Lục Thiếu Thần dựa lưng vào cửa, đứng đối diện với Đồng Nghiên. Ngữ khí nhẹ nhàng lên tiếng: "Bao nhiêu?"
Đồng Nghiên ngập ngừng, hắn ta nếu không lầm chắc hẳn vô cùng giàu có, hơn nữa căn phòng này cũng chẳng phải hạng tầm thường gì.
Người ra vào khách sạn này không phải chủ tịch tập đoàn lớn thì cũng là thái tử gia ngàn vàng. Thế nên chắc chắn vụ giao dịch này cô sẽ không thiệt.
Đồng Nghiên thẳng thắn: "Hai mươi triệu tệ."
Số tiền này vừa hay ứng với số nợ mà gia đình cô đang nợ. Vẫn nên giải quyết một lần cho xong.
Vừa nghe được cái giá Đồng Nghiên đưa ra, mày Lục Thiếu Thần liền nhíu lại: "Cô... Còn tr/inh à? Sao đắt thế?"
"Phải!"
Đầu mày đang nhíu chặt lại nhíu chặt thêm, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi tiếp theo, thân thể Đồng Nghiên lập tức bị đẩy mạnh xuống giường.
Lưng cô chạm xuống mặt nệm êm ái, hương thơm thoang thoảng nhè nhẹ toả ra từ ngọn nến thơm nơi đầu giường. Trước mắt dần trở nên mơ hồ, vì quá đột ngột khiến Đồng Nghiên sợ hãi nhắm chặt mắt lại.
Cũng vào lúc đó, cảm giác mềm mại ở trên môi truyền đến. Người kia vây giữ cô trong lòng hắn, chậm rãi hôn lên môi Đồng Nghiên.
Đồng Nghiên có thể nghe rõ mùi hương từ cơ thể của hắn ta, mùi hương mà trước nay cô chưa từng nghe thấy. Và cả nụ hôn bất chợt kia nữa, nó từ nhẹ nhàng mơn trớn đến dần trở nên dồn dập khó kìm nén.
Đây... Là nụ hôn đầu của cô!
Môi lưỡi bị quấn lấy, nhịp thở lại chẳng thể điều chỉnh nổi. Hai mắt Đồng Nghiên ngấn nước vì khó thở, bàn tay đối phương cũng bắt đầu di chuyển khắp cơ thể cô.
"Mở miệng."
Lục Thiếu Thần dùng giọng điệu mê hoặc dẫn dụ, ép buộc cô phải nghe theo.
Vì nụ hôn đó, ý thức của Đồng Nghiên dường như bị hắn ta chiếm lĩnh. Cô không thể tự chủ, cứ thế mà nghe theo lời hắn. Khi vừa hé môi, lưỡi đã bị hắn quấn lấy hút vào. Cơ thể mềm yếu dưới thân người đàn ông dần trở nên mềm nhũn vô lực.
Lục Thiếu Thần hôn xuống cổ cô, cắn một cái liền để lại dấu vết hồng nhạt bắt mắt. Hắn vòng tay qua sau lưng Đồng Nghiên, kéo khoá váy xuống. Chiếc váy trên người lập tức bị người đàn ông đó cởi bỏ, vứt xuống sàn một cách không thương tiếc.
Hiện tại trên người Đồng Nghiên chỉ còn lại nội y, tất cả đều lộ ra trước mắt Lục Thiếu Thần. Quả nhiên là một mỹ cảnh tuyệt sắc.
Có lẽ thứ kìm nén bấy lâu đã đi đến giới hạn, Lục Thiếu Thần khom người, thô bạo cởi bỏ chiếc áo ngực kia ra. Đôi tay vươn đến chạm vào bông đào mềm mại khẽ bóp nhẹ.
Đồng Nghiên từ đầu đến cuối đều nằm im trong lòng hắn, mặc cho hắn vuốt ve, mặc cho thô bạo hôn lấy mà không một lần chống cự.
Lục Thiếu Thần thấy biểu cảm của cô cứng nhắc thì hơi khó chịu. Hắn nhếch môi thì thầm vào tai cô, lời thốt ra từ miệng khiến người ta phải vô thức đỏ bừng mặt: "Chỗ này ướt rồi? Không ngờ Đồng tiểu thư lại nhạy cảm đến vậy."
Bàn tay cùng lúc cũng lần mò xuống, ngón tay thon dài kéo chiếc quần nhỏ ra rồi mạnh mẽ thâm nhập.
Nơi đó chẳng những ẩm ướt còn vô cùng ấm nóng. Tay hắn lại đưa vào thêm một ngón nữa, liên tục đưa đẩy mơn trớn.
Đồng Nghiên ngượng đỏ cả mặt, đôi tay đang che lấy ngực thoáng buông lỏng, vội vàng đưa xuống ngăn hắn lại: "Chỗ đó... Đừng chạm vào thêm nữa."
Bàn tay nãy giờ vẫn đang cố thủ ở vùng ngực, chỉ vì tác động này liền buông lỏng cảnh giác mà buông ra. Phát hiện đối phương không còn che đi cặp bông đào, hắn liền trượt lên cúi xuống ngậm lấy nhũ hoa phiếm hồng, chỉ vì kích thích cũng sớm đã cứng lên rồi.
"Đến bước này rồi còn sợ sao? Hay em không muốn tiếp tục trả nợ?" Động tác Lục Thiếu Thần dừng lại, vẻ mặt không chút đổi sắc nhìn cô.
Tức khắc trong đầu Đồng Nghiên hiện lên giọng nói của tên già kia và cả dáng vẻ cam chịu của cha mình. Tay cô thả lỏng ra, trong bóng tối không kìm được nước mắt cứ thế rơi xuống.
Chưa bao giờ cô cảm thấy bản thân mình yếu đuối đến thế, cũng chưa từng nghĩ lại có ngày mình trao thân cho một người mà ngay cả tên tuổi, danh tính cũng chẳng biết. Chỉ lần này thôi, đau rồi sẽ không đau nữa. Đồng Nghiên đã tự nhủ như thế.
Ánh trăng yếu ớt chiếu rọi khắp cả căn phòng tối, riêng chỉ có ánh sáng mỏng phát ra từ giọt nước mắt lăn dài trên gò má người con gái là lấp lánh.
.........
Đó là lần đầu tiên của Đồng Nghiên, từ nụ hôn đến những cái tiếp xúc thân mật. Vậy mà lại trao tất cả cho một người xa lạ không quen biết.
Nhưng cô không bận tâm, chỉ cần có thể trả hết khoản nợ này, sau đó mặc dù có nghèo khó, nhưng chắc chắn gia đình cô sẽ có thể quay lại như trước kia.
Cơn đau âm ỉ như chẻ tre thâm nhập vào bên trong, trong chốc lát liền biến thành thứ cảm giác sung sướng trụy lạc.
Lục Thiếu Thần hôn cô, mỗi lần như thế lại vô cùng dịu dàng trìu mến.
Khi Đồng Nghiên khóc nấc lên, hắn sẽ ôm cô vào lòng nhẹ nhàng di chuyển, nếu so với lần đầu hắn phá giới đưa thứ kia vào thật quá khác biệt.
Đồng Nghiên tự hỏi liệu cô gái nào lên giường cùng hắn đều sẽ như thế sao? Hay chỉ riêng cô mới nhận được đãi ngộ như vậy. Cứ thế không biết bao nhiêu lần, cơ thể mảnh mai bị giày vò hết lần này đến lần khác.
Đồng Nghiên cũng ngất đi dưới thân Lục Thiếu Thần lúc nào không hay.
Trong lúc mơ hồ, hình như cô nghe thấy giọng nói của đối phương. Tựa như rất quen thuộc lại vô cùng xa lạ.
Người đó nói: "Lần này nhất quyết không buông tay em nữa... Thế nên, cũng đừng buông tay anh ra. Có được không?"
Đồng Nghiên cho rằng bản thân đã nghe lầm, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ kì quặc đó ra khỏi tâm trí.
Không lâu sau vì quá mệt mỏi nên không thể tiếp tục gượng nổi, Đồng Nghiên trực tiếp ngất đi trong những tiếng nấc nghẹn.
Trong mơ, cô quay về năm mười sáu tuổi.
Dưới gốc cây ngô đồng trong vườn trường, thiếu niên với thân hình gầy gò chăm chú nhìn cô. Cặp kính dày cộm cũng chẳng thể che giấu nổi ánh mắt yêu thích lẫn ngưỡng mộ của cậu ta.
Đồng Nghiên cảm thấy có phần bí bách, liền trợn mắt liếc đối phương. Sao lại nhìn Đồng Nghiên cô mỉm cười như thế chứ?
Thật đáng ghét!
Updated 45 Episodes
Comments
Thư
Hay quá
2023-06-03
0