Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"

"Sao lại giúp tôi?"

Đồng Nghiên nhìn bàn tay vẫn đang nắm lấy tay mình, thấp giọng dò hỏi.

Sau khi đưa cô ra khỏi buổi hôn lễ hỗn loạn, Lục Thiếu Thần kéo cô lên xe của hắn đưa đi. Suốt cả dọc đường đều im lặng không nói một lời, cả Đồng Nghiên cũng thế. Bởi cô không biết nên nói gì, suy nghĩ mãi mới hỏi được câu này.

"Chẳng phải đã nói rồi sao? Ăn xong không thể tùy tiện chùi mép."

Đồng Nghiên cau mày, có hơi buồn cười: "Đùa ai thế? Chẳng phải người được lợi nhất là anh sao?"

Lục Thiếu Thần bật cười, không nói thêm gì nữa.

.........

Xe chạy mãi, đi dọc đến bờ biển liền dừng lại, Lục Thiếu Thần xuyên qua Đồng Nghiên nhìn ra khung cảnh bên ngoài.

Mùa hè rực rỡ đầy nắng, ánh vàng chiếu từ trên cao hắt xuống mặt biển tạo nên khung cảnh êm dịu. Làn nước giờ đây được nhuốm bởi một màu nhạt ấm áp.

Đồng Nghiên cũng theo hắn nhìn ra bên ngoài, lồng ngực nặng trĩu thoáng chốc liền trở nên nhẹ nhõm.

"Sao lại giúp tôi?" Đồng Nghiên không rời mắt khỏi cảnh tượng đẹp đẽ trước mắt, hỏi lại.

Hắn ta năm lần bảy lượt giúp đỡ cô, chẳng lẽ chỉ đơn giản là vì cô đã lên giường với hắn? Chuyện tốt như vậy, làm sao có thể có chứ? Hơn nữa không phải hắn đãi ngộ với cô quá tốt rồi sao?

Người này, Đồng Nghiên không quen biết, một chút về hắn cái gì cũng không biết. Còn những lời hắn nói ra cứ như đã hiểu hết toàn bộ về cô vậy.

Lục Thiếu Thần mở cửa xe bước xuống, hoàn toàn phớt lờ những lời cô vừa hỏi. Đứng trước khung cảnh tuyệt đẹp, nét mặt hắn lại âm trầm khó hiểu. Hoàn toàn chẳng hợp với khung cảnh chút nào. Không biết qua bao lâu, cô vẫn chỉ im lặng chờ đợi câu hồi âm của hắn. Vậy mà đối phương vẫn nhất quyết giữ miệng.

"Anh đã phá hôn lễ rồi, còn nói muốn đưa tôi đi. Nhưng khoản nợ chúng tôi nợ rất lớn, số tiền hôm đó hoá ra cũng chỉ là con số nhỏ. Anh gánh nổi sao? Nếu không thì bây giờ rời đi vẫn chưa muộn."

Đồng Nghiên bước xuống khỏi xe tiến về phía hắn, hai mắt cương nghị nhìn chằm chằm vào tấm lưng rộng của Lục Thiếu Thần.

Lục Thiếu Thần nghiêng mặt nhìn sang, dưới ánh nắng mặt trời chói chang, gương mặt anh tuấn cùng cơ thể hắn như đang phát sáng. Đẹp đến mức khiến cô không cách nào có thể rời mắt khỏi.

Đầu mày Lục Thiếu Thần hơi nhíu lại, hắn nói: "Em nghĩ thế nào?"

"Vậy... Hay là tôi gả cho anh nhé. Ừm... Tôi có thể đến công ty của anh, giúp anh làm việc. Mặc dù không nhiều, nhưng tôi cũng khá có ích đó!"

Đồng Nghiên suy nghĩ một chút, mỉm cười tiến lên một bước, đứng sóng vai với hắn. Lục Thiếu Thần sững người, hắn từ đầu tới cuối đều không nghĩ Đồng Nghiên sẽ đưa ra đề nghị như vậy.

"Bất ngờ gì chứ? Anh đến phá hôn lễ, cướp dâu công khai thế rồi. Bây giờ ai ai cũng biết Đồng tiểu thư bị người ta cướp đi mất, không lẽ anh định bỏ rơi tôi mà không chịu trách nhiệm đó chứ?" Đồng Nghiên bĩu môi, cảm thấy người này đúng là khó hiểu hết chỗ nói. Chi bằng lật bài ngửa với hắn, ép hắn cưới cô để giữ thanh danh. Sau này cố gắng ngoan ngoãn nghe theo lời hắn, biết đâu hắn ta hài lòng có thể giúp cô trả số nợ còn lại.

Tập đoàn Đồng thị to lớn, thế nên giá trị cũng phải lên đến hàng vạn. Số tiền đó không biết bao giờ cô mới có thể trả hết, chỉ còn cách dùng thân mình để đổi thôi.

"Sẽ không hối hận chứ?" Đột nhiên Lục Thiếu Thần lên tiếng.

"Hối hận gì chứ, anh đưa tôi đi thì mau mau chịu trách nhiệm đi." Đồng Nghiên lặp lại lần nữa.

"Không phải lão già kia có thể giúp em trả nợ sao?"

"Ông ta?"

"...?"

"Ông ta không trẻ bằng anh, không đẹp trai bằng anh. Hơn nữa tôi nghĩ ông ta cũng không giàu bằng anh."

Mày Lục Thiếu Thần giật giật, đây là đáp án của cô ấy sao? Không phải quá mức thẳng thắn rồi chứ?

Hắn bật cười, không ngờ suy nghĩ của Đồng Nghiên vẫn ngây thơ như thế. Chỉ sợ đến thời điểm nào đó cô sẽ cảm thấy hối hận, thế nên hắn cũng chẳng đặt kì vọng quá nhiều vào những lời cô nói.

"Chúng ta ký hợp đồng. Sau này nếu em không thích thì có thể hủy bỏ, tất cả là tùy em quyết định."

"Tôi sao?" Đồng Nghiên có hơi không hiểu: "Nhưng như vậy rõ ràng anh chẳng có lợi ích gì cả."

"Đang chừa cho em đường lui còn gì, không cần phải quá cảm kích tôi."

Đồng Nghiên thở dài một hơi, lẩm bẩm trong miệng: "Tên kì quặc."

"Hửm?"

"Nói anh quá tốt, tốt nhất trong những người tôi từng gặp qua đó."

Dưới ánh nắng ấm áp, trên bờ biển hai thân ảnh đang đứng sát gần nhau. Cô gái mỉm cười nhìn về khoảng không rộng lớn, còn người đàn ông kia, trong mắt ngoài biển cả ra còn là bóng hình của cô gái ngay trước mắt hắn, xinh đẹp đến động lòng trong bộ váy cưới trắng thanh khiết.

.........

Nhớ đến rất lâu trước đây, Đồng Nghiên ngồi trên chiếc ghế đá ngẩng đầu lên nhìn trời. Ánh nắng chói chang khiến cô vô thức nheo mắt lại.

Triệu Khả Khả ngồi xuống bên cạnh lầm bầm: "Chết tiệt, bài kiểm tra khó quá!"

"Là do cậu dốt thôi."

"Gì chứ? Mình thấy nó cực kỳ khó luôn đó. Ầy... Tiểu thư của tôi được biết đến là học bá, chỉ đứng sau ai kia thôi..."

"Ai kia?"

Đồng Nghiên lập tức ngồi bật dậy, tròn mắt nhìn Triệu Khả Khả. Bàn tay nhanh như chớp lao đến nắm lấy áo đối phương, thét lên: "Tên nào, tên nào dám giỏi hơn mình?"

"Có bảng xếp hạng rồi, ở bản tin của trường ấy. Cậu tự đi mà xem!"

"Đi cùng mình."

"Hả... hả... Không đi!"

Còn chưa nói xong đã bị Đồng Nghiên vừa kéo vừa lôi đi. Chen chúc mãi cả hai mới chui được vào đám học sinh đang đứng vây kín trước bản tin trường.

Theo như bảng xếp hạng đánh giá. Sẽ có tổng cộng hai mươi học sinh tiêu biểu được nêu lên đầu tiên. Còn ở dưới sẽ là xếp hạng đánh giá còn lại, mà những cái tên đó đều bị phớt lờ, chẳng ai muốn chú ý đến.

Chỉ duy nhất có hai mươi cái tên kia lúc nào cũng làm người ta phải trầm trồ vì sức cạnh tranh giữa các học bá với nhau.

Đồng Nghiên đương nhiên có tên trong bảng, bởi thành tích học tập xuất sắc nhiều năm liền. Nếu không hạng nhất thì nhất định cũng là hạng hai.

Còn về phần Triệu Khả Khả, thì chính là hạng nhất từ dưới đếm lên, cô ấy luôn bị trêu chọc là đang tranh "hạng nhất" với một tên gầy nhỏm mang cặp kính dày nào đó. Chỉ là Triệu Khả Khả rất lạc quan, không thèm bận tâm đến những chuyện này.

Bảng xếp hạng năm nay làm Đồng Nghiên thật sự không thể tin vào mắt mình. Hạng nhất là Châu Hiếu Viễn, hạng hai là Lục Thiếu Thần, hạng ba là Đồng Nghiên.

Triệu Khả Khả đột nhiên la lớn, vô cùng kinh ngạc: "Lục... Lục Thiếu Thần? Không phải cái tên gầy nhỏm kia sao, cậu ta lúc nào cũng nằm cuối bảng cùng mình mà?"

Đồng Nghiên thời điểm đó hoàn toàn không để ý mấy, chỉ cảm thấy khá tức giận vì người này từ đâu dám chen lên đạp cô xuống hạng ba.

Nhưng những ngày tháng sau đó cậu ta luôn xuất hiện trước mặt cô, một câu nói thích cô, hai câu cũng nói thích cô. Làm Đồng Nghiên cảm thấy thấy phát phiền.

Nhưng đó đều là kí ức của tuổi thanh xuân, sớm đã bị cô cho vào trong chiếc hộp bí mật cất đi. Làm sao có thể nhớ ra từng có một thiếu niên thích cô đến mức nào vào những năm tháng thanh xuân nhiệt huyết đó?

Vì yêu thích Đồng Nghiên mà cố gắng nâng cao thành tích học tập, vì muốn Đồng Nghiên đáp lại mà thay đổi cả chính bản thân mình.

Hot

Comments

Lan Phan

Lan Phan

👌💠🩵🩷🧡💗♥️

2024-08-12

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2 Chương 2: "Đồ Điên!"
3 Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4 Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5 Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6 Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7 Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8 Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9 Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10 Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11 Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12 Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13 Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14 Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15 Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16 Chương 16: "Ôn Dịch..."
17 Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18 Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19 Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20 Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21 Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22 Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23 Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24 Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25 Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26 Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27 Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28 Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29 Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30 Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31 Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32 Chương 32: "Nhớ Em."
33 Chương 33: "Giả Dối!"
34 Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35 Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36 Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37 Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38 Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39 Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40 Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41 Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42 Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43 Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44 Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45 Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."
Chapter

Updated 45 Episodes

1
Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2
Chương 2: "Đồ Điên!"
3
Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4
Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5
Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6
Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7
Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8
Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9
Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10
Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11
Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12
Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13
Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14
Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15
Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16
Chương 16: "Ôn Dịch..."
17
Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18
Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19
Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20
Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21
Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22
Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23
Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24
Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25
Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26
Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27
Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28
Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29
Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30
Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31
Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32
Chương 32: "Nhớ Em."
33
Chương 33: "Giả Dối!"
34
Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35
Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36
Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37
Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38
Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39
Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40
Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41
Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42
Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43
Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44
Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45
Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play