Ngày hôm sau.
Uyển Thanh mệt mỏi ngồi dậy. Cơ thể y như vừa bị hút hết sực lực đi, chỉ còn lại cái xác sống. Chưa kịp định hình được vấn đề thì bên ngoài cửa đã ồn ào. Tiếng đập cửa ngày càng lớn.
Rầm !! Rầm !! Rầm !!
"Tiểu thư, đại phu nhân cho gọi người !. Nếu người không nhanh lên thì sẽ bị phu nhân trách phạt đấy !!"
Chưa kịp đáp thì cánh cửa đã bật tung ra. Một mama lớn tuổi đứng nghênh ngang trước cửa phòng. Mắt liếc nhìn xung quanh như đang dò xét thứ gì đó.
"Tiểu thư là ta còn chưa cho vào mà lại dám tự tiện xông vào. Quy cũ trong phủ để đâu hết rồi !?" Uyển Thanh vén tóc sang một bên liếc nhìn mama đó.
"Đại phu nhân nói người nhanh chuẩn bị qua từ đường để hỏi tội người." Mama đi lại gần y rồi kéo xốc y lên.
"Mong người lượng thứ, tam 'tiểu thư'." Chữ tiểu thư được nhấn mạnh khiếm những a hoàn bên ngoài bật cười sau lưng.
"Ức...". Y nhắm chặt mắt lại rên vài tiếng nhỏ.
"Tiểu thư, người đừng giả bệnh. Không có tác dụng đâu."
"Bụng ta...đau quá.." Tay còn lại Uyển Thanh ôm chặt lấy bụng mà co người lại.
Mama nhìn thấy vậy thì thả tay ra rồi quay lại hỏi a hoàn bên cạnh y: "Cầm Thư, chuyện này là sao?"
"Nô...nô tỳ không biết... Hôm qua người vẫn còn bình thường, không có gì cả. Sao..sao tự dưng lại thành ra như này được." Cầm Thư giả vờ như không biết sợ hãi trả lời.
"Như này rồi còn cãi sao, nhanh chuẩn bị quần áo mới và sửa soạn cho tiểu thư nhanh lên. Còn chờ gì nữa !" Mama quát lớn.
"Vâng...chúng nô tỳ đi ngay !!" Những người ở đấy chạy vội vã đi làm theo lời sai bảo của mama.
Y cũng bất ngờ trước những hành động của người nữ tử đã qua trung niên này. Ngây ngốc trong phút chốc thì bị tiếng gọi của mama làm giật mình.
"Tam tiểu thư, những việc làm như này chỉ là để cho Ngô phủ chúng ta không bị mang tiếng xấu, tất cả là vì Ngô phủ."
"Ta cũng xin lỗi vì hành động lúc mới nãy, do ta nge tin từ Cầm Thư rằng người đã làm chuyện quá đáng với cô ta." Mama cúi đầu xin lỗi trước mặt Uyển Thanh.
"kh..không sao, dù gì thì chuyện này cũng đã qua rồi, không cần nhắc đến nữa." Cơm đau từ bụng có vẻ đã giảm đi nhiều nhưng vẫn khiến Uyển Thanh nhăn mày.
Cầm Thư chội vã chạy đến chỗ y cùng bộ y phục nhỏ, thở gấp gáp nói.
"Ti...tiểu thư, chúng ta chuẩn bị thôi ạ".
"Làm phiền mama ra ngoài và thông báo cho đại phu nhân rằng ta sẽ đến sau. Giờ ta cần thay y phục và chải tóc nữa." Y đứng dậy từ giường và bước tới bàn trang điểm đối diện.
"Vậy ta không quấy rầy tiểu thư nữa, lão nô xin cáo lui." Mama cùng những a hoàn khác ra khỏi phòng của y.
"Tiểu thư, để ta giúp người thay y phục." Cầm Thư sợ hãi mà cởi từng lớp y phục trên người Uyển Thanh ra.
"Hôm qua như vậy rồi mà ngươi vẫn không biết sợ là gì nhỉ ? Ta đã cho ngươi cơ hội để chuộc lỗi rồi mà, tại sao lại không nắm bắt lấy nó." Uyển Thanh lạnh lùng nhìn a hoàn trước mặt. Khuôn mặt của y tỏa sát khí khiến a hoàn đang cúi người cũng cảm thể cảm nhận được.
Ả run rẩy quỳ xuống trước chân y mà lắp bắp:"Là...là nô tỳ ngu dốt không thể nắm bắt được cơ hội mà người ban cho. Mong người trách phạt !" Cầm Thư liên tục lặp lại lời vừa rồi và dập đầu liên tục.
"Ta sẽ trách tội ngươi sau, nhanh chóng sửa soạn rồi đi đến từ đường đi." Y vẫn đứng yên đó không một chút lay động.
"Vâng...vâng, nô tỳ sẽ làm nhanh ạ."
_________________
Tại từ đường.
Đây là nơi được dùng để phạt những người làm trái quy tắc, làm ô uế thanh danh của Hầu phủ. Bất kể a hoàn hay tiểu thư thiếu gia nào nếu đã có tội đều phải đến đây để nhận tội. Và người có quyền quyết định hình phạt cho tất cả mọi người ở đây chính là Đại phu nhân của Ngô phủ.
"Chậc chậc, không biết tam tiểu thư lại làm ra trò hạ tiện gì nữa đây?"
"Hạ tiện? Tam tiểu thư sao lại làm ra nhũng trò như vậy được chứ?" Một a hoàn mới đến phủ thắc mắc.
"Cô là người mới sao? Cô không biết đấy thôi, tam tiểu thư vốn tính tình nóng nảy, phá phách, hay hành hạ a hoàn của mình. Thậm chí còn đòi hỏi những thứ quá tầm với của mình nữa cơ."
"Tuổi còn nhỏ đã như thế này rồi thì không biết sau này lớn lên còn ghê ghớm đến nhường nào." Một a hoàn khác lên tiếng.
"Tất cả im lặng !" Mama đi lại gần rồi quát lớn.
"Đây không phải là nơi cho các ngươi bàn tán bậy bạ, mau cút hết cho ta !"
"Thẩm..Thẩm mama, chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đi ngay."
"Đúng là không có phép tắc gì cả. Hừ." Thẩm mama đi vào bên trong từ đường.
Tại nơi đấy, một người nữ nhân tuổi trung niên mặc xiêm y màu đậm đang ngồi ngay trong điện, tay vuốt một chú mèo tam thể lớn.
" Nó đâu rồi?"
"Thưa đại phu nhân, tam tiểu thư nói rằng hay cho cô ấy chút thời gian để sửa soạn đầy đủ, cô ấy sẽ đến sau." Thẩm mama cung kính nói.
"Được rồi, cũng không sao. Vẫn còn sớm. Đợi một lát cũng không hại ai." Nữ nhân đó ngước lên nhìn mama.
Một khắc sau (15 phút)
"Thưa đại phu nhân, tam tiểu thư đã đến ở trước rồi ạ." Một nha hoàn đi vào trong điện bẩm báo.
"Cho vào." Thẩm mama nói lớn.
"Uyển Thanh tham kiếm đại phu nhân." Y đến giữa điện và hành lễ trước nữ chủ nhân của Ngô Phủ.
"Đến rồi sao ?" Một giọng nói trầm ổn pha chút lạnh lùng cất lên khiến cho mama bên cạnh cũng phải nghiêm nghị theo.
"Thứ lỗi cho Uyển Thanh có mặt trễ." Y cúi nhẹ đầu xuống.
*Hôm nay nó không phá phách như thường ngày nữa. Còn xưng...Uyên Thanh ?* Đại phu nhân nghi hoặc nhìn y.
Đại phu nhân chống tay lên quai ghế nhìn y rồi cất tiếng: " Miễn lễ. Hôm nay ngươi đã biết tội của mình chưa ?"
Y cũng không câu nệ mà trả lời: "Là Uyển Thanh ngu dốt không biết đã phạm phải tội gì. Thỉnh Đại phu nhân nói rõ." Uyển Thanh đứng dậy ngước mặt lên nhìn. * Người này có chút uy thế của kẻ đứng đầu, nhưng cũng chẳng bằng ta của trước đây. Sau cùng gì cũng chỉ là một nữ nhân chân yếu tay mềm mà thôi.*
____________________
Xin chào, mình là tác giả của bộ truyện 'Bệnh Kiều Đế Vương Hôm Nay Lại Ghen Rồi !!' Các bạn có thể gọi mình là Mori-san.
Trước hết thì mình xin cảm ơn các độc giả đã ủng hộ bộ truyện này của mình. Mặc dù là đầu tay nhưng mình vẫn sẽ cố gắng hơn trong việc cải thiện văn phong của mình để truyện được thêm tốt hơn, hay hơn để không khiến cho các bạn phải chán nản. Nếu có sai sót trong việc diễn đạt cũng như chính tả thì mn cứ thẳng tay ghi lỗi cho mình, mình sẽ cẩn thận chỉnh sửa và tiếp nhận các y kiến từ các bạn. Và đây là một số nhận biết đâu là suy nghĩ, đâu là lời nói của nhân vật.
"…" là lời nói của nhân vật.
*…* là suy nghĩ của nhân vật.
(…) là lời giải thích hoặc chú thích cho một số từ khó hiểu.
Updated 68 Episodes
Comments