Nhật Ký Của Nữ Phụ Phản Diện
Chỉ là con gái của một quý tộc tầm thường mà dám nói chuyện kiểu vậy với một công chúa? Cô đang nghĩ mình là ai vậy, Rosemary? _ Narcissus buông lời mỉa mai, giọng điệu lạnh lẽo như lưỡi dao mỏng.
- Thần thực sự không có ý gì thưa công chúa… _ Rosemary cúi đầu run rẩy.
Tư thế kính cẩn đến mức hèn mọn, nỗi sợ hãi hiện rõ qua từng cử động nhỏ, khiến cô không dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào người đang đứng trước mình.
Ly rượu vang vẫn còn vương trên mái tóc hồng nổi bật, sắc đỏ thẫm thấm xuống lớp váy lộng lẫy mà Rosemary đang mặc. Chất lỏng sẫm màu loang ra như một vết nhơ khó tẩy, khiến khung cảnh trước mắt trông thảm hại đến đáng thương.
Narcissus khẽ phất chiếc quạt trong tay, nâng lên ngang mặt để che đi nụ cười cong nơi khóe môi.
“Rosemary à, xem ra cô cũng diễn giỏi thật đấy. Để xem cô còn giở được trò gì nữa.”
- Vậy cô nghĩ mình có quyền phán xét bộ váy của ta sao? _ Narcissus cười mỉa.
- Không ạ… Thưa công chúa… _ Rosemary vẫn cúi đầu, không hề có ý phản kháng.
Chỉ mới phút trước, cô ta còn đủ tự tin để đứng trước mặt Narcissus, khoe bộ váy mà mình giành được—thứ vốn dĩ nên thuộc về công chúa. Vậy mà giờ đây lại bày ra bộ dạng yếu đuối như một con cừu non vô hại. Ngạo mạn mà giả vờ ngoan ngoãn, đáng thương mà cũng đáng khinh.
Có lẽ Rosemary nghĩ rằng, chỉ cần được hoàng tử để mắt tới, thì dù làm gì cũng có thể được tha thứ.
Phải rồi, nữ chính thì luôn có đặc quyền.
Rosemary Azaria—nữ chính của cuốn tiểu thuyết này.
Mái tóc hồng kiều diễm, đôi mắt sắc hoa anh đào lấp lánh hơi ấm, tựa ánh nắng dịu dàng buổi sớm. Vẻ đẹp ngọt ngào hiếm có ấy vốn đã đủ để thu hút mọi ánh nhìn, nay lại càng trở nên kiêu sa trong bộ váy dạ hội. Quả đúng với danh xưng “nữ chính”: không chỉ sở hữu dung mạo được thượng đế ưu ái, Rosemary còn mang dáng vẻ dịu dàng, dễ thương—kiểu người sinh ra đã được yêu mến mà không cần cố gắng.
Còn Narcissus Augustus thì sao?
Công chúa mang dòng máu duy nhất của một trong bốn trụ cột đế quốc. Lá ngọc cành vàng, quyền lực, xinh đẹp và thông minh. Vậy mà trong tiểu thuyết, cô lại bị trói chặt vào số phận nữ phụ—một kẻ hành động ngu ngốc, thảm thương đến mức không nỡ nhìn.
Sinh ra đã vượt trội nữ chính về mọi mặt, nhưng cuối cùng vẫn phải chịu lép vế.
Mái tóc đen dài mượt, đôi mắt tím thẫm mang vẻ bí ẩn, cùng chiều cao nổi bật hơn hẳn những nhân vật nữ khác—tất cả hòa lại tạo nên một sức quyến rũ khó cưỡng nơi Narcissus, một vẻ đẹp sắc sảo và nguy hiểm.
- Có chuyện gì ở đây vậy?
Một giọng nói vang lên, chỉ một câu đơn giản đã khiến cả đại sảnh lặng như tờ. Người vừa lên tiếng bước xuống bậc thềm, khuôn mặt điển trai lạnh lùng như băng tuyết. Dưới mái tóc nâu nhạt là đôi đồng tử đỏ rực—dấu hiệu không thể nhầm lẫn của huyết thống hoàng gia.
Athelstan Eugene.
Hoàng tử, nam chính của tiểu thuyết, người thừa kế duy nhất của đế quốc.
Theo quy luật bất thành văn của những câu chuyện ngôn tình, mỗi khi nữ chính gặp nạn, nam chính sẽ xuất hiện. Sự có mặt của Athelstan vì thế chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Ánh mắt sắc lạnh của hắn nhanh chóng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Khi chạm tới Rosemary, vẻ lạnh lùng ấy tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng hiếm hoi.
Hắn bước nhanh đến, vòng tay ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc hồng như đang trấn an. Nụ cười ấy—chỉ dành riêng cho cô.
Rosemary như vớ được chiếc phao cứu sinh. Cô lập tức nở nụ cười rạng rỡ, vòng tay ôm lấy Athelstan, hoàn toàn khác với dáng vẻ sợ hãi ban nãy.
Gia thế hiển hách, phong thái cao quý, ngoại hình xuất chúng—tất cả khiến Athelstan trở thành người đàn ông mà ai cũng khao khát. Và hắn cũng chính là người mà Narcissus, trong nguyên tác, đã yêu đến điên cuồng.
Rosemary, quả thực rất biết chọn người.
Nếu là Narcissus của trước kia, cảnh tượng thân mật trước mắt hẳn đã khiến cô phát điên, làm loạn cả bữa tiệc và biến mình thành trò cười. Trong tiểu thuyết, cô sẽ hành động theo bản năng, ngu xuẩn đến mức chỉ cần nghĩ lại cũng đủ chán ghét.
Nhưng hiện tại thì khác.
Narcissus chỉ khoanh tay đứng nhìn, mặc cho những lời xì xào dâng lên khắp đại sảnh. Muốn cướp lấy toàn bộ ánh nhìn trong chính bữa tiệc của cô sao?
Không sao cả. Coi như là nhường—chỉ lần này thôi.
- Nàng không thể ngừng gây chuyện được sao, Narcissus? _ Athelstan cất tiếng.
Khi ánh mắt hắn chuyển từ Rosemary sang Narcissus, sự dịu dàng biến mất, chỉ còn lại lạnh nhạt, kìm nén và cả khinh miệt không che giấu.
Trong câu chuyện này, Narcissus là kẻ phát cuồng vì hoàng tử, là chướng ngại vật lớn nhất cản trở “tình yêu đích thực” của đôi nam nữ chính. Một nữ phụ đáng ghét, đáng bị loại bỏ.
Khoảnh khắc ánh mắt ấy hướng đến, Narcissus khẽ khựng lại. Nhưng chỉ trong thoáng chốc. Cô nhanh chóng lấy lại thần thái, khóe môi cong lên thành nụ cười mỉa mai, cố tình nhại lại giọng điệu giả tạo quen thuộc:
- Em chỉ muốn dạy cho cô ấy về địa vị trong giới quý tộc thôi. _ Narcissus.
- Bằng cách tô điểm gương mặt của cô ấy bằng rượu? _ Athelstan nhướng mày, rõ ràng không hài lòng.
- Em nghĩ đó là điều cần thiết. _ Narcissus.
- Sự kiêu ngạo của nàng đã vượt quá mức cho phép. _ Athelstan.
- Rõ ràng em mới là hôn phu của chàng vậy mà ngay từ đầu chàng chỉ bảo vệ cô ấy? _ Narcissus tỏ vẻ tổn thương. _ Chàng thậm chí còn không muốn tìm hiểu xem nguyên nhân của mọi việc là gì?
- Ta tưởng nàng đã biết rõ chúng ta không còn đính ước? Hành động lỗ mãng của nàng rõ ràng là sai trái mà vẫn còn muốn biện minh sao? _ Athelstan.
- À phải rồi, đúng là như vậy ha… _ Narcissus khẽ cười, rồi liếc về phía Rosemary. _ Nhưng ta nghĩ cô cũng đã rõ hơn về vị trí của mình rồi nhỉ, Rosemary?
Rosemary thoáng cúi gằm mặt, môi mím chặt trong giây lát. Nhưng rất nhanh, cô lấy lại vẻ điềm đạm, bước lên trước và cúi người:
- Vâng, em đã rõ rồi thưa công chúa.
Là không thể phản kháng—hay là đã có người chống lưng nên chẳng buồn phản kháng?
Đúng như dự đoán, Athelstan cau mày, đỡ Rosemary đứng thẳng dậy, giọng nói dịu dàng nhưng ánh mắt thì lạnh lùng liếc về phía Narcissus:
- Em không cần phải làm như vậy, Rose. Cô ấy không xứng đáng để em làm vậy. _ Athelstan.
- Chúng ta đã không còn đính hôn nghĩa là từ giờ cũng không cần phải ra vẻ thân mật nữa rồi nhỉ. _ Narcissus.
Narcissus nhếch môi, quay lưng rời đi, bỏ lại phía sau cặp “vợ chồng hoàn hảo” vẫn đang phô bày những cử chỉ âu yếm trước bàn dân thiên hạ.
Hắn nghĩ cô sợ sao?
Không.
Rồi sẽ có một ngày—
chính hắn mới là kẻ phải hối hận.
Updated 50 Episodes
Comments