Tần Thiên bước đến chỗ cậu cúi người đưa tay ra như muốn kéo cậu lên
" Cậu định ngồi đó đến khi nào chứ "
Vương Triết vẫn còn đang ngồi dưới sàn, cậu gần như quên mất mình phải làm gì.
Cậu nắm lấy tay của Tần Thiên mà đứng lên. Tần Thiên cậu ta lúc nào cũng vậy trong trường hợp này mà vẫn còn bình tĩnh như chẳng có chuyện gì xảy ra. Thậm chí cậu ta vẫn đang cười với cậu .
Không khí cả lớp im lặng, nặng nề đến nổi chỉ còn nghe thấy tiếng thở của nhau. Có ai mà ngờ được cái tình cảnh như chỉ có trong phim này lại trở thành sự thật chứ.
" Các em trước hết bình tĩnh vào chỗ ngồi đi "
" Trong những trường hợp như hiện tại thì các em càng phải đoàn kết lại với nhau. Thầy cũng không biết tình hình hiện tại phải giải quyết như thế nào "
Trong giọng nói khàn khàn ấy ai cũng có thể nghe ra sự bất lực. Đúng vậy, đừng nói là thầy có mà đến cả tổng thống cũng không nghĩ ra được phải làm như thế nào.
Cả lớp cứ như vậy mà tiếp tục im lặng.
Một lúc sao có một bạn nữ đứng lên nói
" Tôi trước đây có tìm hiểu một chút về zombie, có thể nói cho mọi người nghe"
Nghe cô ấy nói vậy Vương Triết cũng có chút không ngờ. Không phải vì không tin mà là bạn nữ Triệu Nhiên đó trước giờ rất ít nói, mặt lúc nào cũng không vui. Bình thường cũng chẳng nói chuyện với ai.
Thấy mọi người nhìn mình mà không nói gì Triệu Nhiên tiếp tục
"Zombie là một loại virus lây lan qua đường máu. Những người bị biến thành Zombie chắc chắn là những người đã chết không thể quay lại như bình thường "
"Vậy chúng ta hiện tại phải làm gì. Cũng không thể ở đây mãi được "
" Đúng trời cũng đã tối rồi, cũng không biết gia đình tớ hiện tại ra sao nữa, không biết họ có an toàn không"
Cả lớp lại bắt đầu nhốn nháo. Vương Triết cậu hiện tại cũng đang rất lo lắng cho người nhà của mình, cậu còn có một em gái 9 tuổi đang đi học không biết con bé hiện tại ra sao. Cậu cũng không thể ra ngoài được
Sau cùng vẫn là lớp trưởng chấm dứt những bàn luận không ngắt của mọi người
" Đúng chúng ta cũng không thể ở đây mãi được. Ở đây không có thức ăn hay nước uống chúng ta không thể cầm cự được lâu. Chúng ta phải ra ngoài "
" Nhưng làm sao chúng ta có thể an toàn khi ở ngoài kia được, bọn chúng rất đông"
"Đúng. Nhưng chúng ta tiếp tục ở đây cũng không sống được"
Nhất Hạo nãy giờ lẳng lặng nghe mọi người nói chuyện bỗng bật cười đầy chế giễu
"Lớp trưởng à cậu giải thích cho bọn họ làm gì chứ. Bọn họ vốn là một lũ chết nhát"
Mọi người quay ra nhìn cậu ta với ánh mắt không thiện cảm. Nhất Hạo này cậu ta vồn là một học sinh cá biệt có tiếng, đánh nhau rất nhiều lần
"Gì? Nhìn gì, bố nói không đúng à"
" Nhưng cũng không thể bỏ mặt mọi người được, chúng ta dù sao cũng là bạn bè"
Nhất Hạo quay sang nhìn Vương Triết một cách khó hiểu, rồi cậu ta cười
"Cậu tốt như thế thì cậu bảo vệ bọn họ. Bố đây không rảnh"
Lớp trưởng lại lên tiếng: " Các cậu đừng cãi nữa. Giờ chúng ta nghỉ ngơi trước, lấy lại sứa có ra ngoài hay không ngày mai xem tình hình rồi tính tiếp "
"Đúng các em nên nghỉ ngơi lấy lại sức trước đã"
Tần Thiên quay sang nhìn thầy cười cười trấn an
"Thầy cũng nên nghỉ ngơi đi ạ "
"Ừm"
Mọi người cũng không nói nữa mà tìm nơi để nằm. Người thì nằm trên bàn, người thì trên ghế, có cả những người nằm dưới sàn chỗ nào có thể nằm họ điều nằm hết.
Vương Triết chọn một gốc trống trải ngồi xuống, cậu tựa lưng vào tường thả lỏng người ra. Hôm nay đúng là một ngày mệt mỏi.
Cậu cảm thấy rất bất an không biết em gái mình bây giờ sao rồi con bé còn nhỏ như vậy. Cha mẹ cậu nữa không biết ở nhà có an toàn không, bọn họ..bọn họ không biết có đi tìm cậu không.
Ngày mai dù thế nào cậu cũng phải ra ngoài, không thể ở trong này mãi được. Nhưng còn những người ở đây thì sau, đừng nói là bạn nữ đến cả bạn nam cũng không biết phải làm thế nào.
Ha cậu đến cả bản thân mình còn lo chưa xong mà vẫn còn hơi sức để lo cho người khác. Ai biểu mẹ cậu dạy cậu thương người như thế làm gì chứ, nghĩ đến đây cậu cũng bất giác mỉm cười .
Đang suy nghĩ vu vơ thì Tần Thiên bước đến ngồi kế bên cậu. Đột nhiên như vậy làm cậu giật mình mà nhìn qua cậu ta. Cậu ta chỉ ngồi đó tựa vào tường mà hình ra cửa sổ, không nói gì. Cậu cũng không có hơi sức đâu mà qua tâm đến cậu ta.
Cứ như vậy Vương Triết chìm vào giấc ngủ khi nào không hay. Khi cậu lờ mờ tỉnh giấc cũng đã gần sáng. Cậu hít thở thật sâu rồi mở mắt ra hình như có ai đang đứng ngoài kia. Cậu nhíu mày nhìn hai bóng người đứng gần cửa, hình như đó là Tần Thiên và Nhất Hạo. Bọn họ đang nói gì với nhau sao? Cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Cậu lắc nhẹ đầu. Rồi chống tường đứng dậy, chỉ ngủ ngồi một đêm mà cơ thể như muốn rã rời, cậu nhíu mày khó chịu.
Hai người họ thấy cậu đã thức thì cũng ngừng nói. Tần Thiên bước lại tay cầm chai nước đưa cậu
"Sao không ngủ thêm chút, còn rất sớm "
"Thức sớm quen rồi"
" Vậy thì qua kia đi bọn tôi đang bàn kế hoạch rời khỏi đây"
Cậu nghi hoặc nhưng cũng theo cậu ta mà bước đến chỗ Nhất Hạo.
"Các cậu bàn cái gì"
"Chúng ta thế nào cũng phải rời khỏi đây nhưng cũng không thể đi quá đông người cùng nhau được "
"Tôi sẽ không để ai bị bỏ lại"
"Tôi biết "
Nghe hai người nói, Nhất Hạo liếc cậu một cái rồi tặc lưỡi
"Phiền phức "
"Tôi không máu lạnh như tên khốn nhà cậu"
Tần Thiên giản hòa " Cậu yên tâm sẽ không có ai bị bỏ lại cả"
"Lớp chúng ta có 40 người sẽ chia thành 5 nhóm cùng đi. Nhà ai cùng đường thì bọn họ sẽ trở thành một nhóm"
"Còn thầy thì sao"
"Thầy sẽ đi chung với 1 trong 5 đó"
Cậu gật đầu như đồng ý. Không hỗ là lớp trưởng chuyện gì cũng chu toàn như thế .
Ai như cái tên Nhất Hạo kia chỉ biết nghĩ cho bản thân. Không có tin thần đoàn kết
"Cậu nhìn tôi làm gì "
" Tôi thì nhìn cậu làm gì "
" Ha có nhìn thì nhìn cho kỹ vào, sau hôm nay xem chừng kiếp sau mới gặp lại đấy "
"Xui xẻo"
Cậu quay đi, đứng dậy tìm chỗ khác mà ngồi, ở gần tên này thật sự khiến cậu khó chịu.
Cậu cũng không muốn cãi nhau với cậu ta làm gì. Dù sao cậu cũng đánh không lại .
Updated 40 Episodes
Comments
🍁Yamamori Raito🍁
khi nào có thứ 8, ngày 32 tháng 13 đi =))
2024-06-09
3
𝙲𝙳𝙻ᰔᩚ
đọc mà tui ớn lạnh Á🤣
2024-05-22
1
là một người rất có tính toán
2024-05-22
1