Severus Snape vượt qua những tán cây rậm rạp một cách khó khăn.
Chưa từng có ai đặt chân đến lơi này, bụi rậm cao quá lửa người, cành lá rậm rạp trên đỉnh đầu thỉnh thoảng rơi xuống cản bước tiến của con người, mỗi bước đi đều đòi hỏi sự cố gắng rất lớn.
Nhưng ở những lơi như vậy mới có thể thu được một số thứ. Ví dụ như một con thỏ rừng hay một con rắn mặc dù nhỏ nhưng cũng đủ no bụng. Trải qua bốn năm trên hòn đảo hoang vắng chuyên giam dữ Tử thần thực tử này. Từ nâu Y đã học được cách đặt bẫy ngẫu nhiên và đi săn như Muggles mà không cần đến phép thuật hay đũa phép. Nếu không nhờ kết quả khá ổn định thì y đã chết từ lâu rồi – tất nhiên y có thể bị chết bởi sự ngược đãi của các quản ngục hoặc sự đánh đập bởi những đồng nghiệp cũ của mình.
Snape cảm thất buồn cười mỗi khi nghĩ về điều đó. Y đã sống sót sau nanh vuốt của Nagini – có Merlin mới biết tại sao chúa tể hắc ám không tự mình làm điều đó. Chỉ cần một cái Avada như cách hắn ta đã làm với vô số người. Mắc mớ gì cắt cổ y rồi kêu Nagini cắn...Hoặc là hắn không thể làm được.
Vào ngày Sceaming Shack – cũng không chứng minh cho sự vô tội của y trong ngày phán sét cuối cùng.
Mặc dù đã tiêu diệt thành công Chúa tể hắc ám trong trận chiến đó. Potter một trong những trường sinh linh giá cũng bị tổn thường nghiêm trọng, đặc biệt là linh hồn. Cuối cùng khi hồi phục cậu ta mất rất nhiều trí nhớ, đặc biệt là nguyên nhân nói về cái chết của Dumbledore mà Y đã cố tình chuyền lại cho cậu. Vì vậy dù đích thân chúa cứu thế da điều chân trước tòa. Tòa án đặc biệt Wzengamore cũng không chấp nhận với lí do không đủ bằng chứng và cuối cùng kết luận rằng Severus Snape cách tay phải đắc lực của chúa tể hắc ám đã sát hại phù thủy trắng Albus Dumbledore.
Tội lỗi bị kết án tù chung thân, bị đầy đến hòn đảo biệt lập này cùng với tất cả các Tử thần thực tử độc ác khác và để bù đắp cho tội lỗi họ phải lao động khổ sai.
Vậy là Y đã ở đây bốn năm, nếu bước qua được mùa đông lạnh giá sắp tới sẽ là năm thứ năm.
Điều này thực sự lên ăn mừng. Y chưa bao giờ nhận ra rằng sức sống của mình lại kiên cường đến vậy.
Câu chuyện về gián điệp hai mang mặc dù không được các thẩm phán tin tưởng, nhưng từ lâu đã được lan truyền trong giới tử thần thực tử. Sau khi được vận chuyển tập thể tới hòn đảo hoang vắng này, y nghiễm nhiên chở thành mục tiêu bị chỉ trích của chúng. Những kể liều lĩnh giết người lâu năm đó chắc chắn biết cách thực hiện những thủ thuật nhỏ trong bí mật dưới sự ám sát của các lính canh và chúng thậm chí còn khá thành thạo – Snape lúc đầu đã bị ném rất tệ hại và hầu như không ngày nào thêm một số vết thường sâu và
nông.
Đối với những vết thường trên da thịt y không mấy để tâm, nhục nhã mới chính là điều y nghĩ đến. Nhiều lần chúng đè Y xuống và xé hết quần áo trước khi bắt đầu những chận tra tấn tiếp theo. Lúc đầu y đã đấu tranh quyết liệt, nhưng nhanh chóng phát hiện ra rằng càng phản kháng quyết liệt thì càng dễ bị đàn áp dã man. Nếu cứ chấp nhận số phận và để nó xẩy ra, những kẻ đó sẽ cảm thấy không hứng thú và sẽ bỏ đi.
Về những vấn đề khác – Snape chưa bao giờ may mắn như vậy, khuôn mặt và thân hình đều chẳng có gì nổi bật. Đặc biệt trong những năm gần đây sự tra tấn về thể xác lẫn tinh thần đã khiến toàn thân trở lên gầy gò, hốc hác như sắp sụp đổ - Ngoài việc đánh đập và hành hạ, những ké đó hoàn toàn không có hứng thú nào khác.
Dù sao đi nữa, y vẫn còn sống. Về điều này, không biết lên cảm ơn Merlin hay nguyền rủa Merlin nữa.
Snape kiểm tra vài cái bẫy đã đặt trên bãi cỏ. Hôm nay không may mắn lắm. Y không bắt được gì và một trong những cái bẫy bị hỏng hóc một chút. Cần tìm vật liệu để sửa chữa càng sớm càng tốt – dây sắt là tốt nhất, nhưng dây nylon cũng được. Y phải hỏi Draco, xem nó có cái nào trong hai thứ này không.
Đang suy nghĩ thì đột nhiên nghe thấy phía trên đầu có chuyển động, giống như một con thú hung hãn đập cánh, cành lá dung chuyển nhanh chóng sau đó có vài con cú kêu nên nghe có vẻ vô cùng hoàng sợ.
Snape nhìn sung quanh và thấy một con cú màu nâu xám đang đứng giữa những cành cây, vỗ cánh và kêu lớn. Phía sau nó có một cái hốc cây, hai cái đầu nhỏ đầy lông của chúng chỉ thò ra cái mỏ nhọn như móc câu và phát ra âm thanh giống hệt mẹ của tụi nó.
Và thủ phạm khiến chúng hoảng sợ chính là kẻ đang ngồi kiêu ngạo ở phía đối diện, ngẩng cao đầu và phát ra những tiếng xì – đó là một con rắn lục đen tuyền dài khoảng 4 thước.
Thông thường, loài cú săn rắn đáng nhẽ chúng không nên sợ hãi khi đôi mặt với một con rắn nhỏ và không có nọc độc như vậy. Nhưng sự thật là nó đang đối mặt với con rắn, hoảng sợ đến mức tưởng chừng như sắp rơi từ trên cây xuống – nếu không phái có hai chú cú con chưa thể bay thì con mẹ đã sớm dang cánh bay đi từ lâu rồi.
Con rắn lục đen trườn chậm và gần rút ngắn khoảng cách. Tuy rằng tư thế của nó cực kì nhàn nhã, nhưng toàn thân cơ bắp đều âm thầm căng thẳng, chờ đợi cơ hội tốt nhất.
Với con lớn, hắn sẽ ngoạm một miếng lớn, còn hai con nhỏ hắn có thể nếm từ từ.
Voldemort vừa mới nghĩ đến điều đó thì đầu hắn đột nhiên cảm thấy choáng váng, như thể bị vật gì đó rất cứng đập vào, không còn sức để quấn mình quanh cành cây nữa, cả con rắn cứ thế từ trên cây rơi xuống.
Đột nhiên, một khuôn mặt quen thuộc lướt qua tầm nhìn trong lúc hắn rơi xuống.
Đó là Severus Snape!
Kẻ phản bội đó!
OH SHIT!!!
Updated 88 Episodes
Comments