năm tháng ở nơi này, ngày qua ngày đều có thể nhìn thấy cô ấy, nhìn cô ấy đi học về, nhìn cô ấy trưởng thành, nhìn cô ấy dần trở nên xinh đẹp khả ái, nhìn cô ấy vụt khỏi tầm mắt mà chẳng thể làm gì được.
Tất cả suy cho cùng đều bắt đầu bằng một lần chạm mắt, mà người mang theo nỗi nhớ nhung chỉ có mình Ôn Dịch mà thôi.
.........
Xe chạy vào trong sân nhà, Hàn Mạt Doãn đẩy mạnh cửa xe bực tức đi vào trong.
Ôn Dịch nhịn bóng lưng của cô dần khuất sau cánh cửa, không hiểu sao trong lòng hắn thấy nặng trĩu. Nếu có thể, người con gái đó, hắn muốn cô thật sự nhìn hắn, đặt hắn vào trong tâm, dù chỉ là một lần duy nhất.
Hàn Mạt Doãn vừa đẩy cửa bước vào nhà, cha cô đã lập tức gào lên.
"Mẹ kiếp, ăn không ngồi rồi rảnh rỗi quá phải không? Mày làm danh tiếng của Hàn gia thành ra cái mẹ gì thế này?"
Chiếc điện thoại bị ném mạnh xuống mặt bàn, Hàn Mạt Doãn run rẩy tiến đến cầm lên xem. Bên trên là một vài hình ảnh được chụp lại từ bữa tiệc ở Lục thị.
Bình luận dưới bài viết đang không ngừng bêu rếu chỉ trích Hàn Mạt Doãn là đồ không biết xấu hổ, mang danh tiểu tam mặt dày vô sỉ.
Ai ai cũng đều bênh vực cho Đồng Nghiên, cô ta lại như thứ đàn bà tội ác tày trời.
Mẹ Hàn nãy giờ vẫn ngồi im trên ghế không dám hé răng nửa lời. Hàn Mạt Doãn nhìn bà cầu khẩn, mong mẹ có thể nói đỡ cho mình. Nhưng... Một lần cũng không.
Từ lúc sinh ra đến giờ, cô chưa từng bao giờ thấy mẹ thể hiện tình thương một cách quá khích với mình, lúc nào trên mặt bà cũng là biểu cảm lạnh nhạt, còn đối với cha cô thì lại là vẻ mặt e sợ.
Đúng thế!
Hàn Mạt Doãn đã chẳng còn hi vọng vào bà nữa, sinh ra trong gia đình giàu có gấp mấy, lại chẳng thể có nổi tình thương trọn vẹn. Thế nên nhân cách mới lệch lạc, vặn vẹo đến thế.
Nhưng liệu người nào đó có thể thay đổi được Hàn Mạt Doãn không? Giống như một câu hỏi vĩnh viễn không có lời hồi đáp.
"Mày cút về phòng cho tao!"
Cha Hàn hét lên, cầm luôn chiếc điện thoại trên bàn ném về phía cô:"Ôn Dịch đâu? Từ nay canh gác không cho tiểu thư đặt chân ra khỏi biệt thự Hàn gia dù chỉ nửa bước. Nó dám bước chân nào ra trước thì chặt đứt chân đó cho ta."
Chiếc điện thoại vừa rồi vì lực đạo quá mạnh, bố Hàn ném thẳng vào gần mặt Hàn Mạt Doãn. Không may lại sượt qua trúng vào bả vai cô. Hàn Mạt Doãn ôm lấy vai, đau đến mức không dám rên lên thành tiếng.
Cô chao đảo lùi về phía sau, lúc sắp chực ngã thì ngay lập tức có một đôi tay đưa đến đỡ lấy vai cô. Ôn Dịch hơi cúi đầu, thấp giọng nói bên tai Hàn Mạt Doãn: "Chúng ta đi thôi."
Hàn Mạt Doãn hiện tại rất an tĩnh, hắn còn tưởng cô sẽ trút giận ngược lên mình, nào ngờ lại ngoan ngoãn để hắn đưa về phòng.
Phòng Hàn Mạt Doãn nằm ở lầu hai của biệt thự Hàn gia, đi thẳng về phía cuối hành lang sẽ đến. Nhưng không hiểu sao dường như đường đến phòng cứ dài ra thêm, hắn đưa Hàn Mạt Doãn đi mãi mà vẫn không thể đến nơi.
Cơ thể của cô dựa sát vào người Ôn Dịch, từ trong lòng Ôn Dịch cảm thấy bả vai đối phương đang không ngừng run lên.
Thân thể đối phương nhỏ bé mềm mại, hắn lúc đó chỉ sợ bản thân không kiềm chế nổi mà ôm chầm lấy cô. Cuối cùng cũng lên đến tầng hai, vì quá muộn mà người giúp việc trong nhà cũng chỉ còn lại thưa thớt vài người.
Người trong lòng lẩm bẩm nói gì đó, Ôn Dịch cúi đầu thấp xuống, lo lắng hỏi: "Sao thế?"
Hàn Mạt Doãn ậm ờ vài tiếng nghe không rõ, mặc cho Ôn Dịch dìu đến cửa phòng mình. Khi cánh cửa vừa đóng lại, Hàn Mạt Doãn liền xoay người nhào vào lòng hắn.
Cả cơ thể người trong lòng sực lên hương thơm của rượu, nhất thời Ôn Dịch cứng đờ người, ngay cả thần trí cũng vì lần tiếp xúc gần gũi này mà trở nên trống rỗng.
Hàn Mạt Doãn chậm rãi ngước mắt, khẽ gọi: "Ôn Dịch..."
Updated 45 Episodes
Comments