Thái giám mở chiếc hộp. Thứ bên trong khiến mọi người xung quanh phải khiếp sợ, đặc biệt là Vương Tuyết Lệ khuôn mặt của nàng đã tái xanh từ lúc nào. Không còn là tư thế bị đè ép quỳ như ban nãy mà là ngã quỵ xuống sửng sốt trước thứ đập vào mắt nàng.
Môi Vương Tuyết Lệ run run chỉ thốt lên được vài chữ:
- Đó chính là… là khuôn mặt của phụ thân, mẫu thân.
Thứ ở bên trong chính là đầu của Vương gia và phu nhân của hắn, là cha mẹ ruột thịt của nàng. Họ đã bị Hoàng Cảnh Du hãm hại dẫn đến tử hình thị chúng một cách nhục nhã nhưng vẫn chưa được yên ổn mà đầu của họ được dùng vôi để cố định đứng trong thùng. Hai cái đầu vẫn còn nhuốm đầy máu lém luốc xen thêm nữa là những vết vôi trắng. Đôi mắt vẫn còn mở to trừng lớn như kiểu họ chết một cách đau đớn không thể nhắm mắt. Khung cảnh này thật khủng bố. Kể cả những sát thủ được huấn luyện cũng phải hét lên một tiếng.
Những người xung quanh khi nhìn thấy cảnh tượng này đều lùi ra xa sợ hãi chỉ có Vương Tuyết Lệ là dần dần bò đến trước cái thùng đó. Nàng chầm chậm vươn tay của mình, như vẫn không dám tin mà chạm vào hai gương mặt máu me đang dựng thẳng đứng kia. Đó là cha mẹ của nàng cơ mà. Tại sao nàng phải sợ cơ chứ. Nàng chỉ cảm thấy thương xót cho họ và hận bản thân mình mà thôi. Vương Tuyết Lệ ôm chầm hai cái đầu đó nhưng nàng không khóc. Kẻ thù của nàng vẫn ở trước, nàng không thể bộc lộ ra khuôn mặt yếu đuối của mình lúc này được.
Mộ Tĩnh Nhu mang thứ này là để dọa sợ nàng, thấy được vẻ mặt tuyệt vọng của nàng. Nhưng không, Vương Tuyết Lệ nàng không phải là kẻ yếu đuối, bộc lộ ra vẻ mặt đau đớn chỉ càng làm cho cô ta cảm thấy sảng khoái, mua vui cho cô ta mà thôi.
Hận thù trong mắt Vương Tuyết Lệ lại tăng thêm. Mộ Tĩnh Nhu phải chết.
Vừa dứt lời nói đó trong đầu, Vương Tuyết Lệ rút con dao đã luôn giấu kín ở thắt lưng ra chạy đến vòng ra sau tóm lấy hai tay của Mộ Tĩnh Nhu, dùng chân đá hết những tì nữ xung quanh ngã ra xa. Chỉ trong chốc lát, khiến mọi người không kịp phản ứng, đến cả Mộ Tĩnh Nhu đang bị kề dao trên cổ cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhanh quá. Không lẽ Vương Tuyết Lệ biết võ sao? Không thể nào. Không có thông tin nào nói rằng Vương tiểu thư biết võ cả.
Đúng, Vương Tuyết Lệ không hề biết võ. Tất cả chỉ là bản năng của nàng mà thôi. Hận thù đã cho nàng cái sức mạnh đó. Sức mạnh có thể kè dao lên cổ cái nữ nhân đáng chết này.
Sau khi nhận biết được mọi chuyện. Mộ Tĩnh Nhu thấy mình đang bị Vương Tuyết Lệ uy hiếp, ả nghiến răng đe dọa lại Vương Tuyết Lệ:
- Tiện nhân. Mau thả tay ra. Giờ ngươi hối hận bỏ dao xuống thì ta còn khoan hồng độ lượng cho người được chôn chung với cha mẹ .
Vương Tuyết Lệ bị uy hiếp như vậy nhưng nàng vẫn ghim dao vào cổ Mộ Tĩnh Nhu mà cười lớn:
- Haha. Vậy thì ta sẽ kéo người xuống nằm lót đệm cho ta và phụ thân mẫu thân. Nếu có hoàng hậu nương nương tôn quý làm bệ đỡ thì thật là vinh hạnh cho gia đình ta. Thật cảm kích người a.
Bấy giờ, Mộ Tĩnh Nhu mới bắt đầu cảm thấy sợ hãi, người ả run lên nhưng không dám cử động. Bởi vì chỉ cần nhúc nhích một chút xíu là con dao kia sẽ cắt đứt lìa cổ nàng. Chết tiết, vốn dĩ ả nghĩ rằng Vương Tuyết Lệ vốn yếu đuối, làm gì có gan cầm dao uy hiếp một ai nên mới đe dọa lại như vậy. Nhưng hiện tại nàng ta đã liều mình, bất chấp mọi thứ.
Thấy Mộ Tĩnh Nhu đang run, điều đó làm cho Vương Tuyết Lệ càng cảm thấy vui vẻ. Đúng rồi, run sợ đi. Điều này đã nhằm nhò gì so với chuyện mà các người đã gây ra cho Vương gia đâu. Ta sẽ đòi lại gấp trăm ngàn lần.
Mộ Tĩnh Nhu nuốt nước bọt cầu xin Vương Tuyết Lệ. Còn đang trang nghiêm, kiêu ngạo của hoàng hậu lúc nãy.
- Vương Tuyết Lệ. Ta ... ta cầu xin ngươi. Tha cho ta đi. Người mà ra lệnh cho tất cả là hoàng đế, ta... ta chỉ là hùa theo mà thôi. Hôm nay người ra lệnh cho ta mang cái hộp này đến cũng chính là hoàng đế. Ta chỉ ăn theo mà thôi. Cầu xin người tha cho ta.
Ăn theo? Nghe lệnh? Hừ. Cũng đều cùng một guộc cả. Ả nghĩ nàng sẽ tha cho ả sao. Nàng biết thừa kẻ tiếp tay âm mưu này cho Hoàng Cảnh Du không thiếu phần Mộ thị, Mộ Tĩnh Nhu cũng nghe lệnh giúp đỡ một số viêc âm thầm. Hoàng Cảnh Du chỉ có cấu kết với Mộ thị thì mới đủ sức lật độ Vương gia. Chỉ trách Vương gia tận tâm tận lực, trung thành với quốc gia, được nhân dân yêu quý nên Hoàng Cảnh Du sợ địa vị của Vương gia sẽ uy hiếp hắn nên hắn mới tiêu diệt Vương gia. Lại còn với lý do ngàn người phỉ nhổ: cấu kết với ngoại tặc.
Haha. Đúng thật là nực cười. Người thấy gì không hả phụ thân? Người trung tâm với cái tên ác ma ích kỉ lòng dạ tham lam này mà không hề hay biết. Tất cả chúng ta đều bị mù, con gái cũng mù đôi mắt khi trao hết trái tim mình cho hắn. Cuối cùng để lại được cái gì đây? Cảnh nước mắt nhà tan sao? Người không còn, nhà cũng tan.
Phụ thân, mẫu thân. Hai người đi trước đợi con nhé. Con cũng sắp đi cùng hai người rồi
Vương Tuyết Lệ ánh mắt lóe lên sát khí: Nhưng trước hết con phải cho tất cả những kẻ này phải trả giá, đặc biệt là tên khốn khiếp đang ngồi trên ngai vàng kia - Hoàng Cảnh Du.
Updated 22 Episodes
Comments
Jade
trời ơi xót quáaa :((
2024-08-08
2
Thời Mộ Sênh Caa
giết lẹ để dài dòng là mấy ng kia phản ứng kịp là đè bà nu9 ra được r:>
2024-08-02
1
Hiểu Tâm mê Dương Kiều💭🌷
ác thiệt chứuuu
2024-07-31
1