Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."

Triệu Khả Khả nheo mắt nhìn điện thoại, sau đó đột nhiên đứng dậy đập bàn hét lớn.

"Cái gì? Tìm việc?"

Người bên cạnh cau mày, đôi tay thon dài tiếp tục lật trang sách, mắt vẫn không nhìn cô.

"Ồn ào."

Triệu Khả Khả ngậm miệng lại, sau đó nhanh tay bấm vào số máy của Đồng Nghiên: "Tiểu Nghiên à, cậu tìm việc để làm gì?"

Đồng Nghiên vừa thay xong quần áo, đang chuẩn bị sấy tóc thì đã nhận được cuộc gọi đến. Trước đó có gửi cho Triệu Khả Khả một tin nhắn, không ngờ lại gọi nhanh như vậy.

"Thì mình không có tiền, cần phải tìm việc làm."

"Cậu thật sự... Làm được sao?"

"Đang khinh thường ai vậy? Chậc, Đồng Nghiên này tốt nghiệp loại xuất sắc đấy nhé!"

Triệu Khả Khả gật gù, quả thật cô bạn của mình phải nói là vô cùng, vô cùng thông minh. Nhưng trong một vài khoản thì lại có hơi ngốc nghếch.

"Vậy tìm được công việc gì chưa?" Cô bĩu môi, nhào vào lòng người ngồi bên cạnh, sau đó từ trong lòng ngước lên mỉm cười nhìn người đó.

Đồng Nghiên cắm điện máy sấy tóc, bâng quơ đáp: "Ở Lục thị."

"Hả?"

Triệu Khả Khả hét lên, không may lại làm phiền đến người kia. Anh thoáng cau mày, giật lấy điện thoại nói với người ở đầu dây bên kia.

"Chúc cô làm việc thuận lợi."

Sau đó không nói không rằng tắt máy ném vào góc tường. Triệu Khả Khả tức khắc im bặt, cô ngoan ngoãn ngồi im trong lòng anh. Suy nghĩ một chút lại quyết định đứng lên ngồi xuống đối diện với đối phương. Vừa nhìn vào mặt liền thấy ánh mắt như gai nhọn cùng vẻ mặt âm u đến khó nói.

"Em im lặng một chút không được sao?"

"Anh để ý đến em một chút không được sao?"

"Còn dám lớn tiếng?"

"Phải! Em lớn tiếng đấy thì sao?"

Triệu Khả Khả hét lên, sau đó ôm một bụng tức quay vào phòng ngủ. Tuy nhiên chỉ một lúc sau lại ủy khuất thò mặt ra, mím môi nhìn đối phương.

"Không đến dỗ em?"

Người đó buông sách khỏi tay, đứng lên đi về phía phòng ngủ. Không đợi Triệu Khả Khả lên tiếng đã ép cô vào cánh cửa, cúi đầu hôn xuống.

"Được, anh đến dỗ em."

.........

Sau một hồi quay cuồng, Triệu Khả Khả mắt to trừng mắt nhỏ với người bên cạnh, lại cảm thấy không hài lòng chút nào. Cô ngồi bật dậy từ trên giường, quay sang đập mạnh đầu mình vào đầu đối phương: "Hoà rồi, không cãi nữa."

Mỗi lần cãi nhau Triệu Khả Khả sẽ dùng đến chiêu này, rõ ràng nó chẳng có tác dụng gì nhưng cô lại cảm thấy nó rất công bằng. Chính là vì cả hai đều phải chịu đau. Cũng vì suy nghĩ đơn thuần như vậy mới có thể khiến ai đó để tâm, chú ý đến cô.

Chỉ là không ai ngờ đến, Châu tiên sinh một thời đấu đá với Đồng Nghiên của những năm tháng thanh xuân nơi vườn trường năm ấy, bây giờ lại là đối tượng để Triệu Khả Khả bày trò gây khó dễ.

Châu Hiếu Viễn nhướng mày, đôi mắt sếch hơi nheo lại: "Đầu giường cãi, cuối giường làm hoà... Em còn cảm thấy như thế chưa đủ?"

"Chuyện đó không tính, cũng không thể tính là anh dỗ em!"

"Ồ? Nếu không tính vậy thì có thể làm thêm."

.........

"Em muốn đi làm vào hôm nay?"

Lục Thiếu Thần nhìn vẻ mặt hớn hở của Đồng Nghiên thì không khỏi buồn cười, cô cứ liên tục chạy đi chạy lại tìm đồ cả nửa ngày trời, cuối cùng cũng chuẩn bị xong xuôi, Đứng trước mặt Lục Thiếu Thần trong bộ đồ công sở đơn giản, Đồng Nghiên nháy mỉm cười mắt với hắn.

"Đương nhiên! Không phải thư ký không thể đến làm việc tiếp sao? Quãng thời gian này em có thể thay thế."

Lục Thiếu Thần cau mày: "Nhưng chuyện hôm qua, em thật sự không bận tâm?"

"Không sao, đã có anh rồi."

Đồng Nghiên mỉm cười, tiến đến nắm lấy tay Lục Thiếu Thần: "Đã từng có người nói toàn bộ đều sẽ đứng về phía em, không để em phải chịu thiệt thòi. Vậy nên, cảm thấy không có gì để sợ nữa."

Hắn biết người cô đang nói đến là ai, trong vô thức lại chỉ biết bật cười thuận theo: "Được rồi, chúng ta đi."

Cánh cửa lớn của biệt thự Lục gia đóng lại, người phụ nữ đứng tuổi đứng ở nơi lầu cao chăm chú nhìn hắn.

Nhìn theo chiếc xe cứ thế mà rời đi, bà ta đứng tại nơi này không biết bao nhiêu năm, nhìn theo cũng đã không biết bao nhiêu lần. Nhìn Lục Thiếu Thần hắn từ khi chỉ là một đứa trẻ đến tận bây giờ. Những có lẽ, trong tương lai sẽ không cần phải như thế nữa.

Chiếc xe khuất dần sau những hàng cây xanh, che đi tầm nhìn của bà. Người phụ nữ đứng một lúc cũng quay đầu, đi vào bên trong.

.........

Tập đoàn Lục thị vừa nhìn đã khiến người ta phải trầm trồ kinh ngạc. Không chỉ là một toà kiến trúc cao chọc trời với vẻ ngoài sừng sững như toà thành khổng lồ nằm giữa Lâm Không, mà còn là nơi ước mơ của bao người làm kinh doanh muốn chạm đến.

Tập đoàn Đồng thị trước kia tuy lớn, nhưng hoá ra cũng chỉ như vật tô điểm thêm cho nơi này mà thôi. Hoàn toàn không thể đem đi so sánh, càng không thể sánh được với vẻ ngoài hào nhoáng của nó.

Đứng dưới nhà xe của tầng trệt một lúc lâu, Đồng Nghiên chỉ biết nuốt nước miếng ừng ực. Ây da, nếu bây giờ cùng người này đi lên không chừng sẽ bị ánh mắt của người khác đâm thủng mất.

Cô liếc mắt nhìn trộm Lục Thiếu Thần. Hắn vậy mà lại vô cùng ung dung đứng xem đồng hồ trên tay.

"Em sao vậy? Mau lên thôi." Lục Thiếu Thần hất cằm về phía thang máy.

"Khoan!"

Đồng Nghiên lùi lại, nói năng đứt quãng: "Anh... Anh lên trước đi."

Lục Thiếu Thần khó hiểu nhìn cô: "Chúng ta cùng lên."

Lúc này tay chân Đồng Nghiên cứ run lên liên hồi, vừa nãy trên xe đã thương lượng vô cùng kĩ càng với hắn. Vì là lần đầu đến làm việc, nên cứ để cô nhận chức vụ thấp một chút, tránh để cho người khác nghi ngờ. Nói là làm thư ký, nhưng chắc chắn không thể mới đó mà đã làm thư ký được.

Ban đầu Lục Thiếu Thần tỏ ra rất không đồng tình, hắn cho rằng nếu để Đồng Nghiên nhận chức vụ thấp, nhất định sẽ bị họ ức hiếp. Hơn nữa không phải nói sẽ làm thư ký cho hắn sao?

Đồng Nghiên thấy trò đùa này không vui nên đã trực tiếp bác bỏ suy nghĩ của hắn.

Sau khi xuống hết nước để khuyên giải, cuối cùng Lục Thiếu Thần cũng đồng ý theo yêu cầu của cô. Chỉ là bây giờ hắn lại muốn đi lên cùng cô, không phải như vậy sẽ càng dễ bị ức hiếp hơn sao?

Đồng Nghiên mím môi, cô nhìn xung quanh nhà xe một lượt, thấy không có ai liền nhào đến ôm lấy mặt hắn, sau đó hôn chụt một cái lên má đối phương.

Lục Thiếu Thần thoáng ngây người, kinh ngạc nhìn cô: "Gì vậy? Không có ích đâu."

"Nha! Anh làm ơn lên kia trước đi, ngày đầu đi làm em không muốn người ta nhòm ngó nói em trèo cao đâu!"

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Tuyệt vời

2024-11-30

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2 Chương 2: "Đồ Điên!"
3 Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4 Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5 Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6 Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7 Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8 Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9 Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10 Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11 Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12 Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13 Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14 Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15 Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16 Chương 16: "Ôn Dịch..."
17 Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18 Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19 Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20 Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21 Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22 Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23 Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24 Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25 Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26 Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27 Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28 Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29 Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30 Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31 Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32 Chương 32: "Nhớ Em."
33 Chương 33: "Giả Dối!"
34 Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35 Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36 Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37 Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38 Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39 Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40 Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41 Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42 Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43 Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44 Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45 Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."
Chapter

Updated 45 Episodes

1
Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2
Chương 2: "Đồ Điên!"
3
Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4
Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5
Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6
Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7
Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8
Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9
Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10
Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11
Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12
Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13
Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14
Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15
Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16
Chương 16: "Ôn Dịch..."
17
Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18
Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19
Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20
Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21
Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22
Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23
Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24
Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25
Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26
Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27
Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28
Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29
Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30
Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31
Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32
Chương 32: "Nhớ Em."
33
Chương 33: "Giả Dối!"
34
Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35
Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36
Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37
Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38
Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39
Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40
Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41
Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42
Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43
Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44
Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45
Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play