Chương 3: Cảm giác trùng hợp

Đã hai tuần rồi kể từ ngày Lệ Chi tham gia chương trình "Ký Ức Không Quên", vậy mà đi đâu, kênh truyền hình nào cũng chiếu phát lại.

Thực ra, chương trình do công ty giải trí của Thúy Hiên sản xuất. Lệ Chi không mấy khi xuất hiện trước công chúng, huống hồ gì chủ đề cô phải nói liên quan đến tâm linh. Không phải Thúy Hiên nằng nặc năn nỉ, trưng vẻ mặt đáng thương, bày ra một loạt lý do lý trấu. Nào là giúp công ty phát triển, nào là dịp họp mặt của Bát Quái. Thì cô sẽ chẳng bao giờ màng tới, nhưng rốt cuộc chỉ có bốn đứa tham gia thôi.

Hình như là vì màn ảo thuật ở cuối chương trình, đã thu hút khá nhiều sự tò mò từ cánh nhà báo và phóng viên thì phải.

Bỗng chuông điện thoại reo, Lệ Chi chạy lật đật từ phòng tắm ra, mắt nhắm mắt mở không nhìn số hiển thị, cứ thế bắt máy nghe.

"Xin lỗi..em gọi đến từ báo đời sống.."

Nghe đến đây, Lệ Chi tắt máy cái rụp.

Đúng là phiền phức, mấy ngày qua, cô luôn nhận được cuộc gọi từ phóng viên của các tòa soạn khác nhau. Nhiều lần cô từ chối khéo, vậy mà họ vẫn bám lấy cô không rời, mai đây sẽ tìm đến tận nhà cho xem. Cô đang nghĩ có nên báo với Mỹ Vân rằng cô đang bị quấy rối tinh thần một cách trầm trọng không?

Hiện tại Lệ Chi đang là thông dịch viên của một công ty marketing, giờ giấc thì sáng đi chiều về. Ở một mình cũng lười chăm sóc bản thân, thật buồn tẻ nếu như Lệ Chi không có Trân Trân bên cạnh.

Thực ra, Trân Trân là vong nhi mà mẹ Lệ Chi trước đây nuôi dưỡng. Trước khi mất, bà ấy đã hóa Trân Trân thành bùa chú, ẩn mình trong sợi dây chuyền, hòng bảo vệ Lệ Chi tránh khỏi những linh hồn mang oán khí nặng.

Vong nhi ấy à, nếu mẹ cô không đặt cho cái tên Trân Trân, tức là nâng niu trân quý, trân trọng..Thì cô đã gọi con bé có hai má phụng phịu, làn da trắng trẻo, còn có cả nốt ruồi son ở giữa hai chân mày..là..Bánh Bao, hoặc Tiểu Màn Thầu rồi.

Thật ..nhìn là muốn cắn yêu một phát!

Cũng như mọi ngày, Lệ Chi ăn vội mẩu bánh mì, vừa đi vừa uống bịch sữa tươi. Ra tới đường là vứt rác vào thùng rồi đón taxi.

Bíp.. bíp..

Không ngờ Mỹ Vân ngồi trên con xe moto bóp còi inh ỏi đưa tay vẫy vẫy.

Nhận ra người quen, nhưng Lệ Chi không chú tâm, đánh mắt về vật thể màu đen bên cạnh Mỹ Vân, mỉm cười:

"Ui..mới mua luôn!"

"Lên xe đi tao cho mày có giang!" Mỹ Vân nói, đồng thời hếch mặt hãnh diện khoe khoang chiếc xe mới tậu về.

Có bao giờ Lệ Chi đi xe này đâu, càng không thích cảm giác mạnh, nhưng cũng không quên trêu:

"Rửa xe chưa?"

"Đang sắp xếp lại công việc, nếu được thì cuối tuần, đãi tụi mày một chầu hoành tráng lệ."

"Dạo này bận lắm sao?"

"Ừ! Là án mạng..hiện tại rơi vào bế tắc rồi..nên phải tăng lực gấp đôi."

Nói qua lại một lúc, Lệ Chi cũng chịu lên xe. Đi được một đoạn khá xa, thì xe dừng ở ngã tư, đèn giao thông chuyển màu đỏ.

Người đi bộ qua đường nườm nượp. Vô tình Lệ Chi ngó bên đường, thấy một cụ già tay chống gậy, có vẻ mắt ông ấy có vấn đề, và ông ấy muốn sang đường bên kia nên gặp chút khó khăn.

Thấy vậy, Lệ Chi liền xuống xe, không ngần ngại nắm lấy bàn tay gầy gò của ông lão.

"Để cháu dẫn ông qua đường."

Ông lão bất ngờ ngẩng đầu, đôi mắt chỉ còn tròng trắng của ông làm Lệ Chi thoáng giật mình. Có lẽ ông cảm thấy bất an khi chẳng biết người đang đi bên cạnh mình là người tốt hay xấu. Ông níu tay Lệ Chi càng chặt hơn.

Dù qua lớp áo dài phủ kín tay, nhưng Lệ Chi cảm nhận rõ sự sần sùi trên mu bàn tay ông lão, dường như là một vết sẹo rất lớn. Đột nhiên cô nghĩ đến một người..

"Cảm ơn cháu!"

Giọng nói yếu ớt của ông lão cắt ngang dòng suy nghĩ của Lệ Chi. Cô vội buông tay, rồi nhìn ông chập choạng bước đi.

Rõ ràng vóc dáng này rất quen thuộc, nhất thời cô không thể nhớ ra. Linh cảm cho một điều xấu lại hiện hữu nơi ông lão này. Thêm sợi dây trấn linh đột nhiên lại nháy sáng 2 giây rồi tắt. Tại sao?

Thấy Lệ Chi đứng thơ thẩn, Mỹ Vân liền gọi:

"Lệ Chi!"

"Chỗ tao làm ở ngay đây..mày đi đi, kẻo trễ!"

Lệ Chi ngó quanh, con đường này cũng gần công ty, thôi đi bộ cho lành.

Tại cơ quan điều tra lúc này.

Toàn thể đội viên đội cảnh sát hình sự trong thể trạng mệt mỏi, chưa kịp ăn sáng đã có mặt tại phòng họp.

Vị đội trưởng khó tính mà ai ai đi đâu cũng càm ràm, là Khải Dương. Anh ngồi ở vị trí chính diện, nhìn quanh một lượt ra vẻ bí hiểm, rồi nói:

"Báo cáo đi!'

Không ai trả lời, anh bắt đầu nhăn nhó, quát lên:

"Tôi bảo các cô cậu đi điều tra..giờ im lặng là sao?"

Những gương mặt vốn không tươi tắn lại thêm ủ dột, khẽ cúi đầu. Duy chỉ có một người lúc nào cũng đối đầu với anh - Mỹ Vân, bất giác lên tiếng:

"Đội trưởng..anh bảo chúng tôi điều tra làm sao với manh mối là con số không hả?"

"Không có số thì làm cho nó có số." Khải Dương nghiến răng, gõ bàn cái cạch.

Suốt cả tuần vụ án đi vào ngõ cụt, vì thế Mỹ Vân cũng mất ăn mất ngủ.

Nạn nhân là nữ giới, cũng không ai xa lạ chính là Mộng Tuyền, bạn học cùng trường với bọn cô hồi cấp ba.

Mộng Tuyền được phát hiện chết tại nhà riêng, trên người mặc bộ váy ngủ hai dây màu đỏ, nằm trên giường tư thế như đang ngủ. Nguyên nhân tử vong do ngạt khí, đến mức phổi sưng phù.

Điều lạ là, căn phòng có gắn máy điều hòa, không khí cũng thoáng mát, cửa sổ lại mở. Tại sao Mộng Tuyền lại thiếu oxy trầm trọng. Ngoài ra trên thi thể không phát hiện thêm bất kì vết thương nào.

Kẻ tình nghi là bạn trai của Mộng Tuyền, anh ta là người nước ngoài, hơn 30 tuổi, tên Halen. Vào hôm xảy ra án mạng, anh ta có chuyến công tác ngoài thành phố, có cả người làm chứng.

Đột nhiên Khải Dương trừng mắt nhìn Mỹ Vân, nói: "Cô điều tra thêm về Halen đi!"

"Hả? Anh nói gì?"

Mỹ Vân bày ra vẻ mặt trân trối. Khổ nỗi, Halen không rành tiếng phổ thông, cô lại dốt ngoại ngữ, điều tra thế nào đây?

Bỗng dưng tia sáng lóe lên trong đầu, giờ phút này cô nghĩ ngay đến một người, cô biết chắc khi nhờ vả người này chắc chắn không từ chối.

Nghĩ là làm ngay, Mỹ Vân hiện tại có mặt trước cửa văn phòng làm việc của Lệ Chi.

Gõ cửa vài cái.

"Mời vào!"

Bên trong truyền tới một giọng nói, Mỹ Vân mở cửa bước vào, giơ tay chào thân thiện.

"Hello!"

Dốt ngoại ngữ nhưng mấy câu cơ bản không ngu đâu nha!

Vừa thấy Mỹ Vân, Lệ Chi liền gấp tập hồ sơ lại, rồi nhận chân đi đến rót một cốc nước.

"Cơn gió nào đưa mày tới đây?"

"Cơn gió nhớ nhung ấy mà?" Mỹ Vân le lưỡi trêu, mặc dù nói dối có chút ngượng.

Nhưng dễ gì qua mắt được Lệ Chi, cô khoanh tay trước ngực, nhíu cả mày, như để dò xét tâm can người trước mặt.

"Bớt lừa người đi nha! Nhờ vả tao cái gì thì mau nói đi, chứ tao đổi ý là.."

Mỹ Vân cười hì hì: "Thực ra..tao đang điều tra một người là nghi phạm duy nhất trong vụ án của Mộng Tuyền. Nhưng người này là người nước ngoài..mày cũng biết tao không giỏi ngoại ngữ mà!"

Không biết có phải vì Mỹ Vân chợt nhắc đến người đã mất mà Lệ Chi quá nhạy cảm không? Cứ có cảm giác ớn lạnh, mà nhiệt độ trong phòng vẫn bình thường. Kiểu lạnh này không giống bị sốt, mà là nhạy cảm với sự tiếp xúc da thịt, dường như có bàn tay vô hình nào đó chạm lấy vai cô khẽ gọi. Nhưng âm thanh rất nhỏ, có vẻ ở tần số khá xa, càng không phải Mộng Tuyền, người này giọng nói hơi trầm nhưng lại vang như chuông ngân, không gọi tên Lệ Chi, mà the thé lên vài chữ cái không rõ.

Đã cố lắng tai nghe, nhưng Lệ Chi không nghe ra được gì. Dựa vào âm giọng, Lệ Chi đoán người này oán khí rất nặng, thậm chí là còn quyến luyến nhân gian, chưa muốn rời xa. Nếu vương vấn chỗ này, có nghĩa ở đây có người thân quen.

Cảm giác nhanh chóng qua đi, bây giờ Lệ Chi mới vào lại vấn đề.

"Có hình không?"

"Đây!"

Mỹ Vân đưa ngay Lệ Chi một tấm hình, vừa nhìn thấy Lệ Chi đã nhận ra người quen.

"Anh ta là Halen?"

"Sao mày biết?" Mỹ Vân ngạc nhiên.

Lệ Chi thản nhiên đặt bức ảnh trên bàn.

"Thật trùng hợp là, một tuần trước, tao thay mặt chị Thùy đến gặp anh ta bàn về việc quảng cáo sản phẩm."

Một tuần trước? Trùng khớp với thời gian xảy ra án mạng. Mỹ Vân có chút nghĩ ngợi, cầm ly nước uống lấy một ngụm.

"Mày đi gặp anh ta lúc mấy giờ?"

"Sau khi tan ca, khoảng 7 giờ tối."

Mộng Tuyền tử vong lúc 8h30, vậy là chuyện Halen đi công tác trong thời gian ấy là không xảy ra. Nếu 7 giờ, anh ta còn trong thành phố, vậy thì anh ta có mặt ở tỉnh bên bằng cách nào, thời gian di chuyển ít nhất ba tiếng. Chỉ có khả năng anh ta cho lời khai giả. Còn nhân chứng thì sao?

Thấy Mỹ Vân có vẻ suy tư, mày cau lại cả rồi, Lệ Chi cất tiếng:

"Mà mày không cần nhờ tao làm gì. Anh ta rất rành tiếng phổ thông, thậm chí y như người bản địa."

"Thật không? Mày nói cái tên Halen đó.." Mỹ Vân sợ nghe nhầm nên hỏi lại lần nữa.

Lệ Chi gật đầu chắc nịch, lại càng khiến Mỹ Vân thêm phần khó chịu. Giận cả tên Halen chết bầm kia, to gan qua mặt đội cảnh sát, vờ không nghe không hiểu gì, yêu cầu người phiên dịch. May là lúc đó, Khải Dương biết được chút ít ngoại ngữ, nên giao tiếp cũng tạm.

"Mày có thể đi với tao một chuyến tới thành phố X không?"

...****************...

Hot

Comments

🐽🐷Pid😺

🐽🐷Pid😺

cách viết và văn phong lỗi diễn giải đúng hay tui cần phải học tác giả nhiều ạ, nhưng mà các tác phẩm t đọc từ truyện ngắn, tiểu thuyết, văn thơ, tản văn, truyện kí, tùy bút của các tác giả không ai dùng dấu hai chấm ngang cả chỉ dùng ba chấm hoặc chấm câu và dấu hai chấm dọc thoii

2024-06-02

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Một chút ảo thuật
2 Chương 2: Khép lại quá khứ
3 Chương 3: Cảm giác trùng hợp
4 Chương 4: Lời nói dối không thật
5 Chương 5: Sợ tội tự sát hay bị sát hại
6 Chương 6: Tà linh
7 Chương 7: Đa nghi
8 Chương 8: Dẫn lối
9 Chương 9: Tony – Người đàn ông bí ẩn
10 Chương 10: Tên khốn
11 Chương 11: Cơn thịnh nộ
12 Chương 12: Số mệnh
13 Chương 13: Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu
14 Chương 14: Đối đầu ngu ngốc
15 Chương 15: Con búp bê
16 Chương 16: Đứa trẻ hư hỏng
17 Chương 17: Thế lực đen tối
18 Chương 18: Nhân chứng
19 Chương 19: Vất vả tìm người, người tự tìm tới
20 Chương 20: Giải quyết oán thù
21 Chương 21: Chân tướng sự thật
22 Chương 22: Không thể thay thế
23 Chương 23: Hoán đổi số mệnh
24 Chương 24: Sát nhân biến thái
25 Chương 25: Mất tích
26 Chương 26: Điềm báo chẳng lành
27 Chương 27: Hận tình đến điên loạn
28 Chương 28: Kẻ điên hóa ra..rất đáng thương
29 Chương 29: Người bị hại trở thành kẻ xấu, Kẻ xấu trở thành nạn nhân
30 Chương 30: Người xưa án cũ
31 Chương 31: Bên trong vỏ bọc dối trá
32 Chương 32: Thay đổi thái độ
33 Chương 33: Kẻ thù của kẻ thù..không ngờ là "bạn"
34 Chương 34: Ném đá giấu tay
35 Chương 35: Tình ngay lý gian
36 Chương 36: Tội khó mà "rửa sạch"
37 Chương 37: Chịu tội
38 Chương 38: Xuất hồn
39 Chương 39: Đánh đổi ký ức (END)
Chapter

Updated 39 Episodes

1
Chương 1: Một chút ảo thuật
2
Chương 2: Khép lại quá khứ
3
Chương 3: Cảm giác trùng hợp
4
Chương 4: Lời nói dối không thật
5
Chương 5: Sợ tội tự sát hay bị sát hại
6
Chương 6: Tà linh
7
Chương 7: Đa nghi
8
Chương 8: Dẫn lối
9
Chương 9: Tony – Người đàn ông bí ẩn
10
Chương 10: Tên khốn
11
Chương 11: Cơn thịnh nộ
12
Chương 12: Số mệnh
13
Chương 13: Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu
14
Chương 14: Đối đầu ngu ngốc
15
Chương 15: Con búp bê
16
Chương 16: Đứa trẻ hư hỏng
17
Chương 17: Thế lực đen tối
18
Chương 18: Nhân chứng
19
Chương 19: Vất vả tìm người, người tự tìm tới
20
Chương 20: Giải quyết oán thù
21
Chương 21: Chân tướng sự thật
22
Chương 22: Không thể thay thế
23
Chương 23: Hoán đổi số mệnh
24
Chương 24: Sát nhân biến thái
25
Chương 25: Mất tích
26
Chương 26: Điềm báo chẳng lành
27
Chương 27: Hận tình đến điên loạn
28
Chương 28: Kẻ điên hóa ra..rất đáng thương
29
Chương 29: Người bị hại trở thành kẻ xấu, Kẻ xấu trở thành nạn nhân
30
Chương 30: Người xưa án cũ
31
Chương 31: Bên trong vỏ bọc dối trá
32
Chương 32: Thay đổi thái độ
33
Chương 33: Kẻ thù của kẻ thù..không ngờ là "bạn"
34
Chương 34: Ném đá giấu tay
35
Chương 35: Tình ngay lý gian
36
Chương 36: Tội khó mà "rửa sạch"
37
Chương 37: Chịu tội
38
Chương 38: Xuất hồn
39
Chương 39: Đánh đổi ký ức (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play