Chương 4: Cơ hội trốn thoát tới rồi !

Thời gian cứ thế trôi đi một cách nhanh chóng , đã cách ba ngày kể từ khi Lâm cho mọi người bánh , cậu đã nhịn ăn được 3 ngày rồi , không có một tín hiệu hay một chút hi vọng nào có thể chạy thoát khỏi cái đám ăn thịt người này . Ngày hôm ấy , bầu trời mưa to, từ bên ngoài , một vài tên đàn ông kéo theo ba người nữa vào , hắn ta mạnh mẽ lôi kéo , sau đó ném vào trong hang . Trong ba người, có 1 người đàn ông và 2 người phụ nữ, tên đàn ông vừa đi vừa gồng cổ lên chửi bới .

Trong ánh sáng mờ nhạt của ánh trăng bên ngoài hang, Lâm nhìn chằm chằm vào ba người mới bị ném vào hang. Tên đàn ông to lớn vẫn không ngừng gào thét và chửi bới, trong khi hai người phụ nữ co rúm lại, sợ hãi. Bên ngoài hang động, những giọt nước mưa bắt đầu rơi xuống cửa hang, hoà làm một với máu thịt của mọi người đã phải ngã xuống tại đây. Tiếng mưa rơi bên ngoài cộng hưởng với tiếng gào thét của tên đàn ông tạo nên một bầu không khí đáng sợ.

Lâm cảm thấy sự tuyệt vọng và sợ hãi tràn ngập trong lòng. Cậu biết rõ số phận của những người mới đến sẽ không khác gì những gì mà cậu và nhóm người ở đây đã trải qua. Cơn đói khát khiến cậu trở nên hoảng loạn và yếu đuối hơn. Cậu nhớ lại từng chi tiết khủng khiếp mà ông lão đã kể: cách mà "thực phẩm" bị chăm sóc, nuôi dưỡng cho đến khi từng thớ thịt đạt đến độ hoàn hảo, rồi cuối cùng bị lột da và ăn tươi nuốt sống.

Tiếng bước chân nặng nề của những kẻ giam giữ vang lên, bọn chúng tiến vào hang với ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn. Một tên trong số chúng, có vẻ là kẻ cầm đầu, tiến đến gần Lâm và đám người mới. Hắn ta đưa tay ra, nắm lấy cằm của người đàn ông vừa mới bị ném vào, nhìn kỹ gương mặt của anh ta.

"Chà, có vẻ như chúng ta sẽ có một bữa tiệc thịnh soạn," hắn ta cười khẩy, giọng nói đầy sự tàn ác. "Hãy bắt đầu chuẩn bị 'thực phẩm' ngay lập tức."

Lâm cảm thấy tim mình đập mạnh, cậu cố gắng nén cơn hoảng loạn đang trào dâng. Cậu biết rằng nếu không tìm ra cách thoát khỏi đây, cậu và những người khác sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa.

Một kế hoạch liều lĩnh bắt đầu hình thành trong đầu Lâm. Cậu nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ vật dụng nào có thể dùng làm vũ khí. Trong lúc đó, bọn chúng đã bắt đầu lôi kéo những người mới đến, trói họ lại và chuẩn bị cho cuộc tra tấn tàn bạo.

Lâm quyết định phải hành động ngay bây giờ hoặc không bao giờ. Cậu lặng lẽ bò đến gần một góc hang, nơi có một cục đá sắc nhọn. Cậu nắm chặt lấy nó, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn trong tay mình. Cậu biết rằng để sống sót, cậu phải chiến đấu đến cùng.

Cơn mưa ngoài trời vẫn tiếp tục đổ xuống không ngừng, như một điềm báo cho cuộc chiến đấu sinh tồn đầy máu và nước mắt đang chờ đợi. Lâm hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.

Cầm chặt con dao duy nhất trong tay, vũ khí duy nhất có thể cứu cậu khỏi hoàn cảnh "ngàn cân treo sợi tóc thế này" . Lâm cố gắng giữ bình tĩnh giữa tiếng mưa rơi và tiếng chửi bới của tên đàn ông. Cậu biết rằng để thoát khỏi đây, cậu cần một kế hoạch rõ ràng và táo bạo. Cậu quan sát kỹ bọn giam giữ, chú ý đến từng động tác, từng lời nói của chúng. Cậu dùng con dao sắc nhọn , cố gắng dùng thời gian ít ỏi ấy cắt phăng tấm mộc che chắn con đường sống sót của họ bấy lâu nay . Dù lưỡi dao đã mẻ và khi cậu cố cắt ra thì nó bị gãy ra làm hai nửa.

Khi một tên gác rời khỏi hang để kiểm tra bên ngoài, Lâm nhận ra đây chính là cơ hội. Cậu rón rén tiến lại gần tên gác còn lại, cố gắng không gây ra tiếng động. Khi đến đủ gần, Lâm bất ngờ lao lên, dùng cục đá đâm mạnh vào cổ tên gác. Máu phun ra, hắn ngã gục xuống đất, không kịp kêu la.

Lâm nhanh chóng lấy chìa khóa từ túi áo của hắn và chạy đến giải thoát cho những người bị trói. Họ nhìn cậu với ánh mắt kinh ngạc và hy vọng. Lâm thì thầm:

“Chúng ta phải ra khỏi đây ngay bây giờ. Theo tôi.”

Cả nhóm di chuyển cẩn thận ra khỏi hang, tránh làm tiếng động quá lớn. Bên ngoài, trời vẫn mưa tầm tã, che giấu bước chân của họ. Nhưng không dễ dàng như vậy, một tên gác khác đã phát hiện ra sự biến mất của nhóm người và bắt đầu hú còi báo động.

“Chạy nhanh lên!” Lâm hét lên, thúc giục mọi người tăng tốc. Họ chạy băng qua rừng, tiếng hú còi và tiếng la hét đuổi theo phía sau. Ánh sáng từ những chiếc đèn pin loé lên trong màn đêm, tạo thành những vệt sáng như những con mắt đáng sợ.

Cả nhóm chạy hết sức, nhưng cơn đói và mệt mỏi bắt đầu làm họ chậm lại. Lâm biết họ cần phải tìm một nơi ẩn nấp an toàn, ít nhất là cho đến khi trời sáng. Cậu dẫn mọi người đến một hang đá nhỏ được che kín bởi dây leo và cây cối.

“Hãy ở yên đây và giữ im lặng,” Lâm thì thầm. “Tôi sẽ quay lại kiểm tra xem chúng ta có thể đi tiếp không.”

Lâm lén lút bò ra khỏi hang, quan sát xung quanh. Ánh sáng từ đèn pin vẫn còn xa, nhưng tiếng chó sủa vang lên khắp nơi. Cậu biết bọn chúng đang ráo riết tìm kiếm. Lâm quay lại hang, nói với mọi người:

“Chúng ta phải tìm đường ra khỏi đảo này. Nếu chúng ta theo bờ biển, có lẽ sẽ tìm thấy một con thuyền hoặc một phương tiện gì đó để thoát.”

Mọi người gật đầu, đồng ý với kế hoạch. Họ bắt đầu di chuyển chậm rãi qua rừng, cẩn thận không để lại dấu vết. Cơn mưa dần dừng lại, nhưng tiếng sóng biển xa xa bắt đầu rõ ràng hơn.

Sau một thời gian dài di chuyển, họ cuối cùng cũng nhìn thấy bờ biển. Và kìa, một chiếc thuyền nhỏ bị bỏ lại trên bãi cát. Hy vọng dâng tràn, họ vội vàng chạy tới chiếc thuyền, kiểm tra nó.

“Chúng ta phải ra khơi ngay lập tức,” Lâm nói. “Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi đây.”

Họ nhanh chóng đẩy thuyền xuống nước và bắt đầu chèo. Sóng biển vỗ vào mạn thuyền, nhưng họ không dừng lại. Xa xa, ánh sáng từ đảo dần dần mờ đi, cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ trong đêm tối.

Lâm ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng, họ đã thoát khỏi địa ngục trần gian , chỉ cần cậu thoát ra khỏi đây , gọi đội cứu hộ hay cảnh sát để giải cứu những người sống sót, hay ngay cả là Minh, chỉ cần cậu còn sống ! . Nhưng cậu đâu biết rằng , cơn ác mộng chưa chấm dứt, Lâm biết rằng cậu còn phải cứu cô bạn Minh của mình. Minh đã bị mất tích từ lúc nhóm bị bắt và Lâm nghi ngờ cô bị nhóm người ăn thịt khác bắt lại. Mặc dù vậy, cậu hiểu rằng trước hết cậu cần phải thoát khỏi đây để gọi cứu trợ.

Thật không may cho họ , chiếc thuyền này đã ở đây thời gian lâu rồi , những vệt rỉ sét là minh chứng rõ ràng. Những đám rêu bám trụ vào mạn thuyền, khiến con thuyền trở nên cổ kính hơn bao giờ hết , Nhóm người quyết định tìm một nơi để ẩn nấp qua cơn bão .

Bên ngoài, tiếng mưa vẫn rơi và gió rít từng cơn, như thể thiên nhiên cũng đang chống lại họ. Nhưng Lâm không bỏ cuộc. Cậu biết rằng chỉ cần còn một tia hy vọng, cậu sẽ không ngừng chiến đấu để đưa tất cả mọi người ra khỏi cơn ác mộng này.

Nhóm người chỉ mất 2 ngày để sửa được con thuyền này , mặc dù thế nhưng con thuyền trông có vẻ không thể trông chịu thêm được nữa, dù vậy nhưng đây là con thuyền duy nhất cứu họ ra khỏi chốn ác mộng đầy rẫy trên hòn đảo này .

_________________

1/7/2024

Hot

Comments

♤cừu ♧mê◇đam♡

♤cừu ♧mê◇đam♡

chắc người đàn ông này sẽ đi trước đúng không ta....?

2024-08-16

0

Mây bồng bềnh

Mây bồng bềnh

hay quá a ưi

2024-07-27

0

electric

electric

honggg có đâu bé ơi

2024-07-15

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu của thảm họa
2 Chương 2: Nỗi ám ảnh khi đặt chân tới hòn đảo
3 Chương 3: Sự xuất hiện của một nhóm người
4 Chương 4: Cơ hội trốn thoát tới rồi !
5 Chương 5: Tìm thấy nơi trú ẩn! nhưng đó có phải nơi an toàn không?
6 Chương 6: Gặp lại Minh
7 Chương 7: Bị thương và gặp lại những người bạn cũ
8 Chương 8: Sự bất đồng
9 Chương 9: Bất ngờ gặp được người dân trên đảo
10 Chương 10: lễ tế bí ẩn
11 Chương 11: Lời từ biệt máu
12 Chương 12: Gặp được ông chú kỳ lạ
13 Chương 13: Đoàn tụ
14 Chương 14: Học cách thích nghi với mọi thứ trên đảo
15 Chương 15: Sự thảm sát
16 Chương 16: Sự nguy hiểm tiềm tàng
17 Chương 17: Đứa bé có an toàn
18 Chương 18: Sống sót
19 Chương 19: Quay lại cuộc sống bình thường
20 Chương 20: Bắt cóc
21 Chương 21: Ý định bắt cóc
22 Chương 22: Khu của người sống sót
23 Chương 23: Nguồn gốc
24 Chương 24: Câu chuyện về tình bạn
25 Chương 25: Nguy hiểm
26 Chương 26: Nguy hiểm 2
27 Chương 27: Nguy hiểm 3
28 Chương 28: Bí ẩn về hang động
29 Chương 29: Phát minh vĩ đại
30 Chương 30: Sự thật về Dương
31 Chương 31: Nhiệm vụ cao cả
32 Chương 32: Quái vật hay "quái vật"
33 Chương 33: Đấu trường
34 Chương 34: Đây có phải là trận chiến cuối cùng?
35 Chương 35: Mất kiểm soát
36 Chương 36: hành trình trên biển
37 Chương 37: Sinh vật biển
38 Chương 38: Khu rừng bí ẩn
39 Chương 39: Gặp được đội cứu hộ
40 Chương 40: Hạnh phúc , đây có phải là phần kết
41 Chương 41: Tổ chức "Bóng Đêm"
42 Chương 42: Nguy hiểm
43 Chương 43: Gắn bó
44 Chương 44: Sự sợ hãi
45 Chương 45: Ngoại Truyện - Dương
46 Chương 46: Bí mật dần được hé lộ
47 Chương 47: Tổ chức bóng đêm bị phá hủy sự thật được phơi bày
48 Chương 48: Đồi hoa hướng dương máu
49 Chương 49: Ngã rẽ
50 Chương 50: Vụ án đầu tiên
51 Chương 51: Vụ án thứ hai
52 Chương 52: Ánh sáng hi vọng
53 Chương 53: Tội phạm
54 Chương 54: Khó khăn
55 Chương 55: Khó khăn (2)
56 Chương 56: Đêm đen vẫy gọi
57 Chương 57: Ánh sáng hi vọng
58 Chương 58: Ánh sáng hi vọng (2)
59 Chương 59: Ánh sáng hi vọng (3)
60 Chương 60: Ánh sáng hi vọng (4)
61 Chương 61: Ánh sáng hi vọng (5)
62 Chương 62: Âm mưu
63 Chương 63: Kết thúc
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu của thảm họa
2
Chương 2: Nỗi ám ảnh khi đặt chân tới hòn đảo
3
Chương 3: Sự xuất hiện của một nhóm người
4
Chương 4: Cơ hội trốn thoát tới rồi !
5
Chương 5: Tìm thấy nơi trú ẩn! nhưng đó có phải nơi an toàn không?
6
Chương 6: Gặp lại Minh
7
Chương 7: Bị thương và gặp lại những người bạn cũ
8
Chương 8: Sự bất đồng
9
Chương 9: Bất ngờ gặp được người dân trên đảo
10
Chương 10: lễ tế bí ẩn
11
Chương 11: Lời từ biệt máu
12
Chương 12: Gặp được ông chú kỳ lạ
13
Chương 13: Đoàn tụ
14
Chương 14: Học cách thích nghi với mọi thứ trên đảo
15
Chương 15: Sự thảm sát
16
Chương 16: Sự nguy hiểm tiềm tàng
17
Chương 17: Đứa bé có an toàn
18
Chương 18: Sống sót
19
Chương 19: Quay lại cuộc sống bình thường
20
Chương 20: Bắt cóc
21
Chương 21: Ý định bắt cóc
22
Chương 22: Khu của người sống sót
23
Chương 23: Nguồn gốc
24
Chương 24: Câu chuyện về tình bạn
25
Chương 25: Nguy hiểm
26
Chương 26: Nguy hiểm 2
27
Chương 27: Nguy hiểm 3
28
Chương 28: Bí ẩn về hang động
29
Chương 29: Phát minh vĩ đại
30
Chương 30: Sự thật về Dương
31
Chương 31: Nhiệm vụ cao cả
32
Chương 32: Quái vật hay "quái vật"
33
Chương 33: Đấu trường
34
Chương 34: Đây có phải là trận chiến cuối cùng?
35
Chương 35: Mất kiểm soát
36
Chương 36: hành trình trên biển
37
Chương 37: Sinh vật biển
38
Chương 38: Khu rừng bí ẩn
39
Chương 39: Gặp được đội cứu hộ
40
Chương 40: Hạnh phúc , đây có phải là phần kết
41
Chương 41: Tổ chức "Bóng Đêm"
42
Chương 42: Nguy hiểm
43
Chương 43: Gắn bó
44
Chương 44: Sự sợ hãi
45
Chương 45: Ngoại Truyện - Dương
46
Chương 46: Bí mật dần được hé lộ
47
Chương 47: Tổ chức bóng đêm bị phá hủy sự thật được phơi bày
48
Chương 48: Đồi hoa hướng dương máu
49
Chương 49: Ngã rẽ
50
Chương 50: Vụ án đầu tiên
51
Chương 51: Vụ án thứ hai
52
Chương 52: Ánh sáng hi vọng
53
Chương 53: Tội phạm
54
Chương 54: Khó khăn
55
Chương 55: Khó khăn (2)
56
Chương 56: Đêm đen vẫy gọi
57
Chương 57: Ánh sáng hi vọng
58
Chương 58: Ánh sáng hi vọng (2)
59
Chương 59: Ánh sáng hi vọng (3)
60
Chương 60: Ánh sáng hi vọng (4)
61
Chương 61: Ánh sáng hi vọng (5)
62
Chương 62: Âm mưu
63
Chương 63: Kết thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play