Tan làm, Nhật Đăng ăn tối cùng một đồng nghiệp cùng sở cảnh sát, trước đây là bạn cùng giường trong quân ngũ. Người đó họ Trương, tên Phú Thắng.
"Bên anh có người mới đến, tên La Thần."
Nhật Đăng đặt ly rượu xuống, than thở nói. Người kia vừa nghe nhắc đến La Thần là nhớ đến chuyện kia ngay, trố mắt nhìn cậu.
"La Thần!?"
"Ờ, chính là người đó."
"Là ngôi sao của đội ma tuý sao? Woa, sao tinh anh nào cũng quy tụ về đội hình sự 1 hết vậy. Thật tình, sở trưởng thiên vị quá đi"
"Đây là vấn đề sao?"
"Vậy vấn đề là gì? Đội anh nhiều người giỏi nên anh thấy phiền hả? Vậy chia cho hình sự 2 đi, bên em thiếu người."
Nhật Đăng thở dài, cậu không muốn nhắc đến chuyện ngày hôm đó nhưng Phú Thắng chẳng nhớ gì, cậu muốn nói xấu cũng không nói được, ôm bực tức trong lòng.
"Sao vậy anh?"
"La Thần là alpha hôm đó đó"
"Hôm đó đó?"
Nhật Đăng chỉ lên cổ mình, Phú Thắng nheo mắt nhìn cậu như đang dò lại trong ký ức rồi trố mắt kinh ngạc, sốc đến độ phải bịt miệng chính mình.
"Alpha đã giúp anh đánh dấu tạm thời hả?"
"Bé cái mồm!"
Cậu day trán che mặt không dám nhìn đời, xung quanh không có người nhưng vẫn có cảm giác mất mặt.
"Khủng khiếp!"
Phú Thắng nhìn xung quanh rồi nhỏ giọng hỏi
"Anh ta còn nhớ chuyện đó không?"
"Còn. Anh đang sợ cậu ta nhắc nè. Ai mà có ngờ người hôm đó lại là đồng nghiệp đâu."
"Anh cũng ẩu mà nói gì ai!"
"Anh không ngờ anh đến kỳ sớm mà."
Nhật Đăng vốn không hề quen biết với La Thần. Mấy tháng trước trong lúc làm nhiệm vụ thì bất ngờ đến kỳ, nhưng do đột ngột nên không mang theo thuốc, cũng không có cách gì chế ngự, thì đúng lúc gặp một alpha.
Những trường hợp này gần giống như cưỡng chế phát tình, nhưng cậu không cảm nhận được gì để phòng bị, đến khi nhận ra thì đã đến kỳ. Nhật Đăng ý thức được bản thân là một người độc thân, chưa có người yêu, cũng chưa lập gia đình, nhưng tinh thần trách nhiệm không thể tuỳ tiện tìm một omega để gây rắc rối cho người ta. Đúng lúc gặp được một alpha, chỉ có thể túm lấy người ta, âu yếm vuốt ve một lúc.
Trong thời khắc dầu sôi lửa bỏng mới nhận ra đối phương là alpha trội nên mới nhờ cắn một cái lên gáy, thậm chí còn chưa biết người ta tên gì thì đã lao đi, tiếp tục nhiệm vụ.
Bây giờ mới biết đối phương tên La Thần, không những là người cùng ngành, mà bây giờ còn là người cùng đội. Nhật Đăng vẫn đang cho người điều tra về lý do bản thân đến kỳ sớm hơn dự kiến, vẫn chưa thu được kết quả gì, cậu cũng sắp quên đi chuyện này thì nhân vật chính của hôm đó lại xuất hiện. Ký ức của ngày hôm đó đã chôn xuống tám thước đất, đến hôm nay cũng bị đào lên.
Còn đang nhớ lại chuyện hôm đó thì Phú Thắng kéo cậu về thực tại, nói
"Nhưng mà La Thần đúng là alpha trội luôn á, đánh dấu tạm thời mà kéo dài đến hơn 3 ngày, thật sự nể luôn."
"Em nể thì phúc phần này anh nhường em đó."
"Thôi anh. La Thần không phải quả bóng mà anh muốn đá là đá đâu."
"Ê? Câu này quen quá?"
"Sở trưởng nói đó. Bố mắng anh nhiều lắm, anh đừng chọc giận bố nữa."
"Anh chỉ gọi cho thầy để hỏi thử về chuyện thuyên chuyển La Thần thôi mà..."
"Với lại chuyện đánh dấu là đôi bên cam tâm tình nguyện. Khi đó anh đang làm nhiệm vụ nên có thể hiểu được, nhưng lý do của La Thần là gì vậy?"
"Không biết. Chắc là tiện tay giúp đỡ?"
"Anh có ý thức được mình đang nói gì không vậy? Hai người vô tình gặp nhau ở khách sạn đó."
".....không lẽ là thích anh?"
"Nếu thích anh thì dễ rồi. Sợ là không phải vậy."
Nhật Đăng không nhạy bén chuyện tình cảm, cậu còn chưa có mối tình vắt vai nên không hiểu mấy chuyện Phú Thắng ám chỉ. Phải đợi Phú Thắng nói thẳng mới hiểu được.
"Sợ anh ta hiểu lầm anh đó."
"Hiểu lầm cái gì?"
"Bây giờ đang là trào lưu alpha với alpha mà. Nếu La Thần nghĩ anh muốn trải nghiệm thì sao đây?"
"....chắc là không đâu?"
"Sau khi đánh dấu xong anh bỏ chạy rồi. Như vậy còn đáng nghi hơn nữa đó."
Hai người đều là alpha, đặc tính alpha luôn luôn muốn bản thân ở kèo trên, ý của Phú Thắng chỉ đang sợ La Thần nghĩ Nhật Đăng sau khi bị đánh dấu tạm thời thì đổi ý, bỏ của chạy lấy người.
"Vậy anh nên giải thích với La Thần hả?"
"Ờ, để tránh hiểu lầm mà. Sau này hai người còn làm việc chung với nhau."
"Anh thấy không cần thiết lắm đâu"
"Cần thiết mà. Chuyện gì cũng nên rõ ràng, lỡ như La Thần thích anh thì anh đã bóp nát trái tim người ta rồi. Còn nếu La Thần không thích anh thì anh cũng phải giải thích, để sau này hiểu lầm không lớn thêm."
"Ờ, nhưng mà La Thần không thích anh đâu."
"Anh nói vậy thôi chứ anh có nghĩ vậy đâu."
Nhật Đăng nhướng mày, chỉ uống rượu mà không đáp. Phú Thắng chẳng còn xa lạ gì với tính của Nhật Đăng, trong ý nghĩ của Nhật Đăng, cậu là tinh anh cảnh sát, siêu cấp alpha, siêu sao alpha, hoàng tử alpha, làm gì có chuyện có người không thích cậu. Dù yêu từ cái nhìn đầu tiên cũng quá hợp lý.
Uống thêm vài ly thì bạn Phú Thắng đến đón nên Nhật Đăng cũng ra về.
Updated 45 Episodes
Comments
đã quá Pét Si ơi =))
2025-03-13
0
Vũ Ngọc Mai
ứm ừm sai sao dc ha Nhật Đăng ha, mình đẹp mình có quyền nghĩ z hihi
2024-06-15
2
BKG2412
sao tự luyến quá dậy con /Sweat/
2024-06-13
1