Chương 19: Quay lại cuộc sống bình thường

Lênh đênh trên biển cả bao la, trải dài trước mắt họ. Lâm, Minh và Dương ngồi sát bên nhau, ánh nắng chiều buông xuống làm cho màu nước biển trở nên sâu thẫm, sóng biển nhẹ nhàng vỗ vào mạn thuyền. Cả ba người nhìn xa xăm ra biển, lòng tràn đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng.

Bỗng nhiên, Lâm thấy một chấm nhỏ trên đường chân trời. "Nhìn kìa, có cái gì đó ở đằng kia," anh nói, giọng đầy phấn khích. Minh và Dương nhìn theo hướng Lâm chỉ, mắt họ nheo lại để cố gắng nhìn rõ hơn.

Một con tàu lớn đang tiến về phía họ, từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn. Minh nắm chặt tay Lâm, mắt rưng rưng nước. "Có lẽ đây là cơ hội của chúng ta," cô thì thầm, hy vọng tràn đầy trong giọng nói.

Dương cầm lấy mảnh vải mà cậu đã chuẩn bị trước đó, vẫy mạnh để thu hút sự chú ý của con tàu. "Ở đây! Ở đây!" cậu bé hét lên, giọng vang vọng qua biển cả.

Con tàu dần dần tiến gần hơn, cho đến khi họ có thể thấy rõ người trên boong. Những người trên tàu vẫy tay đáp lại, và một chiếc xuồng cứu sinh được thả xuống, tiến về phía họ.

Khi chiếc xuồng đến gần, một người đàn ông mặc áo bảo hộ giơ tay lên chào. "Chúng tôi đến để cứu các bạn!" ông nói lớn, giọng nói mang lại sự an tâm cho Lâm, Minh và Dương.

Cả ba người được kéo lên chiếc xuồng cứu sinh và đưa trở lại con tàu lớn. Trên tàu, họ được chăm sóc y tế và cung cấp thức ăn, nước uống. Một bác sĩ kiểm tra tình trạng của họ, và họ được xác nhận là khỏe mạnh, mặc dù hơi suy nhược sau thời gian dài trên đảo hoang.

Lâm, Minh và Dương ngồi trên boong tàu, nhìn lại hướng hòn đảo xa xăm. "Chúng ta đã làm được," Lâm thì thầm, mắt anh rực sáng với niềm vui và sự nhẹ nhõm. Minh gật đầu, nắm chặt tay Lâm và Dương. "Chúng ta đã sống sót và giờ đây, chúng ta có thể trở về nhà," cô nói, giọng tràn đầy niềm tin và hy vọng.

Dương cười tươi, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Chúng ta sẽ kể lại câu chuyện này cho mọi người nghe, và nó sẽ trở thành một kỷ niệm không bao giờ quên," cậu bé nói.

Con tàu tiếp tục hành trình, đưa họ trở về với cuộc sống bình yên, nơi họ có thể bắt đầu lại từ đầu. Trong lòng họ, niềm tin và hy vọng mãi mãi không phai mờ.

Sau khi cuộc bão kết thúc, Lâm, Minh và Dương cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi họ lên được thuyền cứu hộ. Thuyền vẫn còn chao đảo trên biển xô bồ, nhưng nó mang lại cảm giác an toàn hơn so với sự bất ổn của hang động trong cơn bão.

Minh, với sức khỏe yếu ớt sau cơn bão, vẫn cố gắng duy trì tinh thần mạnh mẽ để giữ cho Dương an toàn. Anh cùng Lâm đan tay nhau, cùng nhau nhìn về phía bầu trời xanh thăm thẳm và biển cả bao la.

"Lâm, chúng ta còn phải làm gì nữa không?" Minh hỏi, ánh mắt mờ mịt nhìn về phía cảnh biển mênh mông.

Sau khi được đội cứu hộ cứu và được đưa trở về đất liền, Lâm, Minh và Dương lần lượt hồi phục từ cơn mê màng sau cơn bão dữ. Họ được chăm sóc tận tình và dần dần lấy lại sức khỏe. Cả ba cảm thấy hết sức biết ơn với sự cứu giúp của những người anh hùng đã giúp họ vượt qua thử thách khó khăn đó.

Quay trở lại cuộc sống thường nhật, Lâm, Minh và Dương đã dành thời gian để lắng nghe lại tiếng cười của những người thân yêu, cảm nhận sự ấm áp của ánh nắng ban mai. Dương vui đùa và chơi đùa với những đồ chơi yêu thích, trong khi Minh và Lâm ngồi bên nhau, chia sẻ những câu chuyện về những ngày tháng sống sót khó khăn trên đảo hoang.

"Tôi không bao giờ quên những ngày tháng ấy," Minh nói, ánh mắt nhìn về phía biển xa xăm. "Chúng ta đã làm được điều không tưởng nhờ vào sự gắn kết của chúng ta."

Lâm gật đầu đồng ý, cười nhẹ. "Đúng vậy, chúng ta đã học được rất nhiều điều từ cuộc phiêu lưu đó. Và giờ đây, mọi thứ trở nên quý giá hơn bao giờ hết."

Họ tiếp tục sống, mang theo kỷ niệm về sự gắn bó và lòng biết ơn với cuộc đời, sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới trong tương lai.

Sau gần 10 tháng sống cách biệt với xã hội, Lâm, Minh và Dương không thể hoà nhập lại dễ dàng với cuộc sống bình thường. Những trải nghiệm khủng hoảng và đối mặt với nguy hiểm đã để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm trí họ. Họ cảm thấy xa lạ và cô đơn trong một thế giới đầy rẫy những hoạt động hằng ngày và xáo trộn của xã hội.

Lâm, từng là một người vui vẻ và hòa đồng, bây giờ thường xuyên lặng lẽ và trầm tư. Anh cảm thấy không thể nói chuyện với người khác một cách tự nhiên như trước đây. Minh, sau khi phải đối mặt với căng thẳng và sự lo lắng suốt thời gian sống sót, bây giờ thường xuyên gặp vấn đề về giấc ngủ và cảm thấy không thoải mái khi ở gần đám đông. Dương, mặc dù vẫn còn ngây thơ, nhưng cũng bị ảnh hưởng bởi sự kiêu hãnh do sự lâu đài.

 Những cố gắng để hoà nhập trở nên càng khó khăn hơn khi họ cảm thấy không thể chia sẻ những gì họ đã trải qua một cách đầy đủ và chân thực với những người xung quanh. Họ cảm thấy xa lạ và cô đơn trong một thế giới đầy rẫy những hoạt động hằng ngày và xáo trộn của xã hội.

Lâm, từng là một người vui vẻ và hòa đồng, bây giờ thường xuyên lặng lẽ và trầm tư. Anh cảm thấy không thể nói chuyện với người khác một cách tự nhiên như trước đây. Mỗi lần gặp gỡ bạn bè, anh cảm thấy như mình đang ở một thế giới khác, không thể hòa nhập và trò chuyện một cách tự nhiên. Mỗi lần nghe tiếng cười đùa của người khác, Lâm lại cảm thấy lòng mình chùng xuống, nhắc nhớ về những ngày đen tối trên hòn đảo hoang.

Minh, sau khi phải đối mặt với căng thẳng và sự lo lắng suốt thời gian sống sót, bây giờ thường xuyên gặp vấn đề về giấc ngủ và cảm thấy không thoải mái khi ở gần đám đông. Những cơn ác mộng liên tục kéo đến mỗi khi cô nhắm mắt, làm cô giật mình tỉnh giấc giữa đêm. Minh cố gắng tiếp tục cuộc sống học tập và làm việc, nhưng sự lo lắng luôn hiện diện, làm cô cảm thấy bất an và khó chịu.

Dương, mặc dù vẫn còn ngây thơ, nhưng cũng bị ảnh hưởng bởi sự khắc nghiệt của cuộc sống trên đảo. Cậu bé không còn tươi cười vô tư như trước, mà thay vào đó là sự trầm lắng và ánh mắt xa xăm. Dương cảm thấy khó khăn khi trở lại trường học, không thể tập trung vào bài vở và luôn cảm thấy bất an.

Những cố gắng để hoà nhập trở nên càng khó khăn hơn khi họ cảm thấy không thể chia sẻ những gì họ đã trải qua một cách đầy đủ và chân thực với những người xung quanh. Mỗi khi họ cố gắng kể lại câu chuyện, người nghe thường chỉ hiểu được một phần nhỏ và nhanh chóng lãng quên. Sự cô đơn và bất lực dần dần làm họ xa cách với xã hội, khiến họ tìm kiếm sự an ủi từ nhau hơn bao giờ hết.

Lâm thường xuyên gặp gỡ Minh và Dương để tìm lại sự an ủi và hiểu biết lẫn nhau mà họ không thể tìm thấy ở nơi khác. Họ cùng nhau chia sẻ những kỷ niệm, những nỗi đau và hy vọng về tương lai. Dù thế giới bên ngoài có xa lạ và khó hiểu, họ biết rằng họ luôn có nhau, luôn sẵn sàng hỗ trợ và động viên nhau trong cuộc sống mới.

____________

5/7/2024

Hot

Comments

Sơn

Sơn

viết thêm NTR nx thì hãy /Hunger//Hunger/

2024-07-05

1

electric

electric

/Hey//Hey//Hey//Hey/

2024-07-05

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu của thảm họa
2 Chương 2: Nỗi ám ảnh khi đặt chân tới hòn đảo
3 Chương 3: Sự xuất hiện của một nhóm người
4 Chương 4: Cơ hội trốn thoát tới rồi !
5 Chương 5: Tìm thấy nơi trú ẩn! nhưng đó có phải nơi an toàn không?
6 Chương 6: Gặp lại Minh
7 Chương 7: Bị thương và gặp lại những người bạn cũ
8 Chương 8: Sự bất đồng
9 Chương 9: Bất ngờ gặp được người dân trên đảo
10 Chương 10: lễ tế bí ẩn
11 Chương 11: Lời từ biệt máu
12 Chương 12: Gặp được ông chú kỳ lạ
13 Chương 13: Đoàn tụ
14 Chương 14: Học cách thích nghi với mọi thứ trên đảo
15 Chương 15: Sự thảm sát
16 Chương 16: Sự nguy hiểm tiềm tàng
17 Chương 17: Đứa bé có an toàn
18 Chương 18: Sống sót
19 Chương 19: Quay lại cuộc sống bình thường
20 Chương 20: Bắt cóc
21 Chương 21: Ý định bắt cóc
22 Chương 22: Khu của người sống sót
23 Chương 23: Nguồn gốc
24 Chương 24: Câu chuyện về tình bạn
25 Chương 25: Nguy hiểm
26 Chương 26: Nguy hiểm 2
27 Chương 27: Nguy hiểm 3
28 Chương 28: Bí ẩn về hang động
29 Chương 29: Phát minh vĩ đại
30 Chương 30: Sự thật về Dương
31 Chương 31: Nhiệm vụ cao cả
32 Chương 32: Quái vật hay "quái vật"
33 Chương 33: Đấu trường
34 Chương 34: Đây có phải là trận chiến cuối cùng?
35 Chương 35: Mất kiểm soát
36 Chương 36: hành trình trên biển
37 Chương 37: Sinh vật biển
38 Chương 38: Khu rừng bí ẩn
39 Chương 39: Gặp được đội cứu hộ
40 Chương 40: Hạnh phúc , đây có phải là phần kết
41 Chương 41: Tổ chức "Bóng Đêm"
42 Chương 42: Nguy hiểm
43 Chương 43: Gắn bó
44 Chương 44: Sự sợ hãi
45 Chương 45: Ngoại Truyện - Dương
46 Chương 46: Bí mật dần được hé lộ
47 Chương 47: Tổ chức bóng đêm bị phá hủy sự thật được phơi bày
48 Chương 48: Đồi hoa hướng dương máu
49 Chương 49: Ngã rẽ
50 Chương 50: Vụ án đầu tiên
51 Chương 51: Vụ án thứ hai
52 Chương 52: Ánh sáng hi vọng
53 Chương 53: Tội phạm
54 Chương 54: Khó khăn
55 Chương 55: Khó khăn (2)
56 Chương 56: Đêm đen vẫy gọi
57 Chương 57: Ánh sáng hi vọng
58 Chương 58: Ánh sáng hi vọng (2)
59 Chương 59: Ánh sáng hi vọng (3)
60 Chương 60: Ánh sáng hi vọng (4)
61 Chương 61: Ánh sáng hi vọng (5)
62 Chương 62: Âm mưu
63 Chương 63: Kết thúc
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu của thảm họa
2
Chương 2: Nỗi ám ảnh khi đặt chân tới hòn đảo
3
Chương 3: Sự xuất hiện của một nhóm người
4
Chương 4: Cơ hội trốn thoát tới rồi !
5
Chương 5: Tìm thấy nơi trú ẩn! nhưng đó có phải nơi an toàn không?
6
Chương 6: Gặp lại Minh
7
Chương 7: Bị thương và gặp lại những người bạn cũ
8
Chương 8: Sự bất đồng
9
Chương 9: Bất ngờ gặp được người dân trên đảo
10
Chương 10: lễ tế bí ẩn
11
Chương 11: Lời từ biệt máu
12
Chương 12: Gặp được ông chú kỳ lạ
13
Chương 13: Đoàn tụ
14
Chương 14: Học cách thích nghi với mọi thứ trên đảo
15
Chương 15: Sự thảm sát
16
Chương 16: Sự nguy hiểm tiềm tàng
17
Chương 17: Đứa bé có an toàn
18
Chương 18: Sống sót
19
Chương 19: Quay lại cuộc sống bình thường
20
Chương 20: Bắt cóc
21
Chương 21: Ý định bắt cóc
22
Chương 22: Khu của người sống sót
23
Chương 23: Nguồn gốc
24
Chương 24: Câu chuyện về tình bạn
25
Chương 25: Nguy hiểm
26
Chương 26: Nguy hiểm 2
27
Chương 27: Nguy hiểm 3
28
Chương 28: Bí ẩn về hang động
29
Chương 29: Phát minh vĩ đại
30
Chương 30: Sự thật về Dương
31
Chương 31: Nhiệm vụ cao cả
32
Chương 32: Quái vật hay "quái vật"
33
Chương 33: Đấu trường
34
Chương 34: Đây có phải là trận chiến cuối cùng?
35
Chương 35: Mất kiểm soát
36
Chương 36: hành trình trên biển
37
Chương 37: Sinh vật biển
38
Chương 38: Khu rừng bí ẩn
39
Chương 39: Gặp được đội cứu hộ
40
Chương 40: Hạnh phúc , đây có phải là phần kết
41
Chương 41: Tổ chức "Bóng Đêm"
42
Chương 42: Nguy hiểm
43
Chương 43: Gắn bó
44
Chương 44: Sự sợ hãi
45
Chương 45: Ngoại Truyện - Dương
46
Chương 46: Bí mật dần được hé lộ
47
Chương 47: Tổ chức bóng đêm bị phá hủy sự thật được phơi bày
48
Chương 48: Đồi hoa hướng dương máu
49
Chương 49: Ngã rẽ
50
Chương 50: Vụ án đầu tiên
51
Chương 51: Vụ án thứ hai
52
Chương 52: Ánh sáng hi vọng
53
Chương 53: Tội phạm
54
Chương 54: Khó khăn
55
Chương 55: Khó khăn (2)
56
Chương 56: Đêm đen vẫy gọi
57
Chương 57: Ánh sáng hi vọng
58
Chương 58: Ánh sáng hi vọng (2)
59
Chương 59: Ánh sáng hi vọng (3)
60
Chương 60: Ánh sáng hi vọng (4)
61
Chương 61: Ánh sáng hi vọng (5)
62
Chương 62: Âm mưu
63
Chương 63: Kết thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play