Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"

Còn chưa hiểu Lục Thiếu Thần nói gì, hắn đã quen thuộc cởi bỏ chiếc quần nhỏ của cô, quả nho kia cũng vừa vặn được nhét vào bên trong nụ hoa nhỏ.

Đồng Nghiên hoảng loạn chỉ kịp hét lên một tiếng nhỏ, sau đó tức khắc đưa tay lên bịt lấy miệng, chỉ biết liên tục lắc đầu cầu xin.

"Chỗ đó... Không thể cho vào được mà... Làm ơn lấy ra đi."

Bên trong ấm nóng, vì kích thích lại liên tục rót nước làm tay hắn ướt đẫm. Lục Thiếu Thần có thể cảm nhận rất rõ nơi đó của Đồng Nghiên đang co thắt lại kịch liệt.

Quả nhiên là ăn rất ngon miệng.

Lục Thiếu Thần lùi lại kéo khoá quần xuống. Hắn tiến tới hôn lên trán Đồng Nghiên, tay vẫn cố định chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, thấp giọng dỗ dành: "Ngoan... Một chút thôi."

Hạ thân mạnh mẽ tiến vào bên trong, chèn ép quả nho nhỏ vào giữa không thương tiếc. Đồng Nghiên có thể cảm nhận rõ rệt vật căng trướng ở bên trong bụng mình.

Theo từng nhịp ra vào, quả nho bị ép đến mức phải chảy nước. Đồng Nghiên thở dốc, hai tay cố níu vào vai đối phương. Mặt cô nóng bừng, ngay cả thân thế cũng thế... Chính là đang không ngừng tiếp nhận hắn.

Hôm nay làm tại nơi này lại không mang theo thứ để phòng tránh. Nghĩ đến chuyện này khiến Đồng Nghiên lại càng hoảng sợ hơn, cô nắm chặt lấy vai Lục Thiếu Thần, nhỏ giọng cầu xin: "Không được... Không được... Không có bao!"

Lục Thiếu Thần hiện tại đã bị cái gọi là d/ục v/ọng nhấn chìm, ánh mắt mờ đục như phủ một màn sương, mà mĩ cảnh trước mặt lại chính là cô gái đang nằm dưới thân hắn nỉ non.

Tất nhiên lời Đồng Nghiên nói không thể lọt vào tai hắn dù chỉ một chút, cảm thấy nếu làm không bao cũng không phải chuyện xấu. Khiến Đồng Nghiên mang thai rồi thì sau này sẽ không có lý do để rời đi nữa.

Mặc cho Đồng Nghiên cào đến mức trầy xước cả lưng lẫn vai, hắn vẫn tiếp ra vào, hạ thân di chuyển ngày càng nhanh. Đồng Nghiên vì chuyện này mà hoảng sợ đến mức phải khóc nấc lên.

Đột nhiên Lục Thiếu Thần dừng lại, đôi môi dịu dàng hôn lên mi mắt cô: "Sao lại khóc rồi?"

"Anh... Anh không chịu nghe... Hức..."

"Em không muốn mang thai con của anh?"

Đồng Nghiên quả thật không biết nên trả lời thế nào cho phải. Cô chỉ là vẫn chưa sẵn sàng để mang thai, cũng chưa sẵn sàng xác nhận rõ được tình cảm của mình với người trước mặt này là gì.

Vậy mà hắn đã gấp gáp đến mức này, cô làm sao có thể thích nghi nổi được? Có lẽ Đồng Nghiên đã có chút dao động, nhưng người đàn ông này liệu có thật sự yêu thích cô không. Hay đó chỉ là nhất thời? Vì vốn dĩ, quan hệ của hai người chỉ xoay quanh cái được gọi là giao dịch tiền tình.

Lục Thiếu Thần đem thứ kia ra ngoài, cả người hắn căng cứng. Gương mặt không rõ cảm xúc nhìn Đồng Nghiên.

Đồng Nghiên còn cho rằng vì cô mà hắn sẽ mất hứng mà dừng lại. Nào ngờ cả người lại bị lật lại, Lục Thiếu Thần hùng hổ ghì đầu cô xuống gối, giọng nói lạnh lùng đến mức đáng sợ.

"Em không thể cho anh một đáp án chính xác đúng không?"

"Tôi... Tôi không biết..."

Vừa nói xong đã cảm nhận được vật mát lạnh chui tọt vào trong. Đồng Nghiên nửa quỳ nửa nằm trên giường tròn mắt, run rẩy đến mức sắp không trụ nổi nữa.

Hắn... Hắn lại cho thêm gì vào vậy?

Không lẽ đã làm hắn tức giận thật rồi sao? Đồng Nghiên chỉ là không thể đưa ra một lời giải đáp thôi mà, có cần tới mức vậy không?

Còn chưa kịp hoàn hồn, Lục Thiếu Thần đã đưa vào lần nữa, thứ đó nóng ấm chen chúc bên trong vách thịt mềm khiến nó căng trướng chỉ trong chốc lát. Chỉ khác lần này hắn di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, nhưng như vậy lại làm cho quả nho vừa rồi đi vào sâu hơn bên trong.

Nước nho ngọt ngào bị chèn ép rỉ ra chảy xuống dọc theo hai mép đùi Đồng Nghiên, tạo nên mĩ đẹp đẽ ngọt ngào.

Hai chân cô vì nửa quỳ trên giường mà run lên lẩy bẩy. Cả thân thể dường như cũng đã kiệt sức, lúc này Lục Thiếu Thần lại tăng nhanh tốc độ, hắn nắm siết lấy eo cô, hạ thân cứ đâm chọc liên tục vào điểm nhạy cảm.

Đồng Nghiên chỉ biết mím môi thật chặt, không muốn để thứ âm thanh xấu hổ bật ra khỏi miệng. Cảm giác vừa sung sướng xen lẫn đau đớn khiến cô chẳng thể phân biệt nổi trời trăng gì nữa.

Cứ như vậy không biết qua bao lâu, cuối cùng Đồng Nghiên cảm nhận được bên trong bụng mình căng trướng. Cảm giác nóng ấm từ dịch thể của Lục Thiếu Thần lấp đầy vào sâu tận bên trong bụng.

Đồng Nghiên run lên kịch liệt, sau đó hai mắt cô khép chặt lại ngất lịm đi.

.........

Ôn Dịch lái xe đưa Hàn Mạt Doãn về nhà, suốt cả dọc đường trên xe cô ta đều im lặng không nói lời nào.

Hắn biết Hàn tiểu thư lại tức giận rồi, bản tính đó bao nhiêu năm vẫn chẳng thể thay đổi dược, chính là tự thân gây hoạ rồi lại đổ lỗi cho người khác. Xem ra lần này Lục Thiếu Thần làm cô ấy phải bẽ mặt, cũng xem như là bài học thích đáng.

"Cô... Có thể tìm một người tốt hơn anh ta."

Ôn Dịch không biết nên mở lời thế nào, cuối cùng lại nói ra một câu không đầu không đuôi.

Hàn Mạt Doãn bật cười khinh bỉ: "Tốt hơn? Ai có thể tốt hơn anh ấy chứ? Anh thì biết cái gì, người như Lục Thiếu Thần chính là chỉ có duy nhất."

"Vì sao cứ nhất định phải là anh ta?"

"Anh ấy giàu có, lại tuấn tú, tính tình cũng tốt... Chúng tôi rõ ràng vô cùng môn đăng hộ đối."

Hàn Mạt Doãn nói rất nhiều, Ôn Dịch lại chỉ biết lặng thinh nghe cô ta nói. Hắn nghĩ một lúc, sau cùng cũng quyết định nói ra suy nghĩ của mình.

"Nhưng anh ta không hề có tình cảm với cô. Vả lại không phải trong Lâm Không này có rất nhiều người như cô nói sao?"

"Như vậy thì đã sao? Tôi muốn Lục Thiếu Thần, thế nên làm sao có thể đem so sánh với những tên đàn ông dơ bẩn ngoài kia?"

Tay Ôn Dịch nắm chặt lấy vô lăng, ánh mắt hắn cũng tối dần đi. Trong đầu chỉ hiện lên một suy nghĩ.

"Doãn Doãn thật sự quá cứng đầu."

Chapter
1 Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2 Chương 2: "Đồ Điên!"
3 Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4 Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5 Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6 Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7 Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8 Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9 Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10 Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11 Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12 Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13 Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14 Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15 Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16 Chương 16: "Ôn Dịch..."
17 Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18 Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19 Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20 Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21 Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22 Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23 Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24 Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25 Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26 Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27 Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28 Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29 Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30 Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31 Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32 Chương 32: "Nhớ Em."
33 Chương 33: "Giả Dối!"
34 Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35 Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36 Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37 Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38 Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39 Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40 Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41 Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42 Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43 Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44 Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45 Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."
Chapter

Updated 45 Episodes

1
Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2
Chương 2: "Đồ Điên!"
3
Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4
Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5
Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6
Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7
Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8
Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9
Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10
Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11
Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12
Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13
Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14
Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15
Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16
Chương 16: "Ôn Dịch..."
17
Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18
Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19
Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20
Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21
Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22
Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23
Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24
Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25
Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26
Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27
Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28
Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29
Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30
Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31
Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32
Chương 32: "Nhớ Em."
33
Chương 33: "Giả Dối!"
34
Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35
Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36
Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37
Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38
Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39
Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40
Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41
Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42
Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43
Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44
Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45
Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play