Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"

"Đang làm gì vậy?"

Đồng Nghiên giật mình quay lại nhìn. Cha cô đứng ngoài cửa nhìn cô chằm chằm, trên gương mặt lại không phải vẻ tức giận như cô nghĩ.

Đồng Nghiên bỏ quần áo trên tay xuống, đứng đối diện trước người cha trước nay mình vẫn luôn kính trong. Thành thật nói: "Con sẽ rời khỏi đây, còn số nợ... Nhất định sẽ giúp cha trả đủ."

"Muốn đi theo tên họ Lục kia?"

Nghe ngữ khí này, Đồng Nghiên chỉ biết bật cười. Biết đối phương giàu có cha cô liền thay đổi cách xưng hô với cô. Vừa mới hôm qua còn vô cùng tàn nhẫn ép cô gả cho một lão già, vậy mà bây giờ khi biết cô có người giàu phía sau chống lưng liền thay đổi suy nghĩ, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Đồng Nghiên mỉm cười nhìn ông, đáp: "Phải."

"Không được!"

"Sao lại không được? Rõ ràng ban đầu bố biết anh ta giàu có. Hơn nữa trong buổi hôn lễ hôm qua không phải rất bất ngờ hay sao?"

"Người đó... Nhất định không thể được."

"Đến lúc này bố vẫn chỉ biết nghĩ cho bản thân thôi? Con làm việc này là muốn cứu tập đoàn của gia đình chúng ta. Bây giờ bố lại ở đây nói không được, vậy rốt cuộc phải làm thế nào mới khiến bố hài lòng đây hả?"

Không phải, hoàn toàn không phải như vậy. Đồng Lợi Vương không biết nên giải thích thế nào cho cô hiểu rõ mọi chuyện, những ông ta... Hoàn toàn không có can đảm để giải thích.

Mặc dù được sinh ra trong hào môn danh giá, nhưng có những chuyện mà Đồng Nghiên không nên biết. Đó chính là những bí mật ẩn sâu nhất, là mặt tối phía sau tấm rèm mang danh hào môn.

Cũng chỉ vì ông cùng mẹ sợ con gái sẽ dính vào những rắc rối, nên rất cẩn trọng trong việc nuôi dạy cô. Càng sợ Đồng Nghiên sẽ bị người khác dòm ngó. Bởi thế Đồng Nghiên vẫn luôn cho rằng thế giới xung quanh cô chỉ có một màu hồng mộng mơ.

Đồng Lợi Vương sớm đã nhận ra việc làm kia của mình là sai trái, quá đường đột bắt cô gả cho một lão già bằng tuổi ông... Nhưng nếu để cô dấn thân sâu vào gia đình của Lục Thiếu Thần, thì nhất định không thể.

Lúc này Đồng Nghiên hoàn toàn không muốn nghe cha mình giải thích thêm nữa. Cô nhét hết đống quần áo còn lại và một vài vật dụng cần thiết vào vali.

Đồng Lợi Vương vẫn còn đứng chắn trước cửa không chịu rời đi, Đồng Nghiên kéo vali tiến đến gần, sau đó khựng lại quay sang nói với ông: "Sau này bố... Hãy chăm sóc cho mẹ thật tốt, đừng để bà ấy phát bệnh thêm lần nào nữa."

Dứt lời cũng kéo vali đi vòng qua ông rời khỏi. Đồng Lợi Vương chỉ biết đứng chôn chân bất động trong phòng, sau cùng nghe thấy tiếng đóng cửa cạch một cái vọng lại phía sau lưng.

.........

Trời trở gió, mây đen không biết từ đâu kéo đến. Không rõ sẽ mưa hay không, nhưng chỉ thấy từng đám mây đen kịt treo trên bầu trời cao rộng.

Từ lúc rời khỏi nhà đến hiện tại cũng đã trôi qua hai tiếng đồng hồ. Đồng Nghiên ngồi ở công viên cách đó không xa, trên tay là điện thoại với số máy của Lục Thiếu Thần bên trên.

Cô muốn nghỉ ngơi một lát, cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cả cơ thể và đầu óc đều đau nhức. Lục Thiếu Thần trước đó dặn dò Đồng Nghiên khi nào thu dọn xong thì gọi cho hắn, hắn sẽ lập tức đến đón.

Nhưng hiện tại mới là đầu giờ chiều, hắn chắc hẳn đang rất bận bịu. Làm cô cảm thấy vẫn nên đợi thì hơn, không nên quá làm phiền hắn.

Cách đó không xa thanh âm ồn ào vọng đến. Đồng Nghiên nghiêng đầu nhìn sang phía đó, thì ra là một quầy nhỏ bán bánh. Do trời sắp mưa nên đã bắt đầu thu dọn rồi.

Nhưng cũng không đúng lắm, hình như còn có chuyện gì khác đang diễn ra thì phải. Đồng Nghiên lập tức đứng dậy đi về phía đó.

Ông lão đứng nhìn, bàn tay hơi run chỉ vào cái bánh trước mặt: "Lấy cho tôi cái này, cái này... Cái này nữa..."

Mấy người đứng phía sau vì hành động chậm chạp này của ông mà mất kiên nhẫn hét lên: "Ông già nhanh lên, không thì cho tôi lên trước."

"Mất thời gian quá..."

"Sắp mưa rồi."

"Đợi ông ta mua xong không chừng cũng chẳng ai được mua nữa mất."

Mặc dù sắp mưa, nhưng số người xếp hàng mua bánh quá nhiều. Mà ông lão kia lại vô cùng chậm chạp trọng việc lựa chọn khiến không biết bao người phải bứt rứt.

Sau khi chọn xong, ông lục lọi trong chiếc túi kéo nhỏ cầm theo để tìm tiền trả. Nhưng người già lẩm cẩm, mắt lại không tốt, rất nhanh vài đồng tiền lẻ từ trong túi rơi ra. Vì gió quá lớn mà bay tán loạn khắp nơi.

Ông lão cúi xuống nhặt lại, thấy ông không còn đứng trong hàng, những người phía sau lập tức chen lên, vì quá gấp gáp mà vô tình xô đẩy làm ông ngã ra đất.

Cùng lúc Đồng Nghiên tiến đến, cô vội vàng đỡ ông lên. Phủi bụi trên bàn tay cho ông, nhẹ giọng nói: "Ông qua kia ngồi đi, cháu nhặt lại cho."

Nét áy náy hiện rõ trên gương mặt ông, ông đứng lên ra phía Đồng Nghiên vừa chỉ ngồi xuống. Sau khi nhặt lại tiền xong, Đồng Nghiên không quay lại ngay mà đến chỗ bán bánh nọ, mua số bánh mà ông vừa chỉ, sau đó mới đến gần ngồi xuống đưa cho ông.

Ông lão hơi bất ngờ nhìn thứ cô đưa, không chỉ có tiền bị rơi mà còn có thêm một cái tút giấy nhỏ. Ông nhận lấy, vẻ mặt nhăn nhúm mang theo vài phần cảm kích: "Đây... Đây là...?"

"Bánh vừa nãy ông chọn đấy, may là bọn họ còn giữ lại."

"Cảm ơn cô, phiền phức cho cô quá."

Đồng Nghiên đẩu môi, mỉm cười đáp lại: "Phiền gì chứ, bọn họ rõ ràng thấy vậy mà lại không giúp ông."

Ông lão gật gù, khẽ cười: "Không sao, trời sắp mưa nên họ vội vàng quá thôi. Hơn nữa ông cũng không sao."

"Ông ở đâu thế ạ? Cháu đưa ông về nhé."

Hiện tại Đồng Nghiên cũng rảnh, hơn nữa không phải sắp mưa rồi sao. Sợ là ông sẽ không về nhanh được.

Ông lão cầm chặt lấy túi bánh, trên môi nụ cười kia vẫn còn đó: "Gần đây thôi, không cần phải lo lắng. Cô cứ làm việc của mình đi."

Đồng Nghiên đứng lên, chào ông một tiếng rồi quay người rời đi.

Lúc quay đầu lại nhìn vẫn thấy ông ấy ngồi đó, gương mặt mỉm cười dễ chịu, vô ưu đến mức không chút vướng bận gì.

Chapter
1 Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2 Chương 2: "Đồ Điên!"
3 Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4 Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5 Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6 Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7 Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8 Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9 Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10 Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11 Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12 Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13 Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14 Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15 Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16 Chương 16: "Ôn Dịch..."
17 Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18 Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19 Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20 Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21 Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22 Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23 Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24 Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25 Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26 Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27 Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28 Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29 Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30 Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31 Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32 Chương 32: "Nhớ Em."
33 Chương 33: "Giả Dối!"
34 Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35 Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36 Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37 Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38 Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39 Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40 Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41 Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42 Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43 Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44 Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45 Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."
Chapter

Updated 45 Episodes

1
Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2
Chương 2: "Đồ Điên!"
3
Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4
Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5
Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6
Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7
Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8
Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9
Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10
Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11
Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12
Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13
Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14
Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15
Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16
Chương 16: "Ôn Dịch..."
17
Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18
Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19
Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20
Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21
Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22
Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23
Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24
Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25
Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26
Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27
Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28
Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29
Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30
Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31
Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32
Chương 32: "Nhớ Em."
33
Chương 33: "Giả Dối!"
34
Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35
Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36
Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37
Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38
Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39
Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40
Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41
Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42
Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43
Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44
Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45
Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play