Tiến hành quy trình chuyển đổi linh hồn -
1%… 15%… 36%… 58%… 76%...
90%......100%....Quá trình chuyển đổi hoàn tất. Bắt đầu chuyển giao kí ức nguyên chủ.
*tút*...
*tút*...Hoàn tất chuyển giao. Chúc kí chủ có một cuộc sống mới. Thân ái!
Sau hàng loạt các thủ tục chuyển đổi các thứ thì cuối cùng y cũng được xuyên không qua thế giới khác.
Khi mở mắt ra thì đập vào người y là một cơ thể đau nhức toàn thân hơi thở thì yếu ớt như thể y vừa bước từ cửa môn quan trở về.
"Nư..ớc. Có ai không?." Đáp lại y chỉ là một không gian tĩnh lặng bao trum khắp căn khòng.
Từ từ nhấc cơ thể nhỏ bé ấy lên, y đảo mắt xung quanh căn phòng. Căn phòng nhỏ tồi tàn cùng không khí ảm đạm, u ám của màn đêm. Đảo mắt mọi ngóc ngách trong phòng để tìm bình nước.
*Đây rồi*. Y cố gắng nhấc cơ thể lên để đi lại bàn nhưng sức khỏe của y hiện tại đến một bàn tay cũng không nhấc lên được. Y tức giận mắng: "khốn khiếp!!. Tại sao lại cho ta cái cơ thể như sắp chết thế này!!?."
Bỗng bên ngoài có tiếng bước chân đi nhanh lại chỗ y.
*Thôi chết, nói lớn quá rồi.*
Rầm!!
"Không để cho ai ngủ hả??. Đêm hôm khuya khoắt mà la lối om sòm gì vậy ?!!"
Một thân nữ nhi thanh mảnh ước chừng 13 14 tuổi bước vào với khuôn mặt tức giận: "Tiểu thư, người không ngủ thì cũng phải cho nô gia ngủ chứ??. Người đây là muốn quấy phá mọi người sao ??!"
Nữ tử đó đi lại gần và gằn giọng với y: "Liệu hồn mà yên phận của mày đi, trong nhà này không ai chứa chấp đứa con hoang như này đâu." Cô ả bóp chặt lấy cằm y mà hất. Ung dung tự đắc mà ngẩng cao đầu.
*Con ranh khốn nạn này.* Y đau điếng người ngồi thẳng dậy, tay với lấy tay áo của ả rồi khàn giọng nói.
"Nước...ta cần nước khụ...khụ." Giọng nói khàn đặc của y làm cho nữ tử kia phải nhìn kĩ lại khuôn mặt y. Ả bất giác cười khẩy.
"ha...mới tắm nước lạnh có tí thôi mà đã đỏ hết mặt mày như thế này rồi, đúng là phế vật mà." Nói là vậy nhưng ả vẫn đi lại bàn và đổ đầy một ly nước mang đến cho y.
Đang tính lấy thì từ trên đỉnh đầu một dòng nước lạnh dội xuống đầu y khiến y bị sặc nước.
"Ngươi...không sợ bị trách phạt sao?." Y lạnh lùng nhìn nữ tử đó: "ha...trong nhà này chả có ai tin lời một đứa như mày đâu, huống chi bây giờ tao chì cần bịa đặt vài lời là có thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mày rồi." Ả chỉ ngón tay lên giữa trán y mà nhấn mạnh.
"Vậy nếu như có tin đồn rằng tam tiểu thư của Hầu phủ bị ngược đãi lan ra ngoài thì sẽ thế nào nhỉ?" Y nhếch mép cười: "Nếu như vậy thì người bị trách phạt sẽ không phải là ta mà là ngươi đấy, con tiện tì ngu xuẩn !". Y trừng mắt nhìn ả.
"Ngươi....!". Giọng nói cứng lại dần và không thể nói thêm lời nào.
*Từ khi nào mà nó có thể khôn như thế chứ, trước đây ta nói gì nó nghe đó. Sao bây giờ lại dám bật lại ta kia chứ?!.* Nữ tử đó tức đến nỗi đỏ cả mặt nhưng không dám nói gì.
"ha..ha.. chỉ cần ngươi không dám hó hé một lời là được chứ gì ?" Ả nhếch mép đắc thắng.
"Ta...đâu có bị câm đâu?" Y cũng chẳng thua kém gì mà nghiêng đầu cười.
"Ngươi...ngươi !". Nữ tử đó tức giận đến nỗi không dám nói lời nào. Y được đà mà nói: "Lấy một ly nước khác đến đây."
"Vâ...vâng." Những bước đi e dè của cô gái đó khiến y cảm thấy thích thú: * Cô ta tên Tầm Thư, là nữ hầu của nguyên chủ sao? Đúng là gan bằng trời khi mà dám đụng vào ta đấy.* Y lấy tay che miệng cười.
*Ngày mai ta sẽ nói với phu nhân, để xem ngươi còn dám ngông cuồng như vậy nữa không !?*. Tầm Thư nghiến răng nghiến lợi nghe theo sai bảo của y.
"Nước đây ạ." Tầm Thư đưa lại ly nước cho y. Lần này thì không dám ngang tàng như lần trước nữa, có lẽ đã biết sợ rồi chăng?.
"Ngươi, lại đây." Y hạ giọng lạnh lùng gọi.
"Người gọi nô tì." Khúm núm đi lại.
"Đưa tay đây." Tầm Thư rụt rè đưa bàn tay ra. Y cầm cổ tay đưa lên trán mình, điều đó làm cô giật mình: "Tiểu...tiểu thư, người làm gì vậy ?". Cô tính rút lại nhưng tay lại không còn chút sức lực nào.
"Kiểm tra, nhanh." Y dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn lên cô. Bản thân Tầm Thư lúc này đã không còn đường lui, buộc phải làm theo sai bảo của vị tiểu thư đang ngồi trước mặt mình. Cô run rẩy trả lời: "Tiểu thư, người ốm...rồi ạ."
"Vậy đã biết làm gì chưa?". Y cầm cánh tay đó hất sang một bên, lưng tựa vào thành giường nhắm mắt lại. Tầm Thư sững sờ trước phong thái uy nghiêm của tiểu thư. *Trước đây tại sao lại không nhìn ra được khí chất của con nhóc này kia chứ?*. Cô ngây người ra nhìn người trước mặt đang thở hổn hển do cơn sốt ban chiều.
"Sao còn chưa đi !?". Giọng nói của y bây giờ có phần mất kiên nhẫn. "Dạ...dạ, nô tì đi ngay !!". Tầm Thư vội vã đi sắc thuốc cho y, còn y thì ngồi đó nghĩ ngợi.
Bỗng nhiên y đột nhiên mất đi ý thức chìm vào một không gian khác. Nơi đây bao trùm một màu đen giống với lần đầu gặp tiểu Thanh. "Lại là nơi nào nữa đây ?".
Y mệt mỏi ngồi phịch xuống, giọng nói lớn lên. " Nếu không ra thì ta đi về đây, ở đây chả có gì thú vị cả." Đáp lại lời của y là tiếng cười của một đứa trẻ.
"Quả nhiên là ngươi mà, ra đây đi."
"ehehe bị phát hiện rồi."
Một lần nữa lại có làn sáng nhè nhẹ hiện lên, tiểu Thanh lại một lần nữa xuất hiện trước mặt y. " Nói đi, gọi ta đến đây làm gì ?".
"Ta quên nói với huynh. Tại huynh đến từ thế giới khác nên không biết có học được ngôn ngữ của thế giới này không nên ta đã dùng một mảnh linh hồn đến để chỉ cho huynh." Tiểu Thanh xoa xoa sau gáy.
"Không phải vài tuần nữa là có mama đến dạy cho ta sao?". Y hỏi.
"Đúng là vậy nhưng lúc nãy huynh đã thay đổi một chút của tương lai nên ngày mai là mama đó đến rồi." Cô bay lượn xung quanh y.
"Vậy thì có vấn đề gì sao ?". Y kéo tay tiểu Thanh xuống và ôm vào lòng. * Không hiểu sao cô nhóc này lại mềm đến vậy nhỉ ?*
"Đó chỉ là lí do phụ thôi, ta đến đây vì lí do khác." Cô khoái chí dơ ngón tay lên.
"Lí do khác ?". Y nghiêng đầu thắc mắc.
"Đó là vết bớt. Huynh có muốn một vết không?". Cô ngước lên hỏi y.
"Cái đó để làm gì ?"
"Trước đây ta rất thích những vết bớt như vậy, trông nó rất đẹp. Hồi trước ta cũng đã tự vẽ cho mình một vết ở ngực phải."
"Cũng có thể là vẫn còn người trùng sinh giống như huynh, nên nếu vết bớt này làm đại diện cho huynh thì sao ?". Cô thích thú giải thích cho y nghe.
"Vẫn còn người giống ta sao ?".
"Cũng có khả năng đấy." Cô mỉm cười tinh nghịch.
"Để ta suy xét đã." Y suy ngẫm một lúc rồi đưa ra quyết định.
"Được, vậy đi. Có một vết bớt cũng không thiệt thòi gì." Y chắc nịch với lời nói của bản thân.
"Thật sao ?!. Vậy huynh muốn như thế nào, đạt nó ở đâu ?!". Tiểu Thanh vui mừng hớn hở nhìn y: " Vì nói ta sống trước đây là Nhật Bản nên có lẽ sẽ là hoa anh đào vậy. Còn đặt ở đâu thì hm..." Y ngắt quãng lời nói.
"Nhanh đi, ta sẽ làm cho huynh liền." Cô nhanh nhảu hối y.
"Ở sau gáy."
"Gì, sao lại ở sau gáy?". Tiểu Thanh khó hiểu nhìn y.
"Vì trước đây ta có xăm một hình ở sau gáy nên chắc vết bớt như này cũng được, không vấn đề gì cả."
"Ò, sao không để nó ở phía trước mà lại để ở phía sau ?. Tóc che hết rồi thì còn gì đẹp nữa chứ." Tiểu Thanh tiếc nuối đứng dậy.
"Được rồi, sau gáy thì sau gáy. Triển thôi nào." Tiểu Thanh đi ra đằng sau, y cũng hiểu mà vén mái tóc sang một bên thuận tiện cho việc tạo vết bớt. Được một lúc thì cuối cùng cũng xong rồi. Cô hài lòng nhìn vào thành phẩm của mình.
"ha...đúng là tuyệt sắc mà." Cô cảm thán nhìn vào bông hoa.
"Xong rồi sao?, Vậy đưa ta về đi. Tì nữ kia sắp sắc thuốc xong rồi." Y buông xỏa tóc ra rồi đứng dậy.
"Vậy ta về đây."
Y dần biến mất trong màn sương trắng nhẹ. Bỗng có tiếng nói lớn của tiểu Thanh cất lên: "Ta sẽ cho huynh một chút tài lẻ coi như quà chia tay của chúng ta đi !!. Hẹn gặp lại vào một ngày không xa, tạm biệt !!!"
Y chỉ mỉm cười rồi giơ tay lên chào lại. Cuộc gặp gỡ cuối cùng cùng với tiểu Thanh đã kết thúc: " Mong nhóc sẽ được tái sinh vào một cuộc sống tốt hơn."
Quay trở lại thực tại.
"Tiểu thư ?! Người tỉnh chưa ? Thuốc đã sắc xong rồi. Người uống đi." Tầm Thư đưa bát thuốc đen ngòm trước mặt y khiến y nhăn mày.
"Được rồi, đưa đây." Y chỉnh lại tư thế ngồi rồi cầm bát thuốc lên. Một hơi uống hết số thuốc trong bát.
*Đúng rồi, uống đi. Để ta xem ngươi có thể tự đắc như vậy đến bao giờ.* Ả lấy tay che miệng lại rồi cười ghê rợn.
Y đưa bát thuốc cho cô ta rồi nhìn vào sắc mặt của ả. *Có giở trò, để xem ta trị ngươi như nào.*
"Nếu không còn gì căn dặn vậy nô tì xin cáo lui." Ả cầm chén thuốc lui xuống nhưng miệng vẫn không ngừng cười.
"Để tính sổ ngươi sau. Giờ cần nghỉ ngơi lấy lại sức đã." Y cũng nằm xuống rồi yên giấc.
Updated 68 Episodes
Comments