Ngày hôm sau , một tiếng động đã đánh thức cả Lâm và Minh dậy khỏi cơn buồn ngủ . Một cô bé bước chân vào . Từ trong miệng của cô bé , hai người biết được cô bé này tên là Vân , là người dân trong làng .
Vân bước vào phòng mang theo một khay đồ ăn và nước uống. Cô bé đặt khay xuống trên một góc của căn phòng và nhìn về phía hai người, ánh mắt cô tràn đầy sự lo lắng và tiếc nuối.
Cô chỉ cúi xuống cởi trói ra cho hai người , lặng lẽ dọn dẹp xong căn phòng rồi rời đi, chẳng nói một lời nào. Bên ngoài đứng hai tên đàn ông to lực lưỡng, nên ý định chạy thoát thân đã bị vỡ ngay từ khi còn trong trứng nước.
Vài ngày sau khi đã quen với sự xuất hiện thường xuyên của Vân, Minh bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn với cô bé. Trước đó, cả hai chỉ giao tiếp qua những cử chỉ nhỏ và ánh mắt ngắn ngủi. Minh bắt đầu cố gắng bắt chuyện với Vân, dù chỉ là những câu hỏi đơn giản về làng quê và cuộc sống hàng ngày. Biết được cô bé mồ côi cha mẹ và vừa mới qua sinh nhật 11 tuổi của cô bé .
"Vân ơi, ngày hôm nay làm việc có vất vả không?" Minh hỏi nhỏ nhẹ khi cô bé đến đưa đồ ăn.
Vân nhìn Minh, ánh mắt nhỏ bé nhưng có phần mỉm cười. "Không, không mệt đâu, chị Minh. Cả làng cũng chỉ lo việc đất đai thôi."
Minh cười nhẹ, cảm thấy một chút bớt căng thẳng. "Cảm ơn Vân đã đưa đồ cho bọn chị . Vân có thích làm gì khi ra khỏi làng không?"
Vân trả lời với giọng nói nhỏ nhẹ. "Em không biết, chỉ ở đây từ nhỏ thôi."
Vào một ngày bình thường, như thường ngày Vân nhẹ nhàng bước vào, cầm theo một cái khay đựng ít thức ăn. Cô bé đặt khay xuống và ngồi xuống gần Lâm và Minh, đôi mắt tròn xoe nhìn họ một cách tò mò nhưng cũng đầy lo lắng.
"Các anh chị có biết về lễ tế của làng không?" Vân hỏi, giọng thì thào.
Lâm lắc đầu, cố gắng che giấu sự đau đớn từ vết thương ở đùi. Minh ngồi im lặng, chân đã đỡ hơn và có thể đi lại bình thường nhưng mau mắn có sự giúp đỡ của bé Vân , việc tìm thảo mộc cũng giúp cho vết thương của Lâm dần khép lại.
"Lễ tế gì?" Lâm hỏi, giọng khàn khàn.
Vân hít một hơi sâu, rồi kể tiếp, giọng nói trở nên nghiêm túc và kỳ bí. "Hàng năm, làng chúng em tổ chức một lễ tế để cầu nguyện cho sự bảo vệ của thần linh. Trưởng làng nói rằng chúng em phải chọn một nam và một nữ để làm lễ. Những người được chọn sẽ được coi là những người hiến tế để đảm bảo an lành cho làng."
Minh nhíu mày, nhìn thẳng vào Vân. "Vậy những người được chọn sẽ thế nào?"
Vân nhìn xuống đất, giọng nhỏ lại, "Họ sẽ bị đưa lên núi và... không bao giờ quay lại."
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng. Lâm cảm thấy tim mình đập mạnh hơn. "Vậy, ai sẽ là người được chọn năm nay?" Minh hỏi, giọng run run.
Vân nhìn thẳng vào mắt Minh , đôi mắt cô bé ánh lên sự lo lắng. "Em không biết. Trưởng làng sẽ quyết định vào ngày mai."
Vân lo lắng nhìn Lâm và Minh, giọng nói khẽ run rẩy. "Em lo ngại... người được chọn có thể là hai anh chị."
Lâm và Minh đều giật mình. Lâm cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng Minh không thể giấu nổi sự sợ hãi trong ánh mắt. "Tại sao lại là bọn chị ?" Minh hỏi, giọng nghẹn ngào.
"Em không biết chắc," Vân đáp, giọng nhỏ nhẹ, "nhưng em nghe người lớn nói rằng lần này cần những người lạ để làm lễ. Và các anh chị là những người lạ duy nhất mà làng này bắt được."
Minh nắm chặt tay Lâm, cố gắng trấn an cả hai. "Chúng ta không thể ở đây chờ chết. Phải tìm cách thoát ra."
Vân nhìn xung quanh, rồi hạ giọng hơn nữa, như sợ rằng ai đó có thể nghe thấy. "Có một lối đi bí mật từ căn nhà này ra ngoài. Nó dẫn đến một con đường trong rừng. Nhưng các anh chị phải cẩn thận, vì nếu bị bắt lại, sẽ không còn cơ hội thứ hai."
Lâm gật đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. "Em có thể giúp bọn anh chị không, Vân? Chúng ta cần mọi sự giúp đỡ có thể để trốn thoát."
Vân suy nghĩ một lúc, rồi nhìn hai người với ánh mắt đầy quyết tâm. "Em sẽ giúp. Nhưng phải nhanh lên, trước khi trời sáng và lễ tế bắt đầu."
Lâm, Minh và Vân ngồi sát lại gần nhau, lên kế hoạch tỉ mỉ cho cuộc trốn thoát. Vân giải thích rằng lối đi bí mật nằm dưới một tấm ván gỗ trong phòng chứa đồ, gần nơi họ đang bị giam giữ.
"Chúng ta phải di chuyển thật nhanh và im lặng," Vân nói, mắt chăm chú nhìn hai người bạn mới. "Em sẽ dẫn đường. Khi đến được lối đi, anh chị phải theo em mà không được gây tiếng động."
Lâm và Minh gật đầu, lòng đầy hy vọng. Lâm nắm chặt tay Minh, cảm nhận sự lo lắng và quyết tâm từ cô. "Chúng ta sẽ làm được," Lâm thì thầm, như để trấn an cả Minh lẫn chính mình.
Vân đưa tay ra hiệu cho họ đi theo mình. Ba người nhẹ nhàng di chuyển qua căn phòng tối, bước từng bước cẩn thận để tránh gây ra tiếng động. Vân dẫn họ đến một góc tối, nơi có một tấm ván gỗ hơi nhô lên.
"Đây rồi," Vân nói nhỏ. "Em sẽ mở lối đi. Anh chị hãy chuẩn bị sẵn sàng."
Vân cúi xuống, nhấc tấm ván gỗ lên, để lộ ra một lối đi hẹp dẫn xuống dưới. Lâm và Minh nhìn nhau một lần nữa, rồi cùng bước vào lối đi, theo sau Vân. Cảm giác hồi hộp và sợ hãi bao trùm, nhưng họ biết rằng đây là cơ hội duy nhất để thoát khỏi số phận kinh hoàng.
Lối đi dẫn họ qua một hành lang hẹp và tối tăm, chỉ có ánh sáng le lói từ những khe hở trên tường. Tiếng động từ phía trên vang vọng xuống, nhưng họ cố gắng giữ bình tĩnh và tiếp tục di chuyển.
Cuối cùng, họ đến được một cửa ngách nhỏ dẫn ra bên ngoài. Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, làm sáng lên con đường mòn dẫn vào rừng. Vân dừng lại, quay lại nhìn Lâm và Minh.
"Chúng ta đã ra ngoài," cô bé thì thào, mắt lấp lánh niềm vui. "Bây giờ, các anh chị phải chạy thật nhanh. Em sẽ cố gắng đánh lạc hướng nếu có ai phát hiện ra."
Lâm và Minh nhìn Vân, lòng đầy biết ơn. "Cảm ơn em, Vân," Lâm nói, giọng đầy cảm xúc. "Chúng ta sẽ không quên ơn em."
Vân mỉm cười, đôi mắt ngây thơ nhưng kiên quyết. "Đi đi, trước khi quá muộn."
Lâm và Minh bắt đầu chạy, vượt qua con đường mòn dẫn vào rừng. Tiếng lá cây xào xạc dưới chân, hòa cùng nhịp tim đập dồn dập.
Nhưng họ đâu biết rằng chờ đợi Vân là thay thế cái chết. Khi bóng dáng Lâm và Minh khuất dần trong màn đêm, Vân đứng lại, nhìn theo họ một lúc. Ánh trăng chiếu xuống khuôn mặt cô bé, làm sáng lên đôi mắt tràn đầy nỗi buồn và sự hy sinh.
Vân đã biết trước số phận của mình. Cô bé từng nhìn thấy cảnh mẹ mình bị hiến tế đến chết trong một lễ tế trước đây. Ký ức về những giọt máu đỏ tươi và tiếng khóc thảm thiết của mẹ vẫn còn in sâu trong tâm trí non nớt của cô.
Cô bé hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Bây giờ, cô phải quay lại làng và đối mặt với điều không thể tránh khỏi. Vân biết rằng việc giúp Lâm và Minh trốn thoát sẽ khiến cô bị trừng phạt nặng nề. Nhưng cô bé cũng biết rằng cô không thể đứng nhìn hai người lạ vô tội bị hiến tế, như mẹ mình đã từng.
Vân quay lưng, bước trở lại ngôi làng trong bóng tối. Mỗi bước đi như nặng trĩu hơn, nhưng lòng cô bé vẫn kiên định. Cô đã lựa chọn con đường này, và cô sẽ chấp nhận hậu quả, dù có đau đớn thế nào.
Khi cô bé trở lại căn nhà lớn, những ánh đèn lồng leo lét trong đêm khuya đã báo hiệu sự thức giấc của dân làng. Một vài người đã nhận ra sự vắng mặt của Lâm và Minh, và cơn giận dữ bắt đầu dâng trào.
Trưởng làng tiến tới, ánh mắt sắc bén chiếu thẳng vào Vân. "Chúng đâu rồi?" ông gầm lên, giọng nói đầy uy quyền và giận dữ.
Vân đứng thẳng người, đôi mắt đầy quyết tâm. "Họ đã đi rồi," cô bé nói, giọng chắc chắn dù có run rẩy. "Chính con đã giúp họ trốn thoát."
Tiếng xì xào nổi lên từ đám đông. Trưởng làng bước đến gần Vân, ánh mắt như thiêu đốt. "Ngươi biết hậu quả của việc này chứ?"
Vân gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. "Con biết," cô thì thầm. "Nhưng con không thể để họ chết vô tội."
Trưởng làng nhìn cô bé một lúc lâu, rồi quay lưng ra hiệu cho đám đông. "Chuẩn bị lễ tế. Đêm nay, chúng ta sẽ hiến tế để cầu nguyện sự bảo vệ từ thần linh."
Vân đứng im, lòng đầy sợ hãi nhưng không hối hận. Cô bé đã chọn con đường chính nghĩa, và dù cái chết đang chờ đợi, cô biết rằng mình đã làm điều đúng đắn. Trong tâm trí, hình ảnh của mẹ hiện lên, mỉm cười dịu dàng như đang động viên cô.
Lễ tế bắt đầu. Vân, với lòng can đảm và tình yêu thương, bước lên lễ đài, sẵn sàng đối mặt với số phận. Dưới ánh trăng mờ ảo, cô bé trở thành một biểu tượng của sự hy sinh và lòng nhân ái, một ngọn đuốc sáng giữa đêm đen tăm tối.
Cô bé Vân 11 tuổi đứng lên về cái chính nghĩa , khi Vân nhìn về phía Lâm và Minh cũng giống như hình ảnh mẹ cô bé được giải thoát , ngay cả cô bé cũng vậy , dù đứng trước cái chết , nhưng Vân không chùn bước...
____________
2/7/2024
Updated 63 Episodes
Comments
quá là ghê gớm luôn
2024-08-07
0
Nekoʕ≧ᴥ≦ʔ
hay nha👉👈
2024-07-24
0
Mây bồng bềnh
truyện nhiều yếu tố tâm linh vs khoa học thật hhh:))
2024-07-12
1