Khi được cứu sống và mang về đất liền , đứa bé - con của Linh , được trung tâm bảo vệ trẻ em mang về trung tâm để kiểm tra sức khỏe. Cứ khi nào Minh có thời gian rảnh , cô đều tới trung tâm để chăm sóc đứa bé .
Lâm sau khi tỉnh lại , đã được cảnh sát lấy lời khai. Cậu kể lại mọi chuyện , và đề nghị cảnh sát tới hòn đảo đấy giải cứu những người sống sót còn lại , nhưng khi họ kiểm tra trên bản đồ lại không thấy có hòn đảo nào như vậy cả . Mọi người đều nghĩ Lâm hậu sau nhiều ngày sinh tồn trên biển khiến cho cậu trở nên có những suy nghĩ không thật , cảnh sát đề nghị Lâm cần nghỉ ngơi nhiều hơn để hồi phục lại chấn thương....
Bà người họ cảm thấy ngày càng khó hòa nhập với cuộc sống bình thường. Một buổi tối, sau một cuộc họp nhóm để chia sẻ những khó khăn, cả ba quyết định cùng nhau đi dạo bên bờ biển để thư giãn. Không ai trong số họ nhận ra rằng đây sẽ là lần cuối họ thấy ánh sáng của thành phố.
Khi họ đi qua một con hẻm tối, bất ngờ bị một nhóm người lạ mặt chặn lại. Trước khi kịp phản ứng, họ bị tấn công và bị đánh thuốc mê. Khi tỉnh lại, họ thấy mình bị trói trên một con thuyền, cảm giác choáng váng và mơ hồ xâm chiếm tâm trí họ.
Con thuyền lắc lư mạnh giữa những con sóng dữ, và bầu không khí ẩm ướt, ngột ngạt của biển cả dần rõ nét. Họ nhận ra mình đã rời xa đất liền. Minh cảm thấy sợ hãi, cố gắng nắm lấy tay Lâm, ánh mắt cô tràn ngập sự hoảng loạn. "Lâm, chuyện gì đang xảy ra?" cô hỏi, giọng run rẩy.
Lâm cố gắng giữ bình tĩnh, nhìn xung quanh tìm cách thoát. "Bình tĩnh nào, Minh. Chúng ta phải tìm cách trốn thoát khỏi đây," anh nói, giọng cố gắng giữ vững sự kiên định. Dương, ngồi cạnh hai người, cố gắng tự giải thoát khỏi sợi dây trói, nhưng vô ích.
Sau một khoảng thời gian không xác định, con thuyền cuối cùng cũng cập bến. Họ bị kéo ra khỏi thuyền và bị đẩy lên bờ. Khi nhìn quanh, nỗi kinh hoàng tràn ngập trong lòng họ. Họ đã trở lại hòn đảo đáng sợ đó.
"Không thể nào..." Minh thì thầm, giọng đầy tuyệt vọng. "Chúng ta đã thoát khỏi đây. Sao chúng ta lại trở về?"
Trước khi họ kịp hiểu chuyện gì xảy ra, những kẻ bắt giữ họ xuất hiện, đứng trước mặt với nụ cười nham hiểm. "Chào mừng trở lại," một người trong số đó nói, giọng đầy mỉa mai. "Chúng tôi rất vui khi các bạn đã quay trở lại để hoàn thành nhiệm vụ."
Họ bị đẩy vào rừng, nơi từng gốc cây, từng tảng đá đều gợi nhớ những ký ức kinh hoàng. Lâm, Minh, và Dương cảm thấy như mình đang sống lại cơn ác mộng. Từng bước chân của họ nặng nề, và mỗi tiếng động trong rừng làm họ giật mình.
Họ bị dẫn tới một khu trại, nơi những kẻ bắt cóc bắt đầu sắp xếp công việc. Lâm nhận ra rằng họ đang chuẩn bị cho một nghi thức nào đó, với những vật dụng lạ mắt và những dấu hiệu đầy bí ẩn.
"Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây," Lâm thì thầm với Minh và Dương. "Chúng ta không thể để họ làm gì chúng ta."
Minh gật đầu, ánh mắt cô đầy quyết tâm. "Đúng vậy. Chúng ta đã sống sót một lần, chúng ta sẽ làm lại."
Dương, mặc dù sợ hãi, cũng thể hiện sự kiên cường. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, như lần trước," cậu bé nói, giọng đầy hy vọng.
Trong đêm tối, khi những kẻ bắt cóc đã mệt mỏi và lơ là, Lâm, Minh, và Dương bắt đầu thực hiện kế hoạch trốn thoát. Họ cẩn thận di chuyển, cố gắng không gây ra tiếng động. Mỗi bước chân là một sự liều lĩnh, nhưng cũng là một bước gần hơn tới tự do.
Cuối cùng, sau một cuộc chạy trốn đầy cam go, họ thoát khỏi khu trại và tiến sâu vào rừng. Những tiếng động từ phía sau khiến họ không dám dừng lại, trái tim đập mạnh trong lồng ngực.
Trong bóng tối của hang động, ba người vẫn chưa thể tin rằng mình đã trở lại hòn đảo ác mộng. Minh thở dài, ánh mắt cô tràn ngập sự hoang mang. "Làm sao chúng ta có thể trở lại đây? Có vẻ như mọi thứ đều được sắp đặt sẵn."
Lâm ngồi dựa vào vách đá, cố gắng suy nghĩ về những gì đã xảy ra. "Chuyện này thật quá kỳ lạ. Như thể có ai đó đang điều khiển mọi thứ."
Dương, vẫn còn run rẩy, nhìn hai người bạn. "Chúng ta có thể đã rơi vào một cái bẫy. Có lẽ có người biết chúng ta sẽ tìm cách trốn thoát và đã chuẩn bị trước."
Minh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Nhưng ai? Và tại sao họ lại làm vậy? Chúng ta chỉ là những người bình thường."
Lâm nhìn sâu vào mắt Minh và Dương, giọng anh trầm ngâm. "Có lẽ chúng ta không phải là những người duy nhất bị mắc kẹt ở đây. Có thể còn những người khác, và có lẽ có ai đó đang chơi trò chơi tàn ác với tất cả chúng ta."
Minh cắn môi, cố gắng kiểm soát nỗi sợ hãi. "Chúng ta phải tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra. Chúng ta không thể chỉ ngồi đây chờ đợi."
Dương gật đầu, ánh mắt cậu bé trở nên quyết tâm hơn. "Chúng ta phải tìm ra kẻ đứng sau mọi chuyện này và kết thúc nó."
Lâm đứng dậy, ánh mắt anh sáng lên với sự quyết tâm. "Đúng vậy. Chúng ta không thể để họ kiểm soát chúng ta nữa. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật và chiến đấu đến cùng."
Minh nắm chặt tay Lâm, cảm thấy sự kết nối mạnh mẽ giữa họ. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thứ. Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc."
...****************...
Sau một thời gian nghỉ ngơi và hồi phục, Lâm, Minh, và Dương quyết định quay trở lại hòn đảo để tìm hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra và liệu có ai còn sống sót. Họ sử dụng kiến thức về hòn đảo để điều hướng, vượt qua những thử thách và nguy hiểm mà họ từng đối mặt.
Khi trở lại nơi trú ẩn cũ trong rừng, cả ba người đều cảm thấy sự thay đổi rõ rệt. Không còn nghe thấy tiếng hú hét của lũ ăn thịt người hay tiếng kêu của quái vật. Sự im lặng bao trùm lấy khu rừng, tạo nên một không khí căng thẳng và kỳ lạ.
Minh nhìn quanh, cẩn thận quan sát. "Lâm, cậu có thấy gì lạ không? Mọi thứ im ắng quá mức."
Lâm gật đầu, ánh mắt anh đầy cảnh giác. "Đúng vậy. Không có dấu hiệu của bất kỳ sự sống nào. Cứ như thể hòn đảo này đã bị bỏ hoang."
Dương khẽ nói, giọng cậu bé vẫn còn run rẩy. "Có lẽ chúng ta đã đến vào thời điểm nào đó mà chúng đã di chuyển hoặc bị tiêu diệt."
Họ tiến sâu vào nơi trú ẩn cũ, cẩn thận kiểm tra xung quanh. Không có dấu vết của bọn ăn thịt người hay bất kỳ sinh vật nguy hiểm nào. Mọi thứ dường như vẫn còn nguyên vẹn, nhưng không khí đầy sự căng thẳng và ngờ vực.
Lâm dừng lại, quay sang Minh và Dương. "Chúng ta cần phải thận trọng. Mặc dù không thấy gì lạ, nhưng chúng ta không thể chắc chắn rằng hòn đảo này an toàn."
Minh gật đầu, mắt cô ánh lên sự quyết tâm. "Chúng ta phải tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Có thể có manh mối nào đó về việc ai đang điều khiển mọi thứ."
Dương, dù sợ hãi, vẫn thể hiện sự kiên cường. "Chúng ta đã sống sót một lần. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật và tìm cách thoát khỏi đây mãi mãi."
Ba người bạn tiếp tục khám phá khu rừng, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu vết hoặc manh mối nào. Sự im lặng của hòn đảo càng làm họ cảm thấy bất an, nhưng cũng càng quyết tâm hơn bao giờ hết.
______________
5/7/2024
Updated 63 Episodes
Comments
Keo
T cứ tưởng vậy là main vs bn bè thoát , dell ai ngờ bị bắt trở lại ạ ....
2024-07-05
13
Mây bồng bềnh
đầu xanh , ức thật đấy
2024-07-27
0
nhatnhat
ổn vch đm , lại tiếp
2024-07-13
0