Lâm, Minh và Dương đứng nhìn cảnh tượng bi thương trước mắt. Linh, người bạn thân thiết của họ, đã ra đi dưới tay của những sinh vật ác mộng. Sự thất vọng và nỗi buồn chiếm lấy họ, nhưng họ không có thời gian để chìm đắm trong nỗi đau này. Đôi mắt họ vẫn còn nhìn chằm chằm vào cái xác không còn gì để làm vật bảo vệ nơi sự xé xác thậm tệ. Họ đang trên đỉnh đầu, và chuẩn bị vào hang động.
Trái tim của Lâm đau đớn khi cậu nhìn thấy Linh, người mà cậu đã từng cảm thấy yêu quý và bảo vệ, giờ đây chỉ còn lại một xác chết với những vết cắt rách. Điều này làm nổi lên trong Lâm một cảm giác tuyệt vọng và tuyệt vọng, nhưng cậu biết rằng cậu phải kiên nhẫn và sẵn sàng đối mặt với những nguy hiểm tiếp theo.
Minh cũng không kém phần bàng hoàng và đau đớn. Cô không thể tin vào sự thực tế rằng Linh đã ra đi, và bị cái chết của người bạn thân thiết thêm một lần nữa để rạch nát. Cô chết lặng, nhìn thẳng vào xác của Linh mà không có một từ nào nổi lên từ đầu. Trái tim cô đang tan vỡ, nhưng trong khoảnh khắc của sự đau đớn này, cô biết rằng cô phải làm gì để bảo vệ chính mình và những người bạn còn lại.
Dương, với tâm trí một đứa trẻ nhỏ, cũng bàng hoàng trước cảnh tượng này. Đối với cậu, Linh là người anh lớn, một người đã luôn che chở và bảo vệ cậu từ những ngày đầu tiên của cuộc hành trình này. Nhưng bây giờ, Linh đã ra đi và cậu chẳng biết phải làm gì. Dương cảm thấy mình bị lạc lối và sợ hãi, nhưng trong sự bất lực này, cậu cảm thấy một sự kiên nhẫn và sự quyết tâm mới nổi lên.
Họ bước vào hang động, nơi mà mỗi góc nhìn là một sự đe dọa tiềm ẩn. Bóng tối dày đặc, chỉ được phá vỡ bởi ánh sáng mờ từ lồng đèn di động mà Minh mang theo. Cả ba cố gắng hít thở sâu và tập trung để đưa ra kế hoạch tiếp theo.
"Chúng ta phải tìm cách điều khiển tình huống," Lâm nói, giọng nói bị nghẹn lại bởi cảm xúc. "Chúng ta không thể để cho sự buông xuôi này lấy đi mọi thứ của chúng ta."
Minh gật đầu, mắt đầy nước mắt nhưng đầy kiên quyết. "Chúng ta phải tìm một cách để sống sót và tiếp tục chiến đấu," cô nói, giọng nói mạnh mẽ hơn khi cô cố gắng để bảo vệ những người cô yêu quý.
Trải qua hơn 8 tháng mắc kẹt trong hang động sâu thẳm của hòn đảo hoang vu, cuộc sống của Lâm, Minh và Dương trở nên như một cuộc chiến không ngừng nghỉ với sự sống còn. Họ phải đối mặt với nỗi đau, sự cô đơn và bất lực mỗi ngày, trong khi hy vọng mong manh dần tan biến.
Ngày trôi qua, mọi nỗ lực của họ chỉ là để kiếm đủ thức ăn và nước uống, đồng thời tìm cách giữ lửa sinh tồn. Lâm, Minh và Dương đã từng hy vọng vào những chiếc tàu cứu hộ đi ngang qua, nhưng mỗi lần thất vọng khi thấy những chiếc tàu chỉ là điểm sáng xa xôi trên biển rộng.
Trên biển , Lâm, Minh và Dương đứng trước một thử thách lớn - nuôi dưỡng một đứa bé, người duy nhất còn sống sót sau thảm họa. Trong điều kiện cực khắc nghiệt này, họ không chỉ cần cung cấp dinh dưỡng và chăm sóc sức khỏe cho bé mà còn phải đối mặt với những thử thách tinh thần khó lường.
Lâm, với sự trưởng thành và sự quan tâm tỉ mỉ, dành thời gian tìm kiếm thực phẩm phù hợp và xây dựng một môi trường an toàn cho bé. Minh, luôn sẵn sàng hỗ trợ và chia sẻ trách nhiệm chăm sóc, cùng với sự ấp ủ hy vọng rằng một ngày nào đó, bé sẽ có được cuộc sống tốt đẹp hơn. Dương, với sự ngây thơ và tình yêu thương không vấn vương, trở thành người chăm sóc chính cho bé, dành cho bé những cử chỉ vô tư và nụ cười đầy hy vọng.
Trong những giây phút tĩnh lặng dưới ánh bình minh trên biển, họ học hỏi từng ngày và thích nghi với cuộc sống mới. Bên cạnh việc giáo dục bé với những kỹ năng cơ bản, họ còn truyền đạt cho bé tình yêu thương và niềm tin vào cuộc sống.
Dù vẫn hy vọng vào sự xuất hiện của đội cứu hộ hoặc cơ hội trở về đất liền nhưng Lâm, Minh và Dương biết rằng, trong họ, sẽ luôn có một niềm tin không bao giờ phai mờ - niềm tin vào tương lai, nơi đứa bé sẽ có được sự ấm áp và hạnh phúc hơn là trên hoàn đảo đầy rẫy những khó khăn và nguy hiểm thường trực .
Họ thành công lên được thuyền , Lâm mặc dù vẫn còn không thành thạo việc lái thuyền nhưng vẫn rất chăm chú sử dùng thuyền . Họ nhổ neo ra khơi , con thuyền tạo ra tiếng động vô cùng lớn , bỗng dưng trên đảo , từng tiếng hét thất thanh vang lên , từng tốp người chạy về hướng thuyền chạy . Trong đó còn có những gương mặt thân quen mà khi trước nhóm Lâm gặp gỡ theo sau là những con vật cắn xé mọi người ra thành nhiều mảnh . Thuyền đã chạy ra xa , những người với ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng vẫn nhìn ra được chút ánh sáng , họ nhảy nhiều nhóm xuống biển , cố gắng bơi theo con thuyền nhưng sức người không thể bằng sức máy . Nhóm của Lâm đã đi xa .
Họ không để ý rằng , ở một ngôi nhà nhỏ quên thuộc , ông lão thợ săn lúc trước có giúp đỡ Lâm đang ngồi lau con dao phẫu thuật nhỏ , nhếch mép cười.
Lênh đênh trên biển cả bao la trải dài trước mắt họ . Lâm, Minh và Dương đang ngồi bên nhau trên một đoạn bờ biển hoang vu. Ánh nắng chiều buông xuống làm cho màu nước biển trở nên sâu thẫm, cùng với những đợt sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát.
Minh nhìn xa xăm ra biển cả, ánh mắt cô không rời khỏi những đóa tàu cứu hộ mơ hồ nổi lên trên bờ biển xa. "Có lẽ chúng ta nên cố gắng lại, Lâm," cô nói, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đầy quyết tâm. "Chúng ta không thể ở đây mãi được."
Lâm gật đầu, nhìn vào tầm mắt xa xôi của Minh. "Chúng ta cần phải tìm cách kêu gọi sự chú ý của họ," anh nói, giọng nói cũng mang một chút sự thất vọng. "Nhưng làm thế nào? Chúng ta không có gì để tiếp cận với họ."
Dương, ngồi giữa hai người, vẫn cầm lấy một mảnh gỗ nhỏ, cố gắng điêu khắc những hình ảnh sơ sài lên mặt gỗ. "Chúng ta có thể viết một lời tuyên bố trên mảnh gỗ này," cậu bé gợi ý, nụ cười nhỏ nhoi vẫn còn trên môi. "Hoặc chúng ta có thể làm một biển hiệu lớn hơn, rồi ném nó xuống biển. Ai đó sẽ thấy chúng ta, chắc chắn!"
Minh và Lâm cùng nhau nhìn Dương, ánh mắt họ tràn ngập sự cảm kích. "Đó là một ý tưởng tuyệt vời, Dương," Minh cười, bàn tay nhẹ nhàng vuốt má cậu bé. "Chúng ta sẽ làm vậy. Chúng ta không bỏ cuộc."
Với sự đồng ý từ cả ba, họ bắt đầu lên kế hoạch. Dương tiếp tục điêu khắc trên mảnh gỗ, trong khi Lâm và Minh lượm nhặt những cành cây khô để làm ra một biển hiệu nhỏ.
Trước khi gặp phải cơn bão dữ dội, Lâm, Minh và Dương cảm thấy như mọi thứ đã dần trở nên tệ hơn. Những ngày dài mắc kẹt trong hang động sâu thẳm của hòn đảo hoang vu đã làm cho họ mệt mỏi và chán nản. Hy vọng vào sự cứu giúp từ bên ngoài dần dần tan biến, thay vào đó là sự cô đơn và bất lực mỗi ngày.
Và rồi, cơn bão đổ bộ mạnh mẽ xuống thuyền, mang theo gió lớn, mưa lớn và sóng biển cao. Lâm, Minh và Dương phải vật lộn để bảo vệ chính mình và bảo đảm thuyền không bị ngập lụt.
___________
4/7/2024
Updated 63 Episodes
Comments
Keo
Rồi đm , hết ăn thịt người lại đến quái vật biến dị , cái đảo lắm thứ sinh vật vãi
2024-07-05
3