Trần Nhật Đăng trước đây là lính đặc nhiệm, đang công tác tại đội điều tra do gặp chấn thương trong lúc thực hiện nhiệm vụ ở đội đặc nhiệm. Hiện tại là thanh tra cao cấp của đội hình sự.
“Sếp, hôm nay có người mới đến trình diện."
"Lính mới? Sao tôi không biết chuyện này?”
"Em có gửi hồ sơ cho sếp rồi mà?"
Nhật Đăng lật đật tìm kiếm hồ sơ mà đồng nghiệp nhắc tới, tuy bề ngoài gọn gàng nhưng bàn làm việc lúc nào cũng rối tung rối mù, lộn xộn không khác gì đống mớ hỗn độn.
"À thấy rồi."
Mở hồ sơ của lính mới ra xem. Tên là La Thần, 27 tuổi, cao 1m86, nặng 72kg. Đọc đến đây thần kinh Trần Nhật Đăng liền căng như dây đàn.
“Không phải trùng hợp vậy chứ?”
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Nhật Đăng vẫn đang xem hồ sơ, không ngẩng đầu nhìn lên, đơn giản nhưng nghiêm nghị, nói
"Mời vào."
Người nọ đi vào, tiến thẳng đến bàn làm việc của anh, hít một hơi sâu dằn căng thẳng xuống.
"Tôi là La Thần, hôm nay đến trình diện.”
Nghe giọng nói dịu dàng hoàn toàn trái ngược với tên họ hầm hố kia, Nhật Đăng ngẩng đầu nhìn qua người đối diện rồi cúi đầu tiếp tục xem hồ sơ.
“An Nhã ra ngoài đi, tôi có chuyện dặn dò lính mới.”
“Yes sir!”
An Nhã ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại. Vừa rồi nhìn mặt sếp không ổn lắm, nếu muốn dạy dỗ lính mới thì nên đóng cửa kín một chút, bên ngoài mới không nghe được mấy ngôn ngữ thô tục.
“Ảnh trong hồ sơ chụp từ khi nào vậy?”
“Lúc tôi học ở trường cảnh sát.”
“Cậu nên làm lại hồ sơ đi. Ảnh cũ quá rồi, sắp nhìn không ra rồi.”
“Ngày mai tôi sẽ đi chụp ảnh mới.”
Người kia da dẻ hơi rám nắng nhưng rắn rỏi và khoẻ khoắn, tóc nhuộm màu nâu sáng tỉa sát hai bên đầu như kiểu undercut khiến đường nét trên gương mặt nhìn rõ ràng hơn.
Nhưng vấn đề là Nhật Đăng không muốn nhìn thấy mặt hắn, dù nhìn rõ cũng không để làm gì. Lấy hồ sơ che mặt cũng không che được phản ứng khó xử của mình. Vì chỉ nhìn thấy La Thần lại hiến cậu vô thức sờ lên phần tóc gáy, dù dấu vết của hôm đó đã không còn nữa, nhưng vết thương lòng vẫn còn nguyên đây.
“Đang yên ổn ở đội phòng chống ma tuý, chạy sang đây làm gì?”
“Tôi bị thuyên chuyển nên cũng không biết. Nghe nói là đồng đội ở đội anh nghỉ thai sản, nên tôi đến thay.”
"Tôi sẽ bàn lại với Sở trưởng về chuyện thuyên chuyển công tác của cậu. Ra ngoài đi.”
Nhật Đăng tính tình thẳng thắn, chưa từng câu nệ lễ nghĩa trong lời nói. Hai người đã có ấn tượng không êm đẹp về nhau thì làm việc chung cũng khó, dù bây giờ cậu chấp nhận để La Thần tham gia vào đội, thì cũng chưa chắc hắn có thể gắn bó lâu dài với đội.
Nhưng La Thần lại giữ thái độ kiên quyết, hắn nói
“Tôi ở lại đội được mà. Chuyện hôm đó tôi có thể hiểu được, Alpha nào khi đến kỳ cũng sẽ như vậy. Tuy Đăng bỏ tôi lại bơ vơ nhưng tôi không để bụng đâu, nên Đăng không cần thấy bất tiện.”
“Đừng có nhắc!!!”
“Tôi xin lỗi Đăng.”
“Gọi là Sir! Cậu vô phép vô tắc quá rồi đó.”
“Xin lỗi”
Nhật Đăng định sẽ tiếp tục từ chối nhưng đúng lúc có cuộc gọi, cuộc gọi này không thể không nghe, cậu nhấc máy áp lên tai, xua tay về phía La Thần.
"Chuyện cũ để sang một bên đi. Hiện tại cậu đã thuyên chuyển công tác đến đây thì tạm xem là người của đội, ra ngoài sẽ có An Nhã hướng dẫn cậu."
"Cảm ơn sếp.”
“À phải rồi, nếu cậu dám hó hé với ai về chuyện giữa chúng ta thì coi chừng tôi. Hả? Ăn cá hả? Thôi không thích ăn cá đâu, tối nay về muộn lắm, không ăn đâu, đừng nấu nha”
"??????? Đăng ơi?”
Nhật Đăng chỉ vào điện thoại rồi xua tay, ý nói câu sau là nói với người trong điện thoại, không phải nói với hắn. La Thần gật đầu, cũng không nói câu "tuân lệnh" đã rời khỏi phòng Nhật Đăng.
Cậu vẫn không tin nổi người không muốn gặp lại nhất lại có thể gặp ở đây, hơn nữa sau này còn phải đụng mặt nhau mỗi ngày khiến da mặt cậu muốn nổ tung.
“Con có nghe dì nói không đó Dunk?”
“Con đang nghe, đang nghe đây”
“Tối về muộn không ăn cơm nhà thì cũng nên ăn tạm gì đó. Đừng để đói.”
“Con biết rồi mà, dì dặn hai trăm lần rồi đó.”
“Vậy mà con vẫn quên.”
“Con còn việc chưa làm xong, con tắt máy đó nha.”
Nhật Đăng vừa tắt cuộc gọi điện thoại, lại gọi tìm Sở trưởng. Cậu muốn La Thần chuyển sang đội khác, nhưng Sở trưởng nói không có lý do chính đáng thì không thể làm vậy được, La Thần không phải quả bóng mà muốn đá đi đâu cũng được.
“Người ta tuy hiền nhưng là cảnh sát ưu tú ở đội ma tuý đó. Con đừng có được nước lấn tới!”
“Con đâu có bắt nạt cậu ta đâu thầy!”
“Vậy tại sao lại đòi chuyển La Thần đi? Con nói thầy nghe xem.”
“Thì tại vì cung hoàng đạo không hợp nhau.”
Nghĩ bừa một lý do cho qua chuyện, không ngờ bị mắng thậm tệ hơn. Dù Đăng để điện thoại ở xa nhưng vẫn nghe được tiếng của Sở trưởng.
“Nhảm nhí! Làm cảnh sát mà tin mấy chuyện đó là sao hả!?”
“…thầy bớt giận”
“Sau này còn nói mấy chuyện vớ vẩn như lần này thì coi chừng thầy đó!”
“Dạ dạ thầy bớt giận, coi chừng lên huyết áp đó”
“Biết rồi! Thanh tra Trần đừng làm chuyện nhảm nhí nữa là tôi thọ được thêm một năm rồi.”
“Dạ dạ, con tắt máy đây. Chúc thầy trăm sức khoẻ, vạn điều may ạ\~”
Nhật Đăng vội vàng tắt máy. Chỉ nói mấy câu mà lỗ tai cậu sắp nổ tung rồi, sức công phá của Sở trưởng lớn như vậy, may mà không gặp trực tiếp, nếu không thì cả cảnh cục này đều biết cậu bị mắng.
Nhưng nghĩ lại chuyện La Thần thuyên chuyển công tác đến đây cũng không phải chuyện gì xấu, có thêm một đồng đội tài giỏi thì giúp được nhiều việc hơn.
La Thần ngồi ở ngoài bàn làm việc, nhìn thấy Nhật Đăng đang nhìn mình liền vui vẻ nhìn lại, hai mắt to tròn chớp chớp như cún lớn, khiến cậu có cảm giác sắp nhìn thấy đuôi của hắn luôn rồi. Ngày hôm đó ở khách sạn hắn cũng nhìn cậu như thế, dùng vẻ cún con ngây ngô vô tội để che giấu cái đuôi sói ở phía sau.
Nhật Đăng chầm chậm đi tới ô cửa, dứt khoát kéo rèm lại như dằn mặt hắn.
“Hình như mình làm vậy thì hắn sẽ biết mình chột dạ? Sơ suất quá, sơ suất quá!”
Updated 45 Episodes
Comments
จด ┆ วิน
da dẻ mà tui tưởng ra dẻ mà bả ghi lộn😂
2024-08-31
2
BKG2412
tới giờ ảnh xà lơ r đó =))))))
2024-08-23
4
Vũ Ngọc Mai
sói ơi bắt dc sói rồi, mang chap cuối tới đây, em đã sẵn sàng 🤡
2024-08-02
1