Một lúc sau thì mọi người cũng tỉnh giấc. Nhìn ai cũng thấy trông rất mệt mỏi, đúng vậy ở trong cái tình cảnh này thì ai có thể thoải mái chứ.
Tần Thiên bắt đầu phổ cập kế hoạch cho mọi người và cùng bàn luận chia nhóm ra.
Nhóm 1 gồm có cậu ta và 4 bạn nữ, 3 bạn nam
Nhóm 2 gồm tôi, Triệu Nhiên, 2 bạn nữ và 3 bạn nam khác.
Nhóm 3 là Nhất Hạo, Trịnh hoàng, A Phong, và 4 bạn nữ
Hai nhóm còn lại cũng chia điều ra mỗi nhóm 8 người có nam, có nữ.
Tưởng chừng một việc cứ như vậy mà quyết nhưng có 1 bạn nữ trong lớp chỉ tay vào mặt Nhất Hạo nói
"Cái gì? Sao tôi phải chung với cậu ta chứ"
"Đúng t..ôi..tôi cũng không muốn đi chung với Nhất Hạo"
"Đệt ông đây cần các người đi chung à"
"Ai mà biết được cậu có bỏ chúng tôi lại giữa đường không chứ"
"Tôi muốn đi chung với lớp trưởng "
"Tôi cũng vậy "
Cãi nhau một lúc cuối cùng đa số mọi người điều muốn đi cùng Tần Thiên.
Phần quan trọng vẫn là thầy Trần, thầy cũng quyết định đi cùng với nhóm của Tần Thiên. Có lẽ con người cậu ta vốn cho người ta cảm giác an tâm.
Vậy là nhóm của Tần Thiên có tới 15 người cùng đi. Cậu ta cũng vui vẻ đồng ý mà không nói gì
Nhóm của tôi thì chỉ có 4 người gồm tôi, Nhất Hạo và Triệu Nhiên cùng 1 bạn nữ. Dù sao cũng chẳng ai muốn đi cùng cậu ta
Ha qua lần này tôi mới biết mình trong mắt bạn bè tôi cũng chẳng phải người đáng tin. Triệu Nhiên và cô bạn đó chịu đi chung với chúng tôi có vẻ nhà họ cùng đường.
Để an toàn hơn thì mọi người quyết định để một nhóm đi dò đường trước rồi sẽ quay lại thông báo tình hình.
Bên ngoài hiện giờ cũng không còn thấy đám Zombie đâu nữa. Nhất Hạo, Tôi và 2 người nữa ra ngoài thăm dò tình hình. Đúng như những gì Triệu Nhiên nói đám Zombie đó ban ngày thường không được nhanh nhẹn và sao 1 đêm không động tĩnh thì chúng cũng rời khỏi tần của chúng tôi.
Ngoài hành lang toàn máu và máu không nói thì ai cũng biết được ở đây khốc liệt như thế nào.
Đi ngang qua những lớp bên thì không còn thấy ai cả. Bọn họ đã rời khỏi đây hay đã thành 1 trong số bọn chúng cũng không ai biết được. Trong những lúc thế này vốn không nên lo cho người khác.
Đi được xuống tới sân ở đây vẫn còn mấy con Zombie. Hình như bọn nó không biết đến sự hiện diện của tôi
" Chúng ta ở đây trước đã đừng để bọn nó thấy"
"Phiền phức như vậy làm gì cũng chỉ có 4 con. Ha chúng ta cũng vừa đủ 4 người"
"Hay đồ yếu đuối cậu không xuống tay được à. Chúng cũng đếch phải con người "
Nghe Nhất Hạo nói thế Vĩnh Hòa một người đi cùng hưởng ứng
"Ha anh Hạo nói đúng. Tôi cũng chơi game giết Zombie nhiều rồi giờ cũng muốn thử một chút "
Tôi nhíu mày: "Đây không phải trò chơi "
"Tùy cậu"
Nói xong cái tên Nhất Hạo đó đã cầm cái xẻng mà chúng tôi lấy được khi đi qua khu vực dụng cụ. Cậu ta nhào tới không chần chừ mà đập thẳng vào đầu con Zombie đó, cậu ta tiếp tục cứ như vậy mà từng lần từng lần bỗ xuống, máu từ đó phun ra một cách kinh dị giống như cậu ta là một tên sát nhân liên hoàn vậy.
Tiếng động mà cậu ta tạo ra đã thu hút những con còn lại tới. Và không chỉ có 4 con tận 10 mấy con đang lao mình chạy tới với vẻ mặt rớm riết.
"Phải làm sao đây..Chúng đông quá"
"Chẳng phải lúc nãy cậu hào hứng lắm à"
Tôi lạnh nhạt nói với người bạn vừa mạnh mồm lúc nãy. Cậu ta đúng là trẻ con.
Cũng không thể cứ đứng yên mãi được. Tôi kìm nén cơn buồn nôn vì máu me mà xông lên tấn công mấy con Zombie đó cùng Nhất Hạo. Hai người kia thấy vậy cũng không chần chừ nữa mà cùng xông đến.
Tôi dùng cái xẻng chặt ngang cổ của nó, lực không đủ mạnh, tôi thật sự cũng không thể hoàn toàn xuống tay với thứ từng là con người này.
Máu của chúng bắn hết vào người và cả mặt tôi. Chúng cứ đưa tay nhào đến như muốn kéo tôi chết chung vậy. Không biết có phải vì sợ hãi không nhưng tôi lại liên tục vụt vào người bọn chúng như điên dại. Đầu óc tôi trống rỗng không còn nghĩ được gì nữa.
Nhưng có vẻ cơ thể chúng mềm hơn con người, chúng tôi có dễ dàng đập nát đầu chúng chỉ bằng cái xẻng thô sơ. Dù sao tôi cũng từng được đai đen taekwondo nên chuyện này cũng không tốn sức mấy huống chi tôi còn trẻ như này.
Chỉ là sau khi chúng tôi an toàn giải quyết bọn chúng nhìn trên mình loang lổ những vệt máu của chúng khiến tôi không kìm được mà nôn khan. Cái mùi máu cùng những thứ kinh dị hiện tại thật khiến người ta sởn gay ốc.
"Gì? lúc này tôi thấy cậu cũng đâu kém gì tôi sao giờ lại như đám con gái thế kia"
Những lời cậu ta nói khiến tôi rời khỏi suy nghĩ của mình. Nhìn lại tay tôi...tay tôi đang không ngừng run rẩy. Nhưng nhìn lại 2 người kia cũng chẳng đỡ hơn tôi chút nào.
Dù sau đây cũng là lần đầu tiên làm những chuyện kinh khủng như này. Nó cũng khác gì mấy là giết người đâu.
Sao cậu ta có thể bình tĩnh như vậy chứ.
Ổn định tâm trạng lại một chút chúng tôi quay về lớp báo lại tình hình cho mọi người.
"Ở dưới hiện giờ khá an toàn chúng ta có thể đi xuống "
Hữm? Chuyện gì vậy. Sao những người trong lớp lại nhìn chúng tôi bằng ánh đó chứ.
Sợ hãi ư?
"Các cậu đã gặp chuyện gì sao"
Người vừa hỏi là Tần Thiên
"Ha ông đây có thể gặp chuyện gì chứ. Chỉ là khởi động chút thôi ấy mà "
Một cô bạn lắp bắp hỏi: "Các cậu..c..các cậu không bị c..cắn chứ "
"Không có gì nguy hiểm hiểm" tôi đáp
Tần Thiên cười cười nói : "Vậy thì tốt"
Bọn họ sợ như vậy chắc là do trên người chúng tôi đầy là máu.
Sau một lúc chuẩn bị thì mọi người cũng bắt đầu di chuyển xuống dưới. Trên đường đi khá thuận lợi. Cùng lắm chỉ có vài lần nôn khan của mọi người khi nhìn thấy máu vương vãi trên sàn
Không biết bọn chúng đi đâu cả rồi mà chúng tôi đi một mạch ra đường lớn cũng không thấy con nào.
Tới đây chúng tôi bắt đầu chia ra
"Có thể đây là lần cuối cùng lớp chúng ta đông đủ như. Các cậu nhớ cẩn thận"
"Lớp trưởng. ..Lớp trưởng cậu cũng vậy nhé"
Cậu ta cười xòa với bạn nữ kia :"Tất nhiên rồi cảm ơn cậu"
"Được rồi nhanh nhanh, còn đứng có ở đó mà chia tay "
Nói xong Nhất Hạo đi mà không quay đầu. Tôi và 2 người kia cũng vội vã nói lời tạm biệt rồi chạy theo.
Sau khi chúng tôi chia nhau ra tôi cùng nhóm của mình đi về một hướng quen thuộc, hướng về nhà .
"Chúng ta sẽ đến nhà ai trước " Triệu Nhiên hỏi .
"Nhà các cậu ai gần nhất"
"Tôi. Chỉ cần đi một đoạn nữa sẽ tới, là cửa hàng trước mặt"
Trên đường cũng có vài con Zombie nhưng bọn chúng không phát hiện ra chúng tôi nên mọi người tạm thời an toàn
Cũng may là tên điên kia không nhào ra tấn công bọn chúng. Nếu không chắc cũng khó mà an toàn.
Đi thêm một đoạn ngắn thì cũng đến nhà của cô bạn kia.
Cô ấy đập cửa :"Ba là con đây..con về rồi"
Đợi một lúc không có động tĩnh gì cô ấy cũng không kìm được cảm xúc mà rưng rưng nước mắt.
"Rầmm!"
Tiếng kéo cửa vang lên. Bên trong có một người đàn ông trung niên với gương mặt tiều tụy cùng đôi mắt đỏ hoe
"Tiểu Tiểu..con không sao chứ "
"Ba ơi"
Cô bạn òa khóc chạy đến ôm người đàn ông
"Con không sao là tốt rồi"
"Vô nhà..vô nhà thôi"
Nhìn cái khung cảnh cảm động này tôi lại càng lo lắng hơn.
Updated 40 Episodes
Comments
Thanh Phương
cuốn quá bà ui😘😘
2024-07-03
0
Gà con may mắn 👉💗👈
Game một mạng , thua là mẹ thắp hương :>>
2024-06-25
4
🍁Yamamori Raito🍁
ch.ết là end luôn=))
2024-06-09
2