Chương 9: Bất ngờ gặp được người dân trên đảo

Khi Lâm, Minh, và Dương trốn thoát khỏi Khánh, Lan, và Tuấn, họ chạy hết sức về phía trước, không dám nhìn lại. Minh bị chấn thương chân, Lâm vẫn cõng cô trên lưng, và cả nhóm di chuyển một cách khó nhọc qua rừng rậm.

Cuối cùng, sau nhiều giờ đi bộ, họ bắt đầu nghe thấy những âm thanh mờ ảo của tiếng nói chuyện và tiếng động cơ xe máy từ xa. Họ càng đi tiếp, âm thanh càng rõ ràng hơn. Trước mắt họ, một ngôi làng nhỏ dần hiện ra.

Ngôi làng trông yên bình với những ngôi nhà tranh nhỏ và những cánh đồng lúa bạt ngàn. Người dân trong làng nhìn thấy ba người lạ mặt, lập tức tò mò và có chút nghi ngại. Một người đàn ông lớn tuổi, có vẻ là trưởng làng, tiến tới chào hỏi.

"Chào các cháu, các cháu từ đâu tới?" Ông hỏi, ánh mắt đầy tò mò nhưng cũng chứa đựng sự quan tâm.

Lâm, thở dốc, cố gắng giữ bình tĩnh và trả lời, "Chúng cháu lạc đường trong rừng và đang cần giúp đỡ. Bạn cháu bị thương ở chân."

Nghe vậy, trưởng làng nhìn Minh và nhận ra sự đau đớn trên khuôn mặt cô. Ông nhanh chóng ra hiệu cho một số người dân làng đến giúp đỡ. Một người phụ nữ khoảng tuổi trung niên bước tới, nói với giọng ấm áp, "Để chúng tôi giúp các cháu. Đưa cô bé này vào nhà tôi, tôi sẽ xem xét vết thương của cô ấy."

Lâm và Dương cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Họ theo người phụ nữ vào một ngôi nhà nhỏ bên cạnh. Trong khi đó, trưởng làng tiếp tục hỏi chuyện, "Có chuyện gì xảy ra với các cháu? Tại sao lại lạc vào rừng?"

Lâm ngập ngừng, không biết nên kể sự thật hay không. Nhưng anh quyết định nói một phần sự thật, "Chúng cháu bị những người xấu đuổi bắt. Họ muốn làm hại chúng cháu."

Trưởng làng nhíu mày, "Làng chúng tôi an toàn, nhưng các cháu nên nghỉ ngơi và chờ vết thương của cô bé kia lành lại. Sau đó, chúng tôi sẽ nghĩ cách giúp các cháu."

Trong căn nhà nhỏ, người phụ nữ nhanh chóng rửa vết thương của Minh và băng bó lại. Minh nằm trên giường, mệt mỏi nhưng biết ơn, "Cảm ơn bác."

Người phụ nữ mỉm cười, "Không có gì, cháu hãy nghỉ ngơi đi. Chúng tôi sẽ lo liệu."

Dù đã vào làng, nhưng Lâm và Dương không thể không cảm thấy sự lạnh lùng từ những ánh mắt xung quanh. Mặc dù người phụ nữ đã giúp đỡ Minh, nhưng dường như mọi người trong làng đều giữ khoảng cách và quan sát họ chặt chẽ.

Khi Minh đang nghỉ ngơi, Lâm và Dương ra ngoài để tìm hiểu thêm về ngôi làng. Trưởng làng dẫn họ đi một vòng, giải thích rằng ngôi làng này đã tồn tại hàng trăm năm và tự duy trì một cách biệt lập. Họ có quy tắc nghiêm ngặt về việc người lạ không được ở lại quá lâu.

"Chúng tôi sẽ cho các cháu nghỉ lại vài ngày để bạn cháu hồi phục, nhưng sau đó, các cháu phải rời khỏi đây," trưởng làng nói với giọng dứt khoát.

Lâm gật đầu, biết rằng họ không có nhiều lựa chọn. Tuy nhiên, có điều gì đó không đúng. Những người dân làng này không chỉ đơn thuần là cảnh giác với người lạ, mà dường như họ đang che giấu một bí mật gì đó. Những ánh mắt lén lút và những cuộc trò chuyện thì thầm càng làm Lâm và Dương cảm thấy bất an.

Tối đó, trong căn nhà nhỏ, Lâm, Dương, và Minh ngồi quanh chiếc bàn gỗ đơn sơ. Minh vẫn còn đau nhưng có thể ngồi dậy. Cô nói nhỏ, "Có lẽ chúng ta nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Em không cảm thấy an toàn ở đây."

Dương gật đầu, "Em cũng thấy vậy. Họ quá kỳ lạ."

Lâm đồng ý, "Đúng, chúng ta phải cảnh giác. Nhưng hiện tại, chúng ta cần nghỉ ngơi để có đủ sức lực. Minh cần thời gian để hồi phục hoàn toàn."

Khi đêm buông xuống, ngôi làng trở nên im lặng một cách đáng sợ. Lâm nằm cạnh cửa sổ, cố gắng giữ mình tỉnh táo. Anh bất ngờ nhìn thấy một nhóm người lén lút di chuyển trong bóng tối, mang theo những gói đồ lớn. Anh khẽ lay Dương và Minh, chỉ cho họ thấy.

"Chúng ta phải tìm hiểu họ đang làm gì," Lâm thì thầm.

Họ quyết định theo dõi từ xa, cố gắng không để bị phát hiện. Nhóm người kia dẫn họ đến một căn nhà lớn ở rìa làng. Bên trong, ánh sáng leo lắt phát ra từ những ngọn nến, và họ có thể nghe thấy những âm thanh kỳ lạ, như tiếng thì thầm của nhiều người cùng lúc.

Lâm, Minh, và Dương cảm thấy rùng mình. Có lẽ, ngôi làng này không chỉ đơn thuần là một nơi tách biệt mà còn đang che giấu những bí mật đen tối hơn họ tưởng.

Khi tiến lại gần căn nhà lớn, Lâm, Minh, và Dương lắng nghe cẩn thận những âm thanh phát ra từ bên trong. Ban đầu, chỉ là những tiếng thì thầm không rõ ràng, nhưng dần dần, họ có thể nghe rõ hơn các đoạn hội thoại:

“Lễ tế sắp bắt đầu, chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn.”

“Không thể để người ngoài biết chuyện này. Nếu họ phát hiện ra, toàn bộ ngôi làng sẽ gặp nguy hiểm.”

“Mục tiêu đã xác định, đêm mai chúng ta sẽ hành động.”

Lâm nín thở, quay sang nhìn Minh và Dương với ánh mắt lo lắng. Minh nhíu mày, thầm thì, “Lễ tế gì chứ? Họ định làm gì?”

Dương rùng mình, “Có lẽ đó là lý do họ không muốn người lạ ở lại lâu. Chúng ta phải thoát khỏi đây trước khi quá muộn.”

Lâm gật đầu, nhưng trước khi họ có thể rời đi, một tiếng động lớn từ bên trong nhà làm họ giật mình. Cánh cửa bỗng mở tung ra, và họ nhanh chóng nấp sau một bụi cây gần đó. Một nhóm người trong trang phục truyền thống bước ra, mang theo những vật phẩm kỳ lạ và một số gói đồ lớn.

“Chúng ta phải báo cáo cho trưởng làng ngay lập tức,” một trong số họ nói, giọng nghiêm túc.

Nhóm người nhanh chóng rời khỏi căn nhà lớn và biến mất trong bóng tối, để lại căn nhà im lặng và u ám. Lâm quay lại nhìn Minh và Dương, thầm thì, “Chúng ta cần tìm hiểu thêm. Nếu không biết rõ, chúng ta không thể biết được nguy hiểm gì đang chờ đợi.”

Minh thở dài, “Nhưng làm sao? Họ có vẻ rất cẩn thận và có thể phát hiện ra chúng ta bất kỳ lúc nào.”

Dương nhăn nhó, “Hay là chúng ta tìm cách rời khỏi đây ngay trong đêm?”

Lâm cân nhắc một lúc rồi lắc đầu, “Minh vẫn chưa thể đi xa. Chúng ta cần thêm thời gian, nhưng phải cực kỳ cẩn thận. Đêm nay, chúng ta sẽ quay về và nghỉ ngơi, sáng mai sẽ tính tiếp.”

Họ lén lút quay trở về căn nhà nhỏ, lòng đầy lo lắng và nghi ngờ.

Sáng hôm sau, sau một đêm trằn trọc, Lâm, Minh và Dương tỉnh dậy với cảm giác lo lắng bao trùm. Khi họ chuẩn bị rời khỏi căn nhà nhỏ, một nhóm người làng đã đợi sẵn bên ngoài, gương mặt nghiêm nghị và không thân thiện.

Trưởng làng tiến lên, giọng nói lạnh lùng, “Các cháu không được rời khỏi đây. Chúng tôi đã quyết định rằng các cháu sẽ ở lại và giúp chúng tôi trong một lễ quan trọng.”

Lâm cố giữ bình tĩnh, nhưng Minh và Dương có thể thấy sự căng thẳng trong mắt anh. “Chúng cháu không thể ở lại. Bạn cháu vẫn còn bị thương và chúng cháu cần rời đi ngay.”

Người dân làng không để ý đến lời của Lâm và ngay lập tức bắt giữ họ. Trong lúc xô xát, Lâm bị một cú đánh mạnh vào đùi, khiến anh ngã xuống đất, đau đớn không thể đứng dậy. Minh, cố gắng giúp Lâm, bị trẹo chân và cũng không thể di chuyển được.

Dương, thấy tình thế nguy cấp, chạy lại giúp nhưng bị một người trong làng chặn lại. Cậu quyết định dùng hết sức lực để đẩy người đó ra, chạy trốn vào rừng. “Anh Lâm, chị Minh, em sẽ quay lại cứu hai anh chị!” Dương hét lên trước khi biến mất vào bóng tối của rừng cây.

Người dân làng bắt giữ Lâm và Minh, đưa họ về căn nhà lớn ở rìa làng. Bên trong, họ bị trói chặt và đặt trong một căn phòng u tối, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến. Tiếng thì thầm và những lời cầu nguyện kỳ lạ lại vang lên, khiến họ không khỏi rùng mình.

“Chúng ta phải tìm cách trốn thoát,” Minh thì thào, giọng run run vì sợ hãi và đau đớn.

Lâm gật đầu, cố gắng kìm nén cơn đau từ vết thương ở đùi, “Nhưng trước tiên, chúng ta phải hiểu rõ hơn về những gì họ đang làm. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy cơ hội khi biết được mục đích của họ.”

Trong khi đó, Dương chạy xuyên qua rừng, lòng đầy quyết tâm tìm cách quay lại cứu Lâm và Minh. Cậu biết rằng mình không thể làm điều này một mình, và hy vọng tìm được sự giúp đỡ từ bên ngoài hoặc tìm ra một cách để phá hủy kế hoạch của ngôi làng bí ẩn này.

Lâm và Minh, trong căn phòng tối tăm, lắng nghe kỹ lưỡng từng âm thanh và lời nói từ bên ngoài. Họ biết rằng Dương là hy vọng duy nhất của họ, nhưng cũng hiểu rằng thời gian không còn nhiều. Lễ tế bí ẩn kia có thể đến bất cứ lúc nào, và họ phải chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra.

_____________

2/7/2024

Hot

Comments

Sơn

Sơn

ngạc nhiên chưa

2024-07-16

0

electric

electric

hơi thắc mắc là tại sao mất đứa ăn thịt ng dell vào cái làng này đánh chén

2024-07-05

4

nhatnhat

nhatnhat

:))) đcu cái phong tục ở đây lm t liên tưởng bộ phim lễ hội ma quái vcuc

2024-07-02

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu của thảm họa
2 Chương 2: Nỗi ám ảnh khi đặt chân tới hòn đảo
3 Chương 3: Sự xuất hiện của một nhóm người
4 Chương 4: Cơ hội trốn thoát tới rồi !
5 Chương 5: Tìm thấy nơi trú ẩn! nhưng đó có phải nơi an toàn không?
6 Chương 6: Gặp lại Minh
7 Chương 7: Bị thương và gặp lại những người bạn cũ
8 Chương 8: Sự bất đồng
9 Chương 9: Bất ngờ gặp được người dân trên đảo
10 Chương 10: lễ tế bí ẩn
11 Chương 11: Lời từ biệt máu
12 Chương 12: Gặp được ông chú kỳ lạ
13 Chương 13: Đoàn tụ
14 Chương 14: Học cách thích nghi với mọi thứ trên đảo
15 Chương 15: Sự thảm sát
16 Chương 16: Sự nguy hiểm tiềm tàng
17 Chương 17: Đứa bé có an toàn
18 Chương 18: Sống sót
19 Chương 19: Quay lại cuộc sống bình thường
20 Chương 20: Bắt cóc
21 Chương 21: Ý định bắt cóc
22 Chương 22: Khu của người sống sót
23 Chương 23: Nguồn gốc
24 Chương 24: Câu chuyện về tình bạn
25 Chương 25: Nguy hiểm
26 Chương 26: Nguy hiểm 2
27 Chương 27: Nguy hiểm 3
28 Chương 28: Bí ẩn về hang động
29 Chương 29: Phát minh vĩ đại
30 Chương 30: Sự thật về Dương
31 Chương 31: Nhiệm vụ cao cả
32 Chương 32: Quái vật hay "quái vật"
33 Chương 33: Đấu trường
34 Chương 34: Đây có phải là trận chiến cuối cùng?
35 Chương 35: Mất kiểm soát
36 Chương 36: hành trình trên biển
37 Chương 37: Sinh vật biển
38 Chương 38: Khu rừng bí ẩn
39 Chương 39: Gặp được đội cứu hộ
40 Chương 40: Hạnh phúc , đây có phải là phần kết
41 Chương 41: Tổ chức "Bóng Đêm"
42 Chương 42: Nguy hiểm
43 Chương 43: Gắn bó
44 Chương 44: Sự sợ hãi
45 Chương 45: Ngoại Truyện - Dương
46 Chương 46: Bí mật dần được hé lộ
47 Chương 47: Tổ chức bóng đêm bị phá hủy sự thật được phơi bày
48 Chương 48: Đồi hoa hướng dương máu
49 Chương 49: Ngã rẽ
50 Chương 50: Vụ án đầu tiên
51 Chương 51: Vụ án thứ hai
52 Chương 52: Ánh sáng hi vọng
53 Chương 53: Tội phạm
54 Chương 54: Khó khăn
55 Chương 55: Khó khăn (2)
56 Chương 56: Đêm đen vẫy gọi
57 Chương 57: Ánh sáng hi vọng
58 Chương 58: Ánh sáng hi vọng (2)
59 Chương 59: Ánh sáng hi vọng (3)
60 Chương 60: Ánh sáng hi vọng (4)
61 Chương 61: Ánh sáng hi vọng (5)
62 Chương 62: Âm mưu
63 Chương 63: Kết thúc
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu của thảm họa
2
Chương 2: Nỗi ám ảnh khi đặt chân tới hòn đảo
3
Chương 3: Sự xuất hiện của một nhóm người
4
Chương 4: Cơ hội trốn thoát tới rồi !
5
Chương 5: Tìm thấy nơi trú ẩn! nhưng đó có phải nơi an toàn không?
6
Chương 6: Gặp lại Minh
7
Chương 7: Bị thương và gặp lại những người bạn cũ
8
Chương 8: Sự bất đồng
9
Chương 9: Bất ngờ gặp được người dân trên đảo
10
Chương 10: lễ tế bí ẩn
11
Chương 11: Lời từ biệt máu
12
Chương 12: Gặp được ông chú kỳ lạ
13
Chương 13: Đoàn tụ
14
Chương 14: Học cách thích nghi với mọi thứ trên đảo
15
Chương 15: Sự thảm sát
16
Chương 16: Sự nguy hiểm tiềm tàng
17
Chương 17: Đứa bé có an toàn
18
Chương 18: Sống sót
19
Chương 19: Quay lại cuộc sống bình thường
20
Chương 20: Bắt cóc
21
Chương 21: Ý định bắt cóc
22
Chương 22: Khu của người sống sót
23
Chương 23: Nguồn gốc
24
Chương 24: Câu chuyện về tình bạn
25
Chương 25: Nguy hiểm
26
Chương 26: Nguy hiểm 2
27
Chương 27: Nguy hiểm 3
28
Chương 28: Bí ẩn về hang động
29
Chương 29: Phát minh vĩ đại
30
Chương 30: Sự thật về Dương
31
Chương 31: Nhiệm vụ cao cả
32
Chương 32: Quái vật hay "quái vật"
33
Chương 33: Đấu trường
34
Chương 34: Đây có phải là trận chiến cuối cùng?
35
Chương 35: Mất kiểm soát
36
Chương 36: hành trình trên biển
37
Chương 37: Sinh vật biển
38
Chương 38: Khu rừng bí ẩn
39
Chương 39: Gặp được đội cứu hộ
40
Chương 40: Hạnh phúc , đây có phải là phần kết
41
Chương 41: Tổ chức "Bóng Đêm"
42
Chương 42: Nguy hiểm
43
Chương 43: Gắn bó
44
Chương 44: Sự sợ hãi
45
Chương 45: Ngoại Truyện - Dương
46
Chương 46: Bí mật dần được hé lộ
47
Chương 47: Tổ chức bóng đêm bị phá hủy sự thật được phơi bày
48
Chương 48: Đồi hoa hướng dương máu
49
Chương 49: Ngã rẽ
50
Chương 50: Vụ án đầu tiên
51
Chương 51: Vụ án thứ hai
52
Chương 52: Ánh sáng hi vọng
53
Chương 53: Tội phạm
54
Chương 54: Khó khăn
55
Chương 55: Khó khăn (2)
56
Chương 56: Đêm đen vẫy gọi
57
Chương 57: Ánh sáng hi vọng
58
Chương 58: Ánh sáng hi vọng (2)
59
Chương 59: Ánh sáng hi vọng (3)
60
Chương 60: Ánh sáng hi vọng (4)
61
Chương 61: Ánh sáng hi vọng (5)
62
Chương 62: Âm mưu
63
Chương 63: Kết thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play