Chương 2:

Vương Tuyết Lệ ngã quỵ sững sờ trước hiện thực trước mắt của nàng. Người mà nàng đã hết mực yêu thương lại hại chính cha mẹ ruột thịt, hại hơn một trăm nhân khẩu mẫu tộc của nàng đến cả những người già và trẻ con cũng không tha.

Tại sao? Sao hắn có thể hại đến gia tộc nàng như vậy chứ. Nàng chưa bao giờ phụ hắn. Mặc dù công lao của Vương gia không bằng Mộ gia nhưng cũng là trung quân. Không ngờ hắn lại dám, lại dám hại họ. Ánh mắt của nàng lóe lên sự hận thù. Nước mắt hóa thành máu. Từ tình yêu biến thành thù hận. Yêu nhiều thì hận càng nhiều. Nàng căm thù hắn đến tận xương tủy. Thù diệt tộc này nàng nhất định phải báo. Nàng phải cho hắn trả giá gấp trăm ngàn lần.

- Hoàng Cảnh Du – tên khốn nạn nhà ngươi. Ta có làm quỷ cũng không tha cho ngươi.

- Ha ha…

Đáp lại thù hận của nàng chỉ là nụ cười mỉm mai của hắn. Thật là hèn mọn. Đúng vậy, hắn đang chế giễu nàng, bây giờ nàng còn không lo nổi cho bản thân mình thì nói gì là báo thù cho Vương gia.

Càng nhớ đến ngày hôm đó, lòng nàng càng đau đớn. Đứa con gái bất hiếu này đã hại cả gia tộc, không đáng để sống trên đời. Chỉ vì sự mù quáng trong tình yêu của nàng mà đã hại tất cả mọi người, hại những người mà nàng yêu thương nhất. Hiện tại chỉ có thù hận mới nuôi sống nàng, mới để cho nàng vực dậy bò lên mọi cách mà sống.

Đang lâm vào trầm tư thì cánh cửa lãnh cung bất chợt mở ra. Ánh sáng bên ngoài chiếu rọi vào làm mắt những ở trong cảm thấy không quen. Người bước vào dẫn đầu một nhóm nhiều tì nữ và thái giám. Mắt phượng mài ngài được tô điểm tỉ mỉ là một đại mỹ nhân. Cung trang thật chói mắt, khoác trên mình phượng bào đỏ rực chín đuôi chỉ tượng trưng cho ngôi vị đứng đầu nữ nhân thiên hạ, ngôi vị mà bao người mơ ước - Hoàng hậu. Đó là Mộ Tĩnh Nhu.

Vương Tuyết Lệ ngước lên nhưng không thèm đứng dậy hành lễ. Ha, giờ này còn hành lễ gì chứ. Nàng chỉ ước gì tự tay mình cầm đao đâm vào cái người mang khuôn mặt giả tạo kia, khuôn mặt đã tiếp tay cho Hoàng Cảnh Du diệt tộc nàng. Khỏi nói Vương Tuyết Lệ cũng biết Mộ Tĩnh Nhu lại tới đấy để chế giễu mỉa mai bộ dạng thảm hại hiện tại của nàng. Thỉnh thoảng cô ta cứ đến ra oai. Thật là phiền phức.

Mộ Tĩnh Nhu bước vào lại thấy Vương Tuyết Lệ như thường ngày không thèm đứng dậy hành lễ, chỉ có tì nữ của nàng đã run cầm cập quỳ xuống làm ả nhăn mày khó chịu. Hừ. Thường dân chính là thường dân, thật không hiểu phép tắc.

Người ở địa vị cao chính là vậy, đặc biệt là Hoàng tộc. Dù cho họ có ban chết cho ngươi thì ngươi cũng phải quỳ xuống mà cảm tạ họ. Hoàng tộc không bao giờ có tội, chỉ có dân mới có tội. Đó là điều hiển nhiên từ trước đến nay.

Hừ. Đáng khinh.

Mộ Tĩnh Nhu đứng ở đấy không thấy Vương Tuyết Lệ đoái hoài đến mình thì liếc mắt sang cho thái giám bên cạnh như ra lệnh. Hiểu ý, hai tên thái giám nhanh chóng đi đến nắm chặt cổ tay Vương Tuyết Lệ và đè nàng quỳ xuống trước hoàng hậu.

Vương Tuyết Lệ cũng chẳng thèm phản kháng, như một cái xác không hồn mặc cho họ muốn làm gì thì làm. Hiện tại không có sức, tội gì phản kháng cho mất công. Ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh như giếng cổ, dường như mọi chuyện nàng đều không để vào mắt.

Mộ Tĩnh Nhu nhìn ánh mắt của nàng cũng phải thốt lên một câu: Thật là kiêu ngạo.

Có một sự thật mà Mộ Tĩnh Nhu luôn giấu kín không dám nói ra đó chính là theo như bát tự thì Vương Tuyết Lệ trời sinh làm hoàng hậu. Lúc trước ả chê bai Hoàng Cảnh Du bởi vì hắn không có mẫu tộc lớn mạnh chống lưng đã từ chối lời cầu hôn, mơ ước của Mộ Tĩnh Nhu chính là ngồi lên ngôi vị tôn quý này. Một kẻ sinh ra bởi một vũ nữ được tiến cống thì làm gì có cơ hội trở thành hoàng đế cơ chứ. Mục tiêu của ả là thái tử. Tuy nhiên, không hiểu sao trái ngược với suy nghĩ của ả thì Hoàng Cảnh Du lên ngôi hoàng đế. Nên ả đã tìm mọi cách, dùng sự uy hiếp từ phụ thân để hắn đưa nàng lên làm hoàng hậu.

Mộ Tĩnh Nhu tự tin với bản thân rằng nhan sắc của ả kiều diễm hơn Vương Tuyết Lệ thành công quyến rũ Hoàng Cảnh Du. Thổi gió bên tai hắn để hắn chán ghét nàng. Điều đó làm cho tâm tình của ả vô cùng sảng khoái. Ai bảo cô ta dám tranh giành với ả cơ chứ.

Mộ Tĩnh Nhu hướng xuống dưới mỉa mai Vương Tuyết Lệ:

- Vương Tuyết Lệ. Ở lãnh cung có vui không? Ta thấy ở đây yên tĩnh chắc là cô sẽ cảm thấy vô cùng buồn chán nên ta đã mang cha mẹ đến chung vui với cô đấy.

Bấy giờ Vương Tuyết Lệ mới phản ứng lại. Cái gì? Chẳng phải cha mẹ cô đã bị xử tử rồi sao? Sao lại…

Hai tên thái giám mang đến một chiếc thùng lớn.

Mộ Tĩnh Nhu cười đểu. Ả thật tò mò muốn xem biểu cảm của Vương Tuyết Lệ này khi thấy được vật ở trong thùng nên nhanh chóng hạ lệnh cho thái giám mở nắp ra.

Vương Tuyết Lệ khi nhìn thấy thứ đó thì hét toáng lên một tiếng sợ hãi, không dám tin vào thứ trước mắt của mình.

- Á… Là phụ thân, là mẫu thân. Các người… các người thật là độc ác.

Tác giả: Các bạn đoán xem thử thứ Mộ Tĩnh Nhu mang đến là cái gì mà khiến cho Vương Tuyết Lệ phải sợ hãi như vậy?

Hot

Comments

Cố Ninh Di

Cố Ninh Di

nghe tên Mộ Tĩnh Nhu thật phèn

2024-09-25

0

贅沢な IV

贅沢な IV

đau online 😞

2024-08-25

1

Ops Hiha

Ops Hiha

cao quý cái gì trời

2024-08-01

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play