Kết thúc màn ảo thuật kia, là buổi ghi hình cũng chẳng tiếp diễn nữa. Cả đám kéo ra cổng, không ngờ ở đó có một người chờ sẵn, trên tay có cầm bó hoa màu vàng tươi.
Vì lý do nào đó Cát Phương vắng mặt không thể đến tham gia. Trùng hợp, hôm nay lại là ngày cuối cùng mà cô ở đây, ngày mai đã bay sang Mỹ rồi, có thể mất một năm, hoặc vài năm không chừng. Nếu không phải bị uy hiếp, thì cô cũng chẳng còn lựa chọn..
Mối quan hệ giữa Lệ Chi và Cát Phương có phần đặc biệt hơn, ai ai cũng rõ, đối phương cũng hiểu, chỉ là tình trong như đã mặt ngoài còn e.
Mọi người rất tích cực "đẩy thuyền", làm trò trêu ghẹo. Còn hỏi "Khi nào hai đứa về chung một nhà?", nhưng Lệ Chi hay Cát Phương đều lấy nụ cười ra để trốn tránh.
Thấy Cát Phương đứng tần ngần nhìn về phía dòng xe đang qua lại ngoài quốc lộ, có vẻ đăm chiêu lắm, Mỹ Vân nhanh nhảu chạy đến, liền vỗ vai một cái..
"Cát Phương, vừa nãy Lệ Chi làm ảo thuật đấy!" Mỹ Vân hớn hở khoe, nhưng thực ra là mách lẻo. Còn hào sảng chờ xem Cát Phương xử lý Lệ Chi thế nào.
Nghe vậy, Cát Phương ngầm hiểu "ảo thuật" ở đây có nghĩa là gì rồi. Quay sang nhìn Lệ Chi mắng yêu:
"Sao? Đến sức khỏe của mình cũng không biết chăm sóc!? Còn đòi bảo vệ ai!?"
Lệ Chi có thể cứng đầu, ngang bướng nhưng trước mặt Cát Phương luôn là chú mèo con ngoan ngoãn, phụng phịu.
"Cần gì chứ? Chẳng phải Phương là bác sĩ sao?"
Gì? Đây là muốn nói có nàng bác sĩ mỹ miều bên cạnh thì cứ mặc sức mà đau ốm à?
Nhưng đột nhiên Cát Phương thấy sóng lòng lại cuộn trào, tim bất giác nhói lên như ai lấy kim châm. Chẳng phải hết hôm nay, cô không còn ở đây nữa sao? Và chẳng biết bao giờ mới trở về.
Tự thấy áy náy với Lệ Chi quá, Cát Phương lấy nụ cười ngọt làm lá chắn xua đi tâm tư.
"Tặng Chi..đóa hoa hướng dương mà Chi thích nhất!"
Đưa bó hoa cho Lệ Chi, Cát Phương không có một chút lãng mạn nào, lời nói cũng chẳng ngọt ngào như nụ cười, vô cùng cộc lốc, giống như chàng shipper giao hàng cho khách.
Nhưng chọn được loài hoa mà Lệ Chi thích, thì cũng xem như là người tinh tế.
"Cảm ơn Phương nha!" Lệ Chi mỉm cười, vui vẻ nhận lấy.
Rồi trông thấy sắc mặt khác lạ của đối phương, có phần xanh xao tiều tụy, ấn đường càng không tốt. Hơn nữa, sau vai gáy Cát Phương lại có một luồng khí đen phủ lấy.
Thật kỳ lạ!
"Dạo này Phương không được khỏe hả!?" Lệ Chi lo lắng hỏi.
"Đâu có! Phương khỏe như trâu mà, xem đi!" Cát Phương cười gượng.
Sợ Lệ Chi không tin, cô vờ vung tay khoe lên cơ bắp săn chắc, làm Lệ Chi phì cười:
"Chi tin mà! Không cần thể hiện vậy đâu!?"
Có lẽ Lệ Chi lo xa. Nhưng không thể phủ nhận, rằng cô đang bất an, rất sợ mất đi thứ gì đó quý giá một lần nữa.
Rõ ràng biết sẽ mất nhưng không thể làm gì được, hoặc biết trước sắp mất đi, nhưng không cách nào níu giữ ở bên cạnh lâu hơn. Giống như đã từng..
[...]
7 năm trước..
Trong một căn nhà hoang, phủ đầu mạng nhện, người Lệ Chi đầy máu, bước đi chập chững như người vô hồn, cô chẳng thể xác định được phương hướng. Bên tai văng vẳng một giọng nói tràn đầy ma lực, khiến cô không thể không nghe theo.
"Giết nó..giết chết nó!'
Trước mắt cô là Cát Phương người bạn mà cô yêu quý, dưới sàn là 6 con người, nằm im bất động, hồn đã tạm thời rời khỏi thân xác, cô chẳng muốn hại ai cả, nhưng lúc này cô không thể điều khiển chính mình. Nước mắt thấm đẫm, khổ tâm trong lòng rất lớn, cô vừa làm gì vậy?
Chính tay cô đã bắt hồn họ sao?
Tay Lệ Chi nắm chặt, như muốn thoát khỏi linh hồn đang tồn tại trong thân xác cô, bên trong cơ thể dường như tồn tại hai nguồn lực đánh nhau rất dữ dội.
"Chi ơi! Chi làm sao vậy? Mình là Cát Phương, Chi không nhận ra sao?"
Giọng nói Cát Phương nghẹn ngào, nữ sinh trong chiếc áo sơ mi trắng một bên vai áo có vệt máu dài, sợ hãi không kém khi thấy Lệ Chi đằng đằng sát khí. Thực Cát Phương không dám tin, ác mộng của mình lại trở thành hiện thực. Cách đây không lâu, hình ảnh này đã xuất hiện trong giấc mơ của cô, là điềm báo chăng. Vấn đề hiện tại, cô phải làm gì với tình cảnh trước mắt này đây.
"Grrrr..ừ" Dường như những gì Cát Phương nói, Lệ Chi không bỏ lọt tai chữ nào, mặc sức nghiến răng, gầm gừ rất đáng sợ.
Trên gương mặt thuần khiết hiện lên vài tơ máu, đôi mắt đỏ ngầu. Lúc này, Lệ Chi cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhìn Cát Phương rồi Mỹ Vân, và những người khác đang nằm dưới đất, để tìm kiếm một chút ký ức. Rồi bỗng dưng hàng loạt hình ảnh hiện lên trong đầu, như gợi nhắc cho cô nhớ về quá khứ.
"Họ đã từng tổn thương cô, miệt thị cô bằng những lời nói cay đắng..hãy trừng phạt họ đi!"
Trong khi Lệ Chi cố nhớ ra thì giọng nói ma mị đó, như tiếng chuông ngân trong bộ não. Khó chịu đến mức Lệ Chi ôm đầu hét lớn vào không trung để giải tỏa năng lượng.
Phải, trước đây họ chưa từng coi cô là bạn, vì cô rất khác người, họ kỳ thị cô, cho cô là quái dị, bởi vì cô là đứa trẻ được sinh ra từ huyệt mộ, nhưng cô nào muốn điều đó. Thậm chí khi biết được cô có khả năng nhìn thấy linh hồn, họ càng sợ và tránh xa cô hơn.
Cho đến khi ký túc xá xảy ra chuyện, lần lượt từng người bị quỷ sai khiến làm chuyện phi pháp bởi một gã đạo sĩ. Lệ Chi giúp họ gỡ bỏ bằng những thủ pháp mà mình học được, dần dần họ cởi mở..cho phép cô bước vào thế giới của họ..Song đã trở thành tri kỷ lúc nào không hay.
Bỗng dưng Lệ Chi im bặt, vì một bàn tay ấn phía sau, dán vào người một lá bùa chú.
Linh hồn bên trong được phóng thích, Lệ Chi liền trở về với chính mình. Còn chưa kịp định thần, ôm chầm lấy Cát Phương ăn mừng, thì..
Gã đạo sĩ lao tới như bay với thanh kiếm sắc bén, người phụ nữ sau lưng Lệ Chi nhanh tay kéo cô ra phía sau che chắn, bản thân hứng trọn nhát kiếm kia.
"Mẹ!"
Lệ Chi bàng hoàng, chỉ kịp gọi một tiếng, người phụ nữ đã nằm trọn trong vòng tay. Thanh kiếm kia ấy vậy mà xuyên thẳng tim bà, hơi thở bà hoi thóp, máu tuôn ra từ miệng rất nhiều.
"Hãy sống..không..hổ thẹn..với lương tâm.." Cố gắng nói ra vài chữ đứt quãng, đồng thời dí vào tay Lệ Chi một sợi dây chuyền.
"Nó..sẽ..bảo..vệ..con!"
Sau đó, không nói thêm gì được nữa, mắt bà nhắm nghiền, tay buông xuôi, chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
Lệ Chi như không thể tin, đau đớn đến mất đi sức lực, không ngừng gào thét, nước mắt giàn giụa:
"Mẹ ơi..mở mắt ra nhìn con đi..Mẹ không được chết, bỏ con một mình..Mẹ chết rồi, con sống với ai đây!? Mẹ ơi!"
Tiếng gọi mẹ đầu tiên không ngờ là lần cuối cùng mà Lệ Chi thốt ra sau bao nhiêu năm. Vì lý do nào đó, mà suốt 18 năm, bà ấy không để Lệ Chi gọi mẹ, chỉ có thể xưng dì..Một phần vì nghề mà bà ấy làm- pháp sư trừ tà, Lệ Chi nhất thời không chấp nhận, thậm chí có lần đã hiểu lầm bà ấy, nhưng chung quy, Lệ Chi hiểu rằng tất cả đều muốn tốt cho cô, về sau nhất định sẽ làm rõ.
Vừa lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên, nhưng gã đạo sĩ xấu xa kia đã chuồn đi tự lúc nào..
[...]
Căn phòng bỗng dưng ngập tràn ánh sáng, hàng mi Lệ Chi khẽ động đậy, rồi từ từ mở mắt.
Hóa ra, là ác mộng!
Lệ Chi ngồi dậy, áp sát lưng vào tường, tay vuốt lấy mồ hôi trên trán, rồi hít một hơi sâu.
Cho đến bây giờ, mọi chuyện cứ như mới ngày hôm qua, mặc dù đã trôi qua bảy cái tết.
Lệ Chi vẫn không thể ngừng tự trách bản thân. Chính vì cô cố chấp nông nổi, khiến những người cô yêu thương rơi vào vòng nguy hiểm thậm chí trả giá bằng cả mạng sống.
Giá như ngày đó, cô nghe lời mẹ tránh xa tên đạo sĩ thối tha. Nhưng cô lại muốn thay trời hành đạo, mà kéo theo lũ bạn vào cuộc, suýt nữa đánh mất họ vĩnh viễn. Điều cô nuối tiếc chính là, ngày tháng sau này cô sẽ không có mẹ. Nhưng tận sâu trong lòng, nơi đáy tim, luôn có một khoảng trống dành cho người mẹ ấy, không ai có thể lấp đầy.
Nhưng giá như kẻ xấu bị trừng trị thích đáng, mẹ cô sẽ an lòng ra đi, cô cũng sẽ giảm bớt một phần tội lỗi. Thế mà, ngần ấy năm, tên đạo sĩ kia bật vô âm tín.
Tại sao cô có linh cảm, điều tồi tệ lại sắp xảy đến?
Nếu tội ác đang diễn biến bằng những âm mưu độc tài của gã đạo sĩ kia, thì chính cô sẽ khép lại quá khứ..bằng cách bắt hắn phải trả giá.
Updated 39 Episodes
Comments
Ngọc Minh
hay
2024-07-09
0
Ngọc Minh
cũng ổn
2024-06-30
0
💞ThikngtenYen:33💞
T chẳng thấy sợ khi đọc chỉ thấy thương cô gái này dù có phần đáng trách
2024-06-24
2