Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."

Đồng Nghiên giật mình, người đó vậy mà hôn cô. Hôn rất sâu, không phải là mất kiểm soát mà là cố tình. Từng chút từng chút một, cơ thể hai người như dán chặt vào nhau thêm.

Đồng Nghiên dường như mất đi ý thức, cô cứ im lặng mặc cho hắn ôm lấy mình, bàn tay kia cũng không ngừng càn quấy mà đi chuyển dọc sống lưng cô. Đồng Nghiên thoáng rùng mình, bất ngờ đẩy hắn ra: "Anh... Đừng làm những chuyện như thế..."

Bỗng nhiên cả người bị nhấc bổng lên, da thịt cô cọ vào quần áo ướt đẫm nước trên người Lục Thiếu Thần. Giọng hắn khàn đi: "Đừng cựa quậy."

Lúc này Đồng Nghiên mới để ý đến thứ kia của hắn. Nó... Nó vậy mà đang căng cứng lên sau lớp quần âu. Vì Lục Thiếu Thần bế cô không cao, vừa vặn lưng Đồng Nghiên lại có thể cảm nhận được thứ đó cạ vào lưng mình.

Tới đây cô liền hiểu ra, sợ rằng mình mà cựa quậy thêm chút nữa, không chừng hắn sẽ đè cô ra ngay giữa phòng tắm làm chuyện xằng bậy mất.

Đồng Nghiên cứng người, ấp úng nói: "Có... Có thể thả tôi xuống không?"

"Hửm, em có ý gì?"

"Không phải như thế này rất bất tiện sao?"

"Không bất tiện!"

"Nhưng tôi thấy vô cùng... Vô cùng bất tiện."

Có vẻ nói gì cũng không được, mặt Đồng Nghiên mếu máo đến mức khó coi. Vì đợt "xung đột" vừa rồi, sàn nhà tắm sớm đã ướt nước trơn trượt, nếu cô vùng ra khỏi hắn, ít thì bị bầm tím, nhiều thì bị gãy chân. Lựa chọn nào cũng khó khăn. Còn thêm tình cảnh vô cùng éo le này nữa. Đồng Nghiên vốn dĩ không thể thoát được khỏi lòng bàn tay tà ác của Lục Thiếu Thần.

Hắn cứ tiếp tục như thế thì chuyện tiếp theo xảy ra chỉ có việc cô bị xơi thôi. Rõ ràng đằng nào cũng không thể thoát được. Đồng Nghiên suy nghĩ một lúc, sau đó vòng tay qua ôm lấy cổ đối phương.

Cô chủ động thế này khiến Lục Thiếu Thần có chút bất ngờ: "Em làm gì vậy?"

"Chúng ta về giường có được không? Em... Em không thích làm trong nhà tắm!"

"Khực..." Hắn bật cười, nước từ trên mái tóc đen nhánh rơi xuống má Đồng Nghiên làm cô phải co người: "Nghĩ gì vậy?" Vừa nói hắn vừa buông tay, để cô đứng xuống.

Sau đó mở thêm nước vào bồn tắm, nói: "Nước tràn ra ngoài hết rồi, để tôi tắm cho em."

Đồng Nghiên đứng nguyên tại chỗ, không có thứ gì che chắn, mặt mày cúi gằm không dám ngẩng lên.

Cả quả trình sau đó Lục Thiếu Thần không hề động thủ với cô, giúp cô tắm xong liền ôm cô bước về phía cửa ra khỏi phòng tắm. Sau khi đặt Đồng Nghiên ngồi lên giường, Lục Thiếu Thần lấy khăn phủ lên đầu cô: "Em thay đồ đi, không thì sẽ cảm lạn.."

Sau lớp quần âu đó, thứ kia của hắn rõ ràng đang ngóc đầu. Vậy mà có thể thản nhiên nói với cô những việc như vậy sao? Vì thế mới khiến Đồng Nghiên phải ngượng ngùng, không biết có phải mình đã suy nghĩ quá mức đen tối rồi không?

Hắn ta chỉ đơn thuần muốn đưa cô ra khỏi nhà tắm, vậy mà trong đầu lại hiện lên một kịch bản đen tối như thế. Quả thật không thể trách hắn được.

Đồng Nghiên kéo khăn che kín mặt, thật sự không dám nhìn thẳng nữa. Xấu hổ chết cô rồi. Nói là lấy khăn che đi mặt, nhưng mắt Đồng Nghiên vẫn còn lộ ra, dán chặt vào thứ đang nhô lên sau lớp quần của hắn. Lục Thiếu Thần thấy đối phương cứ nhìn mình chằm chằm, liền nhếch môi cười, lại muốn trêu chọc cô thêm chút nữa: "Nhìn như thế là muốn giúp anh à?"

"Giúp thế nào?" Đồng Nghiên ngốc nghếch hỏi lại.

"Không muốn giúp thì đừng nhìn, mắt sắp rơi ra ngoài rồi."

Nếu bây giờ mà có một cái hố, nhất định cô sẽ chui xuống ngay lập tức. Xấu hổ quá đi thôi. Đồng Nghiên hắng giọng, cố tỏ ra bình thản: "Anh... Anh quay mặt đi chỗ khác, tôi lấy quần áo."

"Anh mặc cho em." Lục Thiếu Thần đi đến cạnh vali gần giường, định mở ra.

Đồng Nghiên vội kêu lên, ngăn hắn lại: "Không cần!"

"Thật sự không cần?"

"Thật sự không cần!" Cô ngượng đến mức mặt mày nóng bừng, tên này sao cứ thích trêu chọc cô thế? Không còn việc gì để làm sao.

Cảm thấy mình có hơi quá đáng, Lục Thiếu Thần không muốn làm cô phải thấy xấu hổ nữa. Hắn quay người trở lại phòng tắm: "Vậy thay đồ đi kẻo lạnh." Nói xong thì quay đi.

Đồng Nghiên ngây ngốc nhìn một chút, rõ ràng người hắn ướt như vậy, có khi mới là người bị lạnh.

"Anh đi đâu?"

"Tắm."

"Sao lại tắm ở đây, về phòng mình đi chứ?"

Lục Thiếu Thần nheo mắt nhìn cô, vẻ mặt vô cùng bí hiểm: "Vậy sao? Đồng tiểu thư nhìn kĩ một chút xem đây là phòng của ai." Nói rồi liền đóng cửa lại.

Lúc này Đồng Nghiên mới nhìn lại mọi thứ xung quanh. Căn phòng được bày trí đơn giản không có gì đặc biệt. Chỉ là ở góc phòng có thêm một bàn làm việc khá lớn, hơn nữa trên tủ cạnh đầu giường còn có khá nhiều ảnh chụp.

Cô lê theo chiếc khăn tiến đến nhìn, trong ảnh đều là Lục Thiếu Thần, có vài tấm là chụp chung với gia đình. Lúc này Đồng Nghiên mới phát giác ra, đây rõ ràng là phòng ngủ của hắn... Vậy ra ánh mắt bí hiểm đó đều là có ý hết.

Ngơ ngẩn được một lúc lâu, Đồng Nghiên lại đảo mắt nhìn xung quanh. Sau đó nhanh chân xuống giường lục lọi lấy quần áo ngủ trong vali ra mặc vào người. Tiếp đến nhanh nhẹn trở lại giường ngồi im lặng, tiếng nước chảy ở phía phòng tắm chảy xuống rào rào, gợi cho cô nhớ về đêm hôm đó.

Đêm mà lần đầu tiên cô phá giới trao thân cho người đàn ông này, lúc đó nhìn hắn ta thâm hiểm lại còn lạnh lùng, vậy mà bây giờ lại có thể trêu chọc rồi cười tươi như vậy... Hệt như là hai người hoàn toàn khác nhau.

Thời gian không biết trôi qua bao lâu, tiếng nước dừng lại. Lúc này Đồng Nghiên lờ mờ buồn ngủ, Lục Thiếu Thần vừa bước ra khỏi nhà tắm, hơi nước bốc lên như tầng mây mỏng thoát ra ngoài. Hắn thấy Đồng Nghiên ngồi một góc trên giường vô cùng an phận, hai mắt cũng híp lại sắp nhắm.

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Hay quá đi thôi

2024-11-29

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2 Chương 2: "Đồ Điên!"
3 Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4 Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5 Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6 Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7 Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8 Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9 Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10 Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11 Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12 Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13 Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14 Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15 Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16 Chương 16: "Ôn Dịch..."
17 Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18 Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19 Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20 Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21 Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22 Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23 Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24 Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25 Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26 Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27 Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28 Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29 Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30 Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31 Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32 Chương 32: "Nhớ Em."
33 Chương 33: "Giả Dối!"
34 Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35 Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36 Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37 Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38 Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39 Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40 Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41 Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42 Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43 Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44 Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45 Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."
Chapter

Updated 45 Episodes

1
Chương 1: "Không Sao, Rồi Sẽ Lại Như Trước Kia Thôi."
2
Chương 2: "Đồ Điên!"
3
Chương 3: "Bao Nhiêu?"
4
Chương 4: "Cút! Cút Ra Khỏi Nhà Tôi!"
5
Chương 5: "Nhớ Đấy, Nếu Cô Còn Muốn Sống Yên Ổn."
6
Chương 6: "Em Ăn Sạch Sẽ Rồi Định Bỏ Đi?"
7
Chương 7: "Sẽ Không Hối Hận Chứ?"
8
Chương 8: "Muốn Đi Theo Tên Họ Lục Kia?"
9
Chương 9: "Đừng Làm Loạn."
10
Chương 10: "Không Muốn Giúp Thì Đừng Nhìn."
11
Chương 11: "Ngủ Thêm Chút Nữa."
12
Chương 12: "Cái Này, Để Lên Giường Mặc Cũng Không Tồi."
13
Chương 13: "A Thần! Cô Ta Cuồng Ngôn, Ăn Nói Xằng Bậy Nhục Mạ Em."
14
Chương 14: "Đúng Là Để Cho Em Ăn, Phải Ăn Thật Ngon Đấy."
15
Chương 15: "Vì Sao Cứ Nhất Định Phải Là Anh Ta?"
16
Chương 16: "Ôn Dịch..."
17
Chương 17: "Bao Giờ Chúng Ta Đính Hôn?"
18
Chương 18: "Được, Anh Đến Dỗ Em."
19
Chương 19: "Để Thiếu Phu Nhân Của Lục Gia Biết Được Lại Thấy Không Vui!"
20
Chương 20: "Không Nghĩ Đến Sẽ Có Ngày Em Ngoảnh Lại Phía Sau Nhìn Anh."
21
Chương 21: "Nói Lại, Cái Gì Ông Xã Cũng Cho Em."
22
Chương 22: "Ở Đó Đợi Anh."
23
Chương 23: "Đáng Ra Tao Không Nên Sinh Mày Ra, Thật Là Thứ Nghiệt Chủng!"
24
Chương 24: "Mẹ Anh Mất Rồi, Mất Được Hai Năm..."
25
Chương 25: "Mẹ Ơi, Trời Trở Lạnh Rồi."
26
Chương 26: "Mẹ Cháu Không Qua Khỏi..."
27
Chương 27: "Nói Anh Biết, Vì Sao Khóc?"
28
Chương 28: "Được Thôi! Ngài Lục Trả Lương Cho Em."
29
Chương 29: "Đồng Nghiên, Tôi Đến Để Tạm Biệt..."
30
Chương 30: "...Không Phải Tôi Đều Tốt Hơn Sao?"
31
Chương 31: "Thật Sự Không Phải Cậu?"
32
Chương 32: "Nhớ Em."
33
Chương 33: "Giả Dối!"
34
Chương 34: "Bảo Bối Bao Nuôi Bên Ngoài!"
35
Chương 35: "Từ Lúc Nào Lục Gia lại Có Đứa Cháu Dâu Không Biết Phép Tắc Như Vậy?"
36
Chương 36: "Thứ Đó... Giá Bao Nhiêu Vậy?"
37
Chương 37: "Lâu Rồi Không Gặp, Phương Tiên Sinh."
38
Chương 38: "Dì Nhỏ, Cảm Ơn Dì."
39
Chương 39: "Chào Mừng Anh, Về Nhà."
40
Chương 40: "Khốn Khiếp! Ông Đi chết Đi... Đi Chết Đi..."
41
Chương 41: "Tôi Đâu Có Muốn Tự Sát, Ôm Chặt Thế Làm Gì?"
42
Chương 42: "Để Anh Ôm Một Chút."
43
Chương 43: "Con Không Phải Con Ruột Của Bố Mẹ."
44
Chương 44: "Không Sao, Có Anh Ở Đây."
45
Chương 45: "...Sẽ Không Bao Giờ Buông Tay Em."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play