Nắm tay

Lâu ngày không gặp, khiến bầu không khí giữa cô và chú Hoắc trở nên khách sáo đến lạ thường.Cô chẳng biết nói gì, chỉ im lặng, lần đầu tiên phát hiện, muốn hai người nói chuyện mà chỉ toàn những câu khách sáo thì chuyện khó tới nhường nào.

Khóe mắt anh khẽ nhếch lên khiến lông tóc cô dựng lên phòng bị hết ráo, chỉ nghe bên tai nói: " Bây giờ vẫn còn sớm, chúng ta kiếm chút gì ăn rồi xem phim được không?".

Bấy giờ cô mới từ trong mơ tỉnh lại, bỗng nhớ ra mục đích của mình, vội vã cúi đầu vặn vặn tay giả vờ e thẹn: "A, chú chắc hẳn chưa ăn gì nhỉ. Chú cảm phiền ngồi đây đợi cháu một lát, nấu tạm bát mì chú ăn được không ạ?"

Hoắc Dịch liếc mắt qua: "Em biết nấu?" anh thấy trong nhà không có ai ngoài cô, phải chăng cô bé của anh biết sống tự lập.

Cô hạ cằm xuống một góc bốn mươi lăm độ, lúc này khẽ gật đầu nhẹ coi như đáp lại anh.

Thấy vậy anh cười mỉm, hỏi: "Vậy nhờ em nhá được không? Vợ tương lai!!!"

Anh cố ý chắc chắc là cô ý, đầu vang lên chuông cảnh báo khẩn cấp. Cô nghe ra được anh cố tình, hằn giọng"vợ tương lai ", nghĩ đến đây không khỏi đỏ mặt lén nhìn anh, nụ cười trên mặt anh ngày càng đậm, mang theo chút hàm ý trêu chọc. Khiến cô không chịu nổi nữa, chạy vội vào bếp, mặc kệ anh ai bảo trêu cô làm gì.

Vừa nấu cô vừa gọi điện cho Tiêu Tuyết bạn thân của cô, kể về chuyện hôm nay.

"Hả, mày nói cái gì cơ??? Ổng về rồi còn gọi mày là vợ tương lai á" giọng nói mang theo chút phấn khích, hóng hớt của nó truyền qua.

Cô nhăn mũi cái, quyết định không gạt nó, hơn nữa cứ giữ nhiều chuyện bất ngờ vui như vậy cô nghẹn chết mất.

"Thật sự có nhiều chuyện tao không ngờ thật, chả hiểu nay chú về đột ngột, còn muốn bàn chuyện hôn sự."

"Hahahha, mày bị bẫy chắc rồi. Cháu sẽ là của chú tiểu Hiểu à " nói rồi nó cười một tràng bỏ mặc tôi với sự ngơ ngác.

"Ôi ôi ôi, cái này không phải thật chứ, mày đừng cười nữa nói chuyện nghiêm túc nào ".

Tiêu Tuyết thở nhẹ một cái, trầm một lúc rồi đáp: "Hoắc Dịch chú ấy có ý với mày!!!".

Đầu óc choáng váng, tim đập loạn xạ.

Giữ lúc cô đang bối rối, cô nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Hoắc Dịch: "Thư Hiểu, em nấu kiểu vậy à? Làm gì mà để bản thân bị thương, ra ngoài, ra ngoài nhanh tôi sơ cứu cho em ".

Nói rồi anh cầm tay cô kéo ra khỏi phòng bếp trong sự bàng hoàng, không biết chuyện gì xảy ra với mình. Lúc này nhìn xuống hai bàn tay đang nắm vào nhau, cô mới nhận ra, hóa ra tay cô bị chảy máu nhưng vì sao nhỉ??? Nó xảy ra lúc nào vậy? Hay trong lúc cô bị chính câu nói của Tiêu Tuyết câu dẫn. Cô thầm nghĩ: chắc là vậy rồi.

Anh kéo cô ra phòng khách, quay lại hỏi: "Hộp y tế ở đâu?"Nói đến câu này, anh đảo mắt như thể tìm kiếm gì đó xung quanh.

Thấy cô không trả lời, anh quay lại nhìn cô: "Có chuyện gì sao? Em không cẩn thận gì hết vậy ".

Cô xua tay: "Dạ không có gì ạ, chú tự để cháu làm cũng đư..."

Không kịp để cô nói xong câu, Hoắc Dịch ấn cô xuống ghế sofa, lạnh nhạt đáp: "Ở đâu?"

"Dạ ở lầu trên phòng thứ hai bên tay trái ạ" cô giật thót tim, anh vậy mà quát cô. Buồn man mác, len lỏi trong tim.

Nói rồi anh phi thẳng lên lầu hai, bỏ mặc cô với sự ngơ ngác khó hiểu.

Chợt có cảm giác lành lạnh ở ngón tay, là anh đang quỳ một gối xuống để băng bó lại cho cô. Nhìn từ góc độ này, mái tóc mượt mà khẽ lay đọng, sóng mũi thẳng đứng vẻ mặt mang chút ôn nhu.

"Có đau không? Nếu đau thì nói tôi một tiếng " anh ngước lên nhìn tôi nhẹ giọng nói.

Đối mặt với vẻ mặt dịu dàng ấy thì cô làm gì biết đau là gì nữa, ước gì thời gian có thể dừng lại lúc này. Tay anh thật ấm, nếu nó ôm trọn cơ thể cô thì thế nào? Sáu năm qua anh ở bên đó, biết bao cô gái xinh đẹp tài giỏi chắc hẳn cũng lọt vào mắt xanh của anh rồi nhỉ. Bỗng, cô thấy mình không xứng với anh, tim nhói lên từng cơn, tình cảm mãnh liệt ấy cứ thiêu đốt trái tim cô khiến cô không khỏi nghĩ vớ vẩn.

"Sao vậy, đau quá đến phát khóc à?" anh thấy mắt cô đỏ au lên hơi cuống lên hỏi.

Tim như bị bóp nghẹn, tôi cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Chú Hoắc, chú hứa với cháu đừng yêu ai được không"

Hoắc Dịch cười cười: "Có chuyện gì khiến em suy nghĩ vậy, tôi có hôn ước với em rồi, sao có thể nói chuyện yêu đương với người khác được chứ" nói rồi, anh vuốt đầu mũi cô.

Hôn ước, đúng rồi. Nhắc tới đây tôi mới nhớ: "À đúng rồi nhỉ, vậy chú ngồi đây đợi cháu vào nấu tiếp cho chú ăn ạ" cô nhìn anh mỉm cười đáp.

Cô vừa đứng lên thì một bàn tay níu lại: "Thôi để đó tôi nấu được, em ngồi nghỉ ngơi đi "

Nói rồi anh vụt vào bếp trước sự bất ngờ của cô, nhìn xuống bàn tay trơ vơ giữ không trung cô khẽ nhíu mày. Ước gì được nắm tay anh thêm chút nữa thì tốt biết bao.

Ăn uống, nghỉ ngơi xong xuôi cô và anh lôi bộ phim ma đang nổi rần rần trên mạng mấy ngày nay ra để xem.

Hot

Comments

Nhu Ngoc 22

Nhu Ngoc 22

ulatrơi chưa j a gọi vk tương lai rồi kìa

2023-06-27

1

明 德 婉 儿

明 德 婉 儿

nghe muốn lịm tim luôn

2023-06-24

0

Hà Thu

Hà Thu

ra nữa điii ad ơiiiii

2023-06-13

3

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play